.socials {float:left;display:block;width:32px;height:32px;background:url(http://i.imgur.com/lmSYJ.png) no-repeat;cursor:pointer;position:relative;margin:14px 0 0 30px} ul.reset,ul.reset li {display:block;list-style:none;padding:0;margin:0} ul.reset li {position:absolute} ul.reset li a {outline:none} a.comment-link:before{content:"7766";} #navbar-iframe { display: none !important;} #navbar-iframe { display: none;} xaydunghanoi.vn
News Update :

SotfWare

My Network Places

Tin Thời Sự Xã Hội

2-Tek

G++ Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tam Su. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tam Su. Hiển thị tất cả bài đăng

Trinh tiết mỹ nhân hay là trò lố vệt máu bồ câu


Vừa tới cửa, H đã quẳng vào tay tôi một tấm vải trắng có vài ba vệt máu và mắng vào mặt tôi: "Anh đã hủy hoại một người con gái trinh trắng như tôi". Tôi nghĩ lại đêm qua. Qủa thật, H vẫn còn trinh trắng.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
H là sinh viên khoa kế toán của trường tôi. Một cô gái rất xinh. Ăn nói lại khéo léo và nhẹ nhàng như thể con nhà tử tế, được giáo dục nghiệm khắc.

Câu chuyện bắt đầu từ khi, tôi đến quán trọ của T, đón nó đến trường. Tình cờ tôi có đi qua phòng của H. Tôi sững sờ và ngạc nhiên đến nỗi phải chạy ngay vào mà hỏi T:
 

-Con bé cạnh phòng mày buôn hoa hả?
 

T lôi tôi vào trong phòng và nói nhỏ vào tai tôi:
 

-Đĩ đấy. Toàn là hoa của bọn đại gia thôi.
 

Tình cờ, buổi ra chơi hôm đó, tôi xuống phòng công tác sinh viên. Tôi gặp H. Lần này, tại sao người tôi đờ ra. Ánh mắt tôi nhìn thẳng vào H đắm đuối. Học cùng trường và giáp mặt với nhau gần một năm rồi, lần này tôi mới thật sự cuốn vào "mê hồn cung" của H. 


Trong lúc đợi chờ thầy trưởng phòng, chúng tôi đã ngồi cùng nhau, nói chuyện rất thân mật và ăn ý. Tôi bắt đầu ngỏ ý mời H đi uống cà phê vào tối nay. Hẹn là 7h, nhưng H kêu bận, nên phải đổi lịch là 9h.
 

Đúng như lời hẹn, 9h tôi có mặt. Ngại vào, vì có khá nhiều bạn tôi cũng trọ trong đó. Tôi đành đứng cổng gọi điện thoại hẹn H ra ngoài. Chỉ vài phút sau, H bước ra cổng. H mặc một bộ váy mỏng tang, và dường như váy ngắn đến nỗi không che nổi hết bộ ngực, không kéo nổi đến giữa đùi. Chính vì chiếc áo mỏng manh và "thiếu thốn vải đó" mà tôi được ngắm nhìn thân thể H. Một thân thể eo thon, trắng muốt. 


H ngồi lên xe, đưa hai tay ôm eo tôi và nhẹ nhàng nói: "Đi, đi anh".
 

Tôi thì chẳng biết uống rượu, nhưng vì hưng phấn, lại được cái H thích nên tôi chiều. Tôi đưa H đến một quán bar mà tôi đã từng cùng vài người bạn đến giải sầu. H gọi một chai rượu khá mạnh và mời tôi vài ly. Do tửu lượng tôi kém, nên uống vài ly đã cảm thấy chóng mặt và đau đầu. Tôi vội vã đứng trả tiền và đưa H về. Sợ uống thêm mà say, không biết mình sẽ "về đâu đây", vả lại ai sẽ đưa H về.


H chịu về sớm cùng tôi. Nhưng vừa đi được nửa đường, thì rượu bắt đầu phát huy hết tác dụng. Mắt tôi hoa mờ. Hai tay run run. Đầu óc tôi như ngừng một số chức năng. Tôi chỉ cảm nhận, mà chẳng thể làm gì được nữa. Tôi dường như không thể lái xe được tiếp. H thấy tôi như vậy, nên xin phép tôi cho đứng tay lái. Thế rồi, H đưa tôi vào một nhà nghỉ. Và đêm hôm đó, chúng tôi đã ngủ với nhau.
 

Sáng mở mắt dậy, tôi đã không thấy H đâu. Chạy đến trường, thì bạn bè H bảo: H không đi học. Tôi phóng xe qua khu trọ, và bước vào phòng H. Vừa tới cửa, H đã quẳng vào tay tôi một tấm vải trắng có vài ba vệt máu và mắng vào mặt tôi: "Anh đã hủy hoại một người con gái trinh trắng như tôi". Tôi nghĩ lại đêm qua. Qủa thật, H vẫn còn trinh trắng. 


Tôi hứa sẽ về bảo với gia đình xin cưới H. Nhưng H không đồng ý. Vì một lý do, H không yêu tôi. H còn dọa sẽ báo công an bắt tôi vì tội cưỡng hiếp phụ nữ. H đòi 10 triệu. Nhưng cắm chiếc xe máy mới được 8 triệu, tôi bắt đầu đến hỏi vay T 2 triệu. T không cho vay nếu tôi không nói rõ, dùng tiền vào việc gì. Thế rồi, tôi ngồi kể cho T nghe chuyện giữa tôi với H. 

Tức lắm. Chính T cũng đã từng bị lừa nên chẳng lạ gì.

H vốn là con nhà "tổ truyền nghề ấy", có quen ông bác sĩ chuyên vá "màng quý" chỉ cần vài giọt tiết chim bồ câu là ok.
 

T lôi tôi sang phòng H. Nhìn thấy tôi đứng cạnh T, mặt H tím tái. Dường như H cũng đang ăn vạ một thằng thanh niên, chắc mới mắc lưới đêm qua... Nhờ T giải cứu mà tôi và người thanh niên đó thoát được cái "nan mĩ nhân" này.

Xao xuyến giây phút gặp lại tình cũ

Họ đã từng có thời say đắm bên nhau, trao nhau tình cảm nồng nhiệt của một thời tuổi trẻ. Nhưng rồi lại không thể đến được với nhau… Năm tháng qua đi, trải qua biết bao thăng trầm, biến động… họ bất ngờ đi lướt qua nhau.

Không rủ cũng tới

Minh của thời sinh viên có lắm cô xinh đẹp ngưỡng mộ, vậy mà anh “kết” Ngọc, một cô bé ngang bướng, khá trẻ con. Lần đầu gặp nhau trong chương trình sinh viên tình nguyện, dường như trái tim họ đã nhận ra, mình sinh ra là để dành cho nhau. Minh thấy được sự dễ thương sau vẻ ngoài ngố ngố của Ngọc, còn Ngọc thì kết đứ đừ tính ga lăng, quan tâm cùng dáng vẻ bảnh bao của Minh.

Hai năm đại học trôi qua nhanh, tình cảm khăng khít hơn nhưng chưa đủ sâu đậm để giữ Minh lại. Sinh nhật cuối cùng anh ở bên Ngọc, những lời nói ấy cho đến giờ vẫn không thể nào quên, như vết dao cứa sâu vào tim cô: “Anh sẽ sang Mỹ du học, rồi định cư luôn cùng bố mẹ”.

Dù rất buồn nhưng Ngọc tôn trọng quyết định của anh, tự hứa với lòng mình sẽ quên anh, quên đi cuộc tình với biết bao kỉ niệm đẹp thời sinh viên, không được nhớ nhung đau khổ nữa.

Bao năm qua đi, cô thầm hứa sẽ không gặp lại anh để không vướng vân tình cũ nhưng bỗng một ngày anh xuất hiện theo cái cách cô không thể ngờ được. “Sau đây là bài hát 'Mười năm tình cũ' từ số điện thoại 012xxxxxx muốn gửi tới bạn Nguyễn Hồng Ngọc với lời nhắn: “Ngọc à, là anh đây. Anh xin lỗi vì đến giờ mới có thể nói với em những điều này. Anh biết anh có lỗi với em nhiều lắm. Đến bây giờ anh mới hiểu, em là lựa chọn duy nhất cho hạnh phúc đời anh, dù muộn màng nhưng anh vẫn muốn có em”. Tiếng radio vẫn vang lên đều đều, cô bật khóc khi nghe thấy giọng nói ấy, đã gần 10 năm rồi, những tưởng đã quên được anh nhưng giờ cô lại thấy tim mình bỗng đập những nhịp thổn thức như muốn nói rằng, cô vẫn chưa hề quên được anh.

Gặp lại Minh ngày đầu đông se lạnh, thấy bóng dáng quen thuộc ấy, những kí ức xưa lại ùa về. Họ như được sống lại những ngày tháng ấy. Anh kể rằng cũng đã trải qua 2 cuộc tình nhưng rồi nhận ra chỉ có cô mới là người thích hợp nhất với mình. Còn cô đang sống trong một cuộc hôn nhôn rạn nứt vì không tình yêu. Anh xót xa, đau đớn khi thấy người con gái hồn nhiên khi xưa giờ trở nên trầm buồn, nét mặt luôn ưu tư như có nhiều tâm sự.

Từ sau buổi gặp gỡ tình cờ đó, họ lại gặp nhau thường xuyên hơn, tâm sự với nhau nhiều điều hơn. Càng hiểu, Minh càng thấy thương xót Ngọc. Cô cũng nhận thấy, không ai hiểu mình như anh. Anh đã mang lại cho cô sự thông cảm, an ủi, ấm áp, dịu dàng... mà cô không hề tìm thấy ở chồng.

Rồi cô lại nghĩ, chồng mình tệ như vậy, dù mình ngoại tình cũng chẳng có lỗi gì. Thế là những cuộc gặp gỡ giữa hai người không chỉ dừng lại ở quán cà phê. Cái kim trong bọc rồi cũng có lúc lòi ra, chồng Ngọc phát hiện cô ngoại tình, anh ta thuê thám tử theo dõi rồi mang đến để sỉ vả, gây sức ép bắt bố mẹ Ngọc phải bắt cô quay trở về làm người vợ hiền thảo như xưa. Một mặt hắn lợi dụng quan hệ làm khó khăn công việc của Minh. Dù rất đau đớn nhưng lại một lần nữa, Ngọc và Minh lại phải rời xa nhau.

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở…

Tình cờ gặp lại sau 10 năm xa cách, cả Trung lẫn Huyền đều bàng hoàng xúc động. Hồi ức của mối tình đẹp thời tuổi trẻ như sống lại. Ngày ấy, họ yêu nhau nhưng gia đình Huyền đã quyết liệt ngăn cấm vì Trung chỉ là một thanh niên nghèo. Cuộc tình thơ tan vỡ. Cô lấy chồng theo sự sắp đặt của cha mẹ. Mấy năm sau anh cũng cưới vợ... Sống không tình yêu, cuộc hôn nhân của cả 2 nhanh chóng tan vỡ chỉ sau vài năm. Tình yêu xưa bừng sống lại, tưởng như chẳng điều gì có thể ngăn cản họ đến với nhau. Rồi họ quyết định chung sống.

Nhưng hạnh phúc đâu phải dễ tìm. Sống chung họ mới thấy được những khác biệt giữa 2 người là quá nhiều, cái tôi quá lớn khiến cả 2 thường xuyên cãi vã, thêm vào đó là chuyện “con anh, con tôi” làm căn nhà luôn căng thẳng như đang trong cuộc chiến.

Cuộc sống chung ngày càng mâu thuẫn, rạn nứt, họ không còn nhìn nhau bằng ánh mắt say đắm, ngưỡng mộ. Cuối cùng, 2 người quyết định chia tay.

Sau khi anh ra đi, cô ngậm ngùi than với người bạn thân: “Mình ân hận quá! Giá như mình và anh ấy đừng nối lại tình cũ, đừng về sống chung với nhau thì đã tránh được sự thất vọng! Thà cứ giữ một tình yêu dang dở của thuở ban đầu mà trong lòng mỗi người vẫn trọn vẹn những kỷ niệm đẹp và hình ảnh lý tưởng của nhau...”.

Tình cũ có nên tới?

Mối tình đầu, mối tình dang dở bao giờ cũng đẹp và để lại những ấn tượng sâu sắc, khó phai. Người tình mà ta không kết hôn được bao giờ cũng là người lý tưởng, hoàn hảo, tuyệt vời trong suy nghĩ của ta.

Thế nên khi gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách, chắc chắn sẽ có những giây xao lòng, khi kỉ niệm xưa ùa về để rồi ngã vào nhau cùng chìm đắm vào men say của mối tình thuở nào. Nhất là đối với những người đang có hôn nhân rạn vỡ, không hạnh phúc thì lại càng dễ dàng xảy ra trường hợp này. Nhưng nếu đang nắm trong tay một cuộc hôn nhân hạnh phúc thì nên thận trọng để tránh xảy ra bi kịch tan vỡ để rồi “mất cả chì lẫn chài”.

Dù cho khi con tim không thể điều khiển nổi, thì hãy nên dùng một phút để lý trí lên tiếng. Một thời gian dài đã qua đi, dù tình cảm dành cho nhau có không thay đổi, nhưng con người cũng không thể như xưa, đã đổi thay biết bao. Tuy nhiên, vẫn có những cặp đôi nối lại tình xưa và chung sống hạnh phúc trọn đời, nhưng đó là khi họ thật sự hiểu nhau, biết chấp nhận, hi sinh và có một tình yêu không thể chia tách.

Khi nào em chỉ còn 45 cân, anh sẽ lấy em!

“Khi nào em chỉ còn 45 cân, anh sẽ lấy em!” Câu nói với sự khinh miệt được thốt ra, theo đó là một nụ cười đầy ác ý hiện ra trên khuôn mặt hắn.

Bé mập nhìn lại cơ thể 80 cân, tròn quay của mình, nói giọng cầu khẩn: “ 45 cân thì khó quá, có thể thực tế hơn một chút được không anh?”

“Nói 45 cân là 45 cân, hơn 1 cân cũng không được!” Nói dứt câu, hắn chẳng thèm ngoái lại, quay lưng đi mất.

Thế là bé mập bắt đầu sống chết lao vào giảm cân. Chẳng còn cách nào hơn cả, ai bảo cô yêu hắn chứ? Vì yêu hắn, bất cứ điều gì làm được cô cũng đã làm, cho dù là tiền bạc, thời gian hay sức lực; Vì yêu hắn, bất cứ cái gì hi sinh được, cô cũng đã hi sinh hết rồi, cho dù là sĩ diện, danh dự hay lòng tự trọng… Đến nước này, cô đã không còn đường để quay đầu nữa rồi, cho nên cô chỉ còn cách kiên trì tiếp tục theo đuổi mục tiêu.

Huống hồ lần này không giống những lần trước, chỉ cần cô giảm được xuống 45 cân là cô có thể cưới hắn được rồi. Điều này thực sự có sức hấp dẫn vô cùng lớn đối với cô! Bé mập làm sao có thể bỏ qua cơ hội như thế này được chứ?

Cô có thể làm vợ hắn, đó là giấc mơ lâu nay của cô! Chỉ cần cô có thể giảm xuống còn 45 cân.

Một khi người con gái đã quyết tâm làm điều gì vì người yêu, thì họ sẽ có một sức mạnh đáng sợ.

Sáng nào bé mập cũng chỉ ăn một quả trứng. Bữa trưa và bữa tối đều chỉ mua hai ngàn cơm ở căng tin. Sau đó lấy thêm một bát canh miễn phí, đổ vào cơm, trộn lên ăn. Cơm nát vữa như vậy cho vào miệng tuy khiến cô thấy buồn nôn, khó mà nuốt nổi, nhưng cô vẫn phải cố nhét vào miệng mà nuốt. Bởi vì cô lúc nào cũng thèm ăn, cô bắt buộc phải ăn những thứ khiến cô cảm thấy buồn nôn, như vậy mới làm cô phản vị, không muốn ăn thêm gì nữa.

Mỗi lần ăn như vậy xong, cô lại chui vào nhà vê sịnh, nôn mật xanh mật vàng cả tiếng đồng hồ.

Ấy vậy nhưng trong lòng bé mập không hề cảm thấy khó chịu hay mệt mỏi, ngược lại thấy vui sướng vô cùng. Tốt quá đi chứ, cứ thế này nhất định sẽ giảm được rất nhiều, có thể 45 cân sẽ không còn là giấc mơ của cô nữa…

Thấy mình gầy đi từng ngày, bé mập cảm thấy mình sống tự tin hơn nhiều. Mỗi lần đi qua mặt hắn, thấy sự ngạc nhiên trong mắt hắn, cô cảm thấy rất khoái chí vì thành công của mình. Phải chăng sự thay đổi rõ rệt của mình đã làm anh ấy phải ngạc nhiên?

Cô mơ hồ nghĩ đến cảnh mình mặc áo cưới, tay đeo nhẫn hắn trao, cùng hắn đứng trước mặt mục sư. Được làm vợ hắn, có chết cô cũng cam lòng.

Đúng vậy, có chết cô cũng cam lòng.

Dần dần, bé mập phát hiện thấy chỉ dựa vào nhịn ăn giảm cân đối với cô vẫn chưa thể đủ được, cô phải tập thêm thể dục. Thế là tối nào cô cũng ra sân bóng chạy bộ.

Chạy bộ với cô đúng là việc gian khổ nhất trên đời. Nhấc được thân hình bồ tượng của cô di chuyển còn khó hơn lên trời. Nhớ lại hồi năm thứ nhất, chạy 2000 mét, cô phải dùng hết sức, dở sống dở chết mới lết nổi về đến đích. Mỗi lần cô chạy, từng tảng thịt mỡ trên người lại rung lên, làm cô không thể thở được. Nhưng vì hắn, cô phải học bằng được cách khắc phục khó khăn.

Ngày thứ nhất, cô dùng hết sức bình sinh, cố chạy được 1000 mét, chạy đến lúc không chịu nổi nữa, thở hồng hộc, nôn thốc nôn tháo ra mới thôi.

Ngày thứ hai, bé mập tiếp tục nỗ lực tập luyện, trong đêm tối mịt, bán mạng chạy 1200 mét. Cô cố điều chỉnh hơi thở của mình, chạy những bước dài hơn. Tuy cảm thấy mệt mỏi cùng cực, nhưng cô nhất định phải cố đến cùng, cô không cho phép mình được bỏ cuộc vào lúc này.

Ngày thứ ba, cô vẫn kiên trì tập luyện, nhưng chạy đến vòng thứ ba thì thấy không thể cố nổi nữa. Cô bước từng bước nặng nhọc tiến về phía trước, tiếng thở dốc của kẻ sức cùng lực kiệt phát ra cho thấy rằng cái đích đến kia với cô là quá xa vời, có cố thế nào cũng sẽ chẳng thể đạt đến được.

Ngày thứ tư…

Cứ như vậy, bé mập vẫn kiên trì luyện tập, tuy chẳng thể vượt qua được ba vòng sân, nhưng lượng vận động của cô đã khá hơn trước rất nhiều. Ngày nào cô cũng chạy cho đến khi toàn thân mướt mát mồ hôi, sau đó lại đứng giữa trời gió hong cho khô người.

Thế rồi bé mập trúng gió, bị cảm rất nặng, ho sù sụ cả ngày không thôi.

Cô xin được thuốc cảm của bạn cùng lớp, cũng chính lúc này cô được tin hắn cũng bị cảm.

“ Dứt thuốc một ngày rồi, mệt mỏi lắm?” Hắn nói như vậy khi gặp cô.

Cô đưa thuốc của mình cho hắn và nói: “Vẫn phải uống thuốc, hãy giữ gìn sức khỏe, đừng để bị cảm nữa.”

Cô biết mình đã tự biến thành người con gái nằm trong tay hắn, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Bởi vì, cô yêu hắn.

Thế nhưng, càng như vậy, hắn càng không thèm nhận tấm chân tình đó. Hắn chỉ coi cô như một công cụ để lợi dụng mà thôi. Nói với cô, giọng của hắn luôn luôn của một kẻ bề trên: “Miễn phí nhắc nhở em với tư cách bạn bè, em hãy bỏ cuộc đi. Em cứ mãi như vậy chẳng có hi vọng gì đâu.”

“Tại sao chứ?” Nước mắt ứa lên trong mắt cô, “Em vẫn đang cố gắng mà, lẽ nào anh không nhìn thấy có kết quả sao?”

Hắn nhìn cô một lượt từ đầu đến chân: “Em cứ như vậy chẳng có kết quả gì đâu. Lại phải miễn phí dạy em một lần nữa nhé. Khi chạy nếu thấy không cố nổi nữa thì thử vung hai tay xem. Như vậy có thể tiếp tục thêm được một lúc đấy… Mà này, khi gần đến đích rồi, em chỉ cần chạy bằng quán tính, sẽ không mệt chút nào đâu.”

“Em hiểu rồi! Anh cứ mua sẵn nhẫn cưới đợi em nhé!” Bé mập quay đi không quên quẳng lại cho hắn một câu nói đầy quyết tâm.



Vào một đêm tối đến mức giơ tay không thấy ngón, bé mập lại mò ra sân tập chạy.

Từng đôi, từng đôi tình nhân, hoặc đang ngồi tâm sự với nhau trên khán đài, hoặc đang sóng đôi đi dạo quanh sân bóng.

Bé mập chạy đến nửa vòng thứ hai lại bắt đầu cảm thấy không còn sức nữa, nhưng cô chợt nhớ đến lời nhắc nhở của hắn: “Khi chạy nếu thấy không cố nổi nữa thì thử vung hai tay xem…” Cô vung mạnh hai tay, dùng lực văng cánh tay nâng cơ thể bồ tượng của mình tiến về phía trước. Quả nhiên có hiệu quả. Cô tiếp tục cố gắng sải những bước dài, từng bước từng bước chạy về phía trước. Cô cảm thấy hình như mình tiết kiệm được rất nhiều sức lực. Trước mặt cô không ngừng hiện lên hình ảnh của hắn, hắn đang tận tình chỉ bảo cô cách chạy sao cho đúng… Nhất định không được có lỗi với anh ấy! Mỗi khi định bỏ cuộc, cô lại tự nói với mình, cố chạy thêm mười mét nữa, nhất định phải cố chạy thêm mười mét nữa… Thậm chí đến chính cô cũng quên mất mình đã chạy được mấy vòng rồi. Cô luôn tưởng tượng rằng hắn đang ở trước mặt, chỉ cần cô chạy về phía trước thì cô sẽ bắt kịp hắn, bắt kịp tình yêu mà cô luôn mơ ước…

Mệt quá, dường như cô đang ngạt thở, bước chân nặng trịch, không thể bước nổi nữa… Nhưng…phải vượt qua được, anh ấy từng nói, chỉ cần vượt qua được sẽ thấy chạy không còn tốn sức nữa. Thế là cô lại không cho phép mình được lười biếng, cô quyết liều mạng…

Giữa màn đêm đen mịt mùng, mà dường như có ánh sáng ở đâu rọi sáng soi đường cho bé mập. Cô bé thấy mình chạy nhẹ hơn rất nhiều, có cảm giác như đang được đi mây về gió. Lẽ nào, cô đã thực sự vượt qua được giới hạn của chính mình rồi sao? Hóa ra cảm giác thật thoải mái, chạy mà chẳng tốn một chút sức lực nào hết, chỉ cần tiến về phía trước, tiến về phía trước…

Bé mập mệt, cảm thấy nên dừng lại rồi, nhưng cô lại không thể dừng lại được. Lúc cô vừa định dừng, thì một đôi tình nhân xuất hiện trước mặt cô. Nếu lúc này đột ngột dừng lại, sẽ làm ảnh hưởng đến sự yên tĩnh của họ. Thế là, cô chỉ có thể tiếp tục chạy. Định dừng, thì lại có một đôi tình nhân xuất hiện trước mặt, cô lại không thể dừng được. Cho nên cô đành ép mình phải chạy tiếp…

Có rất nhiều, rất nhiều những đôi tình nhân đang đi dạo vòng quanh sân, cô không thể làm ảnh hưởng đến họ.

Lúc bé mập dừng lại được, cơ thể cô rã rời, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, hai chân sưng vù, đau đến phát khóc.

Một lúc sau, bé mập lê bước về phía ký túc, nhưng mọi thứ hiện ra trước mắt cô mờ mờ ảo ảo, ánh đèn nhấp nhoáng khiến cô không thể nhìn thấy đường đi.

Trong bóng tối nhập nhoạng đó, bé mập bước hụt chân, chỉ thấy trước mắt tối sầm lại, rồi không biết chuyện gì nữa.

Một lúc sau có người phát hiện ra bé mập nằm trong rãnh cống bên lề đường. Cô đã bị gãy chân.

Nằm trên giường bệnh, bé mập nhìn cái chân bị treo ngược lên mà lòng nóng như lửa đốt. Cô cảm thấy bao nhiêu cố gắng của mình coi như đã đổ xuống sông xuống biển hết. Cô biết rằng nếu được điều trị chăm sóc chu đáo trong bệnh viện thế này thì thể nào cô cũng phát phì trở lại.

Bé mập vắt óc suy nghĩ, làm sao phải tìm bằng được kế sách giảm cân.

Cô cắn răng chịu đau, gồng mình ngồi dậy.

Y tá xô cửa chạy vào, được một phen hết hồn… hành động ngu ngốc của bé mập ngay lập tức bị ngăn lại.

Nhưng bé mập vẫn còn chiêu khác nữa, cô ngoan cố không chịu ăn miếng cơm nào, cả ngày chỉ ngồi thừ một chỗ, nhìn ra ngoài cửa sổ bằng ánh mắt vô hồn.

Đến lúc này, hắn được mời đến. Ngồi trước mặt bé mập, hắn nói: “Em hãy thôi đi được không? Anh với em không thể nào đến với nhau được. Em đừng làm khó mình nữa, như vậy anh cảm thấy có lỗi. Câu nói đó anh chỉ đùa vui vậy thôi, tưởng là em thấy khó quá sẽ rút lui…”

Bé mập tức giận chen ngang vào câu nói của hắn, hét lên: “Anh nói cái gì? Lời anh nói ra rồi sao có thể nói thôi là thôi được chứ?”

Cô gào lên tuyệt vọng!

Xuất viện, bé mập cả ngày nằm trên giường chẳng chịu động chân động tay. Đến một ngày, cô đột nhiên phát hiện ra rằng mình đã suy nhược đến mức không còn điều khiển được cơ thể nữa. Có bạn học tốt bụng đem cơm về bón cho cô ăn, nhưng cô đều nôn ra hết. Cô không hề muốn nôn, đó là phản xạ tự nhiên của cơ thể. Tất cả mọi người đều hiểu tình cảnh của cô, không sai, đó là bệnh chán ăn.

Giờ đây, có lẽ không còn ai có thể tiếp tục gọi cô là bé mập được nữa, bởi vì cô đã trở nên cực kỳ nhỏ nhắn, gọn gàng. Mọi người phát hiện ra rằng hóa ra cô cũng là một cô gái rất xinh đẹp, đặc biệt là khi nhìn cô với làn da trắng xanh xao dưới ánh nắng, đôi mắt long lanh kia quả là hút hồn…



Vào thời khắc cô thấy mình xinh đẹp nhất trong cuộc đời, cô nhờ bạn: “Có thể gọi anh ấy đến… đến thăm tớ được không?”

Bạn cô gọi điện mời hắn đến, nhưng hắn lớn tiếng trong điện thoại: “Có bị điên không đấy? Lại còn đến mức tôi phải đến thăm nữa cơ à? Ai cũng biết sinh viên nam không được vào ký túc của sinh viên nữ, các người còn muốn gì nữa hả?...”

Bé mập cuối cùng đã không thể chờ được Bạch mã hoàng tử của cô.

Cô đơn một mình nằm trên giường, lần cuối cùng bé mập tưởng tượng ra cảnh cô mặc váy cưới, tay đeo nhẫn cưới hắn trao, cùng hắn đứng trước mặt linh mục… mắt cô nhắm lại, thiếp đi mãi mãi... Lúc bé mập ra đi, cô nặng đúng 45 cân.


Mẹ chồng bắt con dâu phải ngủ với …bố chồng

Các bạn độc giả thân mến, tôi xin tâm sự chuyện của tôi, mong các bạn chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi tên Hương năm nay 25 tuổi, sinh ra và hiện đang sống tại một vùng quê thuộc ngoại thành Hà Nội.
Đời con gái của tôi gặp trắc trở ngay từ lần yêu đầu, tôi yêu và dâng hiến cho người tôi yêu, nhưng khi tôi có bầu cũng là lúc kẻ tôi yêu cao chạy xa bay để tôi có con mà không có chồng.
Rồi trong làng cũng có người có hoàn cảnh éo le, vợ chồng anh li hôn vì không có con. Như các cụ nói “nồi nào vung ấy”, ngày cưới, hai bên họ hàng nội ngoại đều mừng cho chúng tôi vì dù sao mỗi người đều có nơi có chốn. Lòng tôi dạt dào hạnh phúc.

ff2e90ea6de5a3aa9748ed3744123654  Mẹ chồng bắt con dâu phải ngủ với ...bố chồng

Cũng xin kể ra đây về hoàn cảnh nhà chồng tôi. Gia đình chồng tôi từ mấy đời luôn chỉ độc đinh (có một con trai). Đến đời bố chồng tôi cũng vậy, ông lấy 2 bà vợ chính thức thì sinh ra 6 cô con gái và chỉ chồng tôi là con trai. Vì chồng tôi trí tuệ không được bình thường nên ông còn đi với mấy bà nữa để mong thêm con trai nhưng bất thành.
Thấm thoắt cũng 2 năm tôi về nhà chồng nhưng tôi và gia đình chồng rất thất vọng khi biết chồng tôi không thể có con được. Bố chồng tôi già xọm đi nhanh chóng. Và rồi sau nhiều đêm trăn trở ông cũng tìm ra được kế sách, ông bàn với mẹ chồng tôi bà cũng hưởng ứng nhiệt tình.
Một buổi sáng chồng tôi đi làm vắng ông bà gọi tôi vào nói chuyện:
- Con ơi con hãy giúp gia đình này người nối dõi đi con.
- Nhưng chồng con… – Tôi ấp úng.
Mẹ chồng tôi nói:
- Chồng con không thể nhưng bố chồng con có thể…
Các bạn ơi, tôi có cảm giác như trời sắp sụp xuống, hết nhìn mẹ chồng lại cha chồng, lòng đau như cắt. Tôi chạy vào buồng nằm khóc tức tưởi.
Và ông bà nghĩ tôi đồng ý. Ngay đêm đó, khi chồng tôi đã ngủ, thấy có ai lấy cái gì chọc vào người, tôi giật mình nhìn ra cửa sổ, thì ra là mẹ chồng tôi gọi. Tôi không dậy mà vờ như đã ngủ. Nhiều lần như vậy, tôi sống trong căng thẳng và sợ hãi. Đêm nằm tôi trằn trọc băn khoăn “nên hay không”. Nếu không thì thương bố chồng quá, ông vì chuyện người nối dõi mà 55 tuổi nhìn như lão già 70.
Nhưng nếu tôi đồng ý thì sao có thể ăn nằm với người mình kêu bố mà lại già quá tuổi bố mình đây. Và rồi tôi cũng cho chồng tôi biết chuyện, anh buồn bã bỏ đi làm ăn xa, ngày anh đi cũng là ngày tôi bỏ về nhà mẹ đẻ mà lòng rối bời đau đớn như kẻ thất trận.
Tôi phải làm sao đây, các bạn cho tôi lời khuyên nhé. Nên hay không nên?

Mẹ chồng bắt con dâu phải ngủ với …bố chồng

Các bạn độc giả thân mến, tôi xin tâm sự chuyện của tôi, mong các bạn chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi tên Hương năm nay 25 tuổi, sinh ra và hiện đang sống tại một vùng quê thuộc ngoại thành Hà Nội.
Đời con gái của tôi gặp trắc trở ngay từ lần yêu đầu, tôi yêu và dâng hiến cho người tôi yêu, nhưng khi tôi có bầu cũng là lúc kẻ tôi yêu cao chạy xa bay để tôi có con mà không có chồng.
Rồi trong làng cũng có người có hoàn cảnh éo le, vợ chồng anh li hôn vì không có con. Như các cụ nói “nồi nào vung ấy”, ngày cưới, hai bên họ hàng nội ngoại đều mừng cho chúng tôi vì dù sao mỗi người đều có nơi có chốn. Lòng tôi dạt dào hạnh phúc.

ff2e90ea6de5a3aa9748ed3744123654  Mẹ chồng bắt con dâu phải ngủ với ...bố chồng

Cũng xin kể ra đây về hoàn cảnh nhà chồng tôi. Gia đình chồng tôi từ mấy đời luôn chỉ độc đinh (có một con trai). Đến đời bố chồng tôi cũng vậy, ông lấy 2 bà vợ chính thức thì sinh ra 6 cô con gái và chỉ chồng tôi là con trai. Vì chồng tôi trí tuệ không được bình thường nên ông còn đi với mấy bà nữa để mong thêm con trai nhưng bất thành.
Thấm thoắt cũng 2 năm tôi về nhà chồng nhưng tôi và gia đình chồng rất thất vọng khi biết chồng tôi không thể có con được. Bố chồng tôi già xọm đi nhanh chóng. Và rồi sau nhiều đêm trăn trở ông cũng tìm ra được kế sách, ông bàn với mẹ chồng tôi bà cũng hưởng ứng nhiệt tình.
Một buổi sáng chồng tôi đi làm vắng ông bà gọi tôi vào nói chuyện:
- Con ơi con hãy giúp gia đình này người nối dõi đi con.
- Nhưng chồng con… – Tôi ấp úng.
Mẹ chồng tôi nói:
- Chồng con không thể nhưng bố chồng con có thể…
Các bạn ơi, tôi có cảm giác như trời sắp sụp xuống, hết nhìn mẹ chồng lại cha chồng, lòng đau như cắt. Tôi chạy vào buồng nằm khóc tức tưởi.
Và ông bà nghĩ tôi đồng ý. Ngay đêm đó, khi chồng tôi đã ngủ, thấy có ai lấy cái gì chọc vào người, tôi giật mình nhìn ra cửa sổ, thì ra là mẹ chồng tôi gọi. Tôi không dậy mà vờ như đã ngủ. Nhiều lần như vậy, tôi sống trong căng thẳng và sợ hãi. Đêm nằm tôi trằn trọc băn khoăn “nên hay không”. Nếu không thì thương bố chồng quá, ông vì chuyện người nối dõi mà 55 tuổi nhìn như lão già 70.
Nhưng nếu tôi đồng ý thì sao có thể ăn nằm với người mình kêu bố mà lại già quá tuổi bố mình đây. Và rồi tôi cũng cho chồng tôi biết chuyện, anh buồn bã bỏ đi làm ăn xa, ngày anh đi cũng là ngày tôi bỏ về nhà mẹ đẻ mà lòng rối bời đau đớn như kẻ thất trận.
Tôi phải làm sao đây, các bạn cho tôi lời khuyên nhé. Nên hay không nên?

Sốc nặng đọc 'nhật ký tình dục' của người yêu

Khi đọc được những dòng nhật ký tình dục mà Ngân viết, Văn đã thật sự bàng hoàng.. 


Vì đằng sau vẻ thánh thiện của Ngân là những ham muốn thấp hèn, thậm chí có phần “bệnh hoạn”…

Những dòng chữ trong quyển nhật ký cứ nhảy múa trước mắt làm Văn không thể nào tập trung để đọc tiếp được. Nếu không có chuyện Ngân nhờ Văn đến sắp xếp lại giường tủ để sơn lại nhà trong khi cô đi công tác xa thì anh cũng không thể nào biết được bí mật động trời này.

Quyển nhật ký được giấu kỹ trên nóc tủ, nhưng khi Văn quét dọn thì nó đã rơi ra. Tò mò, anh đã lật từng trang và những gì Ngân viết trong đó khiến Văn chóang nặng. Vì tất cả đều là những ghi chép liên quan đến chuyện ân ái của Ngân với những người đàn ông trong quá khứ… Dường như với Ngân, chuyện quan hệ tình dục là chuyện quá bình thường.

“Nhật ký tình dục” của người yêu khiến Văn chóang váng. (ảnh minh họa)
Ngày… tháng… năm

Tôi đã chính thức trở thành đàn bà. Nam là một người đàn ông mạnh mẽ, và tôi không ngờ “chuyện ấy” lại tuyệt đến mức đó. Với tôi, quan điểm đợi đến lúc lấy chồng mới được phép quan hệ tình dục thật cổ hủ. Tôi và Nam đã có những giờ phút thực sự vui vẻ.

Lần đầu tiên cùng Nam bước vào nhà nghỉ, tôi không tránh khỏi cảm giác bối rối lẫn sợ hãi. Tuy nhiên, cảm giác ấy qua đi thật nhanh khi chúng tôi “vào cuộc”. Nam là người đàn ông đẹp trai, và cơ thể anh ấy cũng đẹp như một bức tượng Hy Lạp.

Ngày… tháng… năm


Càng ngày, tôi càng thấy mình “nghiện sex”. Tuần nào, tôi cũng muốn hẹn gặp Nam để cùng làm “chuyện ấy”. Nhưng dạo này tôi thấy Nam cứ lơ lơ làm sao ấy. Gọi điện hẹn hò mãi cũng chỉ được vài bữa, không còn thường xuyên như trước.

Đằng sau vẻ thánh thiện của Ngân là những ham muốn nhục dục thấp hèn. (ảnh minh họa)
Rồi Nam bảo anh ấy phải chuyển công tác đến một thành phố khác. Thế là chúng tôi phải chia tay nhau. Nhưng sau này, tôi mới biết lý do mà chúng tôi chia tay nhau chỉ vì Nam sợ tôi. Anh ấy bảo tôi quá “khỏe” so với anh ấy. Đúng là Ngân đã chẳng còn quan tâm tới chuyện quan hệ trước hôn nhân nữa.

Ngày … tháng … năm

Cuộc tình với Nam không khiến tôi buồn lâu. Tôi cũng chẳng tiếc vì đã mất đời con gái. Với tôi, những chuyện đó chẳng có gì quá quan trọng. Vấn đề bây giờ là trong khi bạn bè tôi ai cũng có đôi, có cặp thì tôi lại thui thủi một mình. Tôi không chịu đựng được điều này.

Nhưng rồi tôi cũng chẳng phải buồn lâu. Tôi gặp và yêu Nguyên ngay sau đó. Tôi đã tự nhủ rằng, sẽ là một cô gái ngoan trong mắt anh ấy. Nhưng trước những cám dỗ về thể xác lẫn vật chất, tôi đã buông thả bản thân với Nguyên. Chúng tôi quan hệ tình dục chỉ sau 6 ngày quen biết nhau.

Ngày… tháng… năm


Nguyên là một người đàn ông từng trải trong chuyện gối chăn. Anh luôn biết cách chiều chuộng cũng như đóan biết được tôi ham muốn điều gì, muốn anh làm như thế nào. Tôi hầu như đã quên hết những gì tôi đã từng có với Nam.

Chúng tôi gặp nhau hàng ngày và làm “chuyện ấy” liên tục. Tôi thích cách anh “yêu” tôi trong các tư thế mới lạ. Có hôm, chúng tôi vừa xem một bộ phim mát mẻ vừa làm tình.

Chỗ hẹn hò của chúng tôi thường là nhà nghỉ hoặc căn hộ chung cư của anh ấy. Nhưng sau một thời gian, tôi mới nhận ra rằng, ngoài tôi ra, Nguyên còn có rất nhiều các cô gái chân dài xinh đẹp khác nữa. Vì điều này, tôi đã dọa chia tay anh mấy lần, nhưng vì đã quá “nghiện” cơ thể anh, tôi đã không dứt khoát được.

Ngày… tháng… năm

Lần thứ hai thất tình, tôi đã chọn ngay một người đàn ông trạc tuổi bố mình để ân ái, nhằm quên đi những cuộc tình đã qua. Nhưng người đàn ông đó không để lại cho tôi một tí cảm xúc nào. Bởi ông ta chỉ biết hành động như một gã khờ. Lần này, tôi thấy mình thật sự ngu ngốc khi làm như thế.

Ngày… tháng… năm
Văn choáng váng và không thể tha thứ cho sự dối trá của người yêu. (ảnh minh họa)
Tôi lại quay về những tháng ngày cô đơn như trước. Những đêm nằm một mình, tôi lại mơ thấy xung quanh mình toàn những người đàn ông khỏe mạnh, hừng hực lửa “yêu”. Lúc đó, tôi thường giật mình tỉnh dậy, và nếu như lúc ấy, tôi có một người đàn ông để ôm ấp, tôi nghĩ mình sẽ “yêu” người đó thật cuồng nhiệt.



Đọc đến đây, Văn thấy tim mình nghẹt thở. Anh không ngờ, đằng sau vẻ mặt thánh thiện kia là những ham muốn thấp hèn, thậm chí, “bệnh hoạn” đến như thế. Văn không biết mục đích Ngân ghi nhật ký như thế này để làm gì, nhưng nhìn bìa cuốn sổ, Văn nghĩ nó cũng đã xảy ra cách đây mấy năm rồi. Tuy nhiên, không phải như thế mà mọi chuyện có thể phủi tay ngay được.

Trước mặt Văn, Ngân luôn cư xử đúng mực, không hề có một biểu hiện nào của một cô gái “hư”. Ngân không quên thầm thì vào tai Văn những lời có cánh như: “Anh là mối tình đầu của em”, “anh là người đàn ông duy nhất của em”. Nhưng những gì Văn đọc ngày hôm nay đã chối bỏ tất cả. Có thể, trong tâm hồn Ngân đang có những toan tính mà anh không thể nào biết hết.

Nhớ lại những lúc Văn gợi ý “chuyện ấy”, Ngân đều tỏ vẻ e thẹn và từ chối, cô bảo rằng “muốn gìn giữ cho đến đêm tân hôn” trái tim Văn lại càng thấy xót xa. Vì lúc ấy, anh đã tự trách mình hành động hồ đồ, không biết tôn trọng người yêu. Ngân của anh quá khéo trong chuyện mồi chài và đóan biết tâm lý đàn ông. Anh có thể tha thứ cho Ngân những chuyện trong quá khứ, kể cả chuyện cô ghi “nhật ký tình dục”, nhưng chuyện dối trá của Ngân, Văn không thể nào chấp nhận nổi.

Văn bỏ mặc căn phòng bừa bộn lẫn quyển nhật ký đọc dở và cất bước quay đi. Với anh, mọi chuyện đã hoàn toàn kết thúc.


Sốc nặng đọc 'nhật ký tình dục' của người yêu

Khi đọc được những dòng nhật ký tình dục mà Ngân viết, Văn đã thật sự bàng hoàng.. 


Vì đằng sau vẻ thánh thiện của Ngân là những ham muốn thấp hèn, thậm chí có phần “bệnh hoạn”…

Những dòng chữ trong quyển nhật ký cứ nhảy múa trước mắt làm Văn không thể nào tập trung để đọc tiếp được. Nếu không có chuyện Ngân nhờ Văn đến sắp xếp lại giường tủ để sơn lại nhà trong khi cô đi công tác xa thì anh cũng không thể nào biết được bí mật động trời này.

Quyển nhật ký được giấu kỹ trên nóc tủ, nhưng khi Văn quét dọn thì nó đã rơi ra. Tò mò, anh đã lật từng trang và những gì Ngân viết trong đó khiến Văn chóang nặng. Vì tất cả đều là những ghi chép liên quan đến chuyện ân ái của Ngân với những người đàn ông trong quá khứ… Dường như với Ngân, chuyện quan hệ tình dục là chuyện quá bình thường.

“Nhật ký tình dục” của người yêu khiến Văn chóang váng. (ảnh minh họa)
Ngày… tháng… năm

Tôi đã chính thức trở thành đàn bà. Nam là một người đàn ông mạnh mẽ, và tôi không ngờ “chuyện ấy” lại tuyệt đến mức đó. Với tôi, quan điểm đợi đến lúc lấy chồng mới được phép quan hệ tình dục thật cổ hủ. Tôi và Nam đã có những giờ phút thực sự vui vẻ.

Lần đầu tiên cùng Nam bước vào nhà nghỉ, tôi không tránh khỏi cảm giác bối rối lẫn sợ hãi. Tuy nhiên, cảm giác ấy qua đi thật nhanh khi chúng tôi “vào cuộc”. Nam là người đàn ông đẹp trai, và cơ thể anh ấy cũng đẹp như một bức tượng Hy Lạp.

Ngày… tháng… năm


Càng ngày, tôi càng thấy mình “nghiện sex”. Tuần nào, tôi cũng muốn hẹn gặp Nam để cùng làm “chuyện ấy”. Nhưng dạo này tôi thấy Nam cứ lơ lơ làm sao ấy. Gọi điện hẹn hò mãi cũng chỉ được vài bữa, không còn thường xuyên như trước.

Đằng sau vẻ thánh thiện của Ngân là những ham muốn nhục dục thấp hèn. (ảnh minh họa)
Rồi Nam bảo anh ấy phải chuyển công tác đến một thành phố khác. Thế là chúng tôi phải chia tay nhau. Nhưng sau này, tôi mới biết lý do mà chúng tôi chia tay nhau chỉ vì Nam sợ tôi. Anh ấy bảo tôi quá “khỏe” so với anh ấy. Đúng là Ngân đã chẳng còn quan tâm tới chuyện quan hệ trước hôn nhân nữa.

Ngày … tháng … năm

Cuộc tình với Nam không khiến tôi buồn lâu. Tôi cũng chẳng tiếc vì đã mất đời con gái. Với tôi, những chuyện đó chẳng có gì quá quan trọng. Vấn đề bây giờ là trong khi bạn bè tôi ai cũng có đôi, có cặp thì tôi lại thui thủi một mình. Tôi không chịu đựng được điều này.

Nhưng rồi tôi cũng chẳng phải buồn lâu. Tôi gặp và yêu Nguyên ngay sau đó. Tôi đã tự nhủ rằng, sẽ là một cô gái ngoan trong mắt anh ấy. Nhưng trước những cám dỗ về thể xác lẫn vật chất, tôi đã buông thả bản thân với Nguyên. Chúng tôi quan hệ tình dục chỉ sau 6 ngày quen biết nhau.

Ngày… tháng… năm


Nguyên là một người đàn ông từng trải trong chuyện gối chăn. Anh luôn biết cách chiều chuộng cũng như đóan biết được tôi ham muốn điều gì, muốn anh làm như thế nào. Tôi hầu như đã quên hết những gì tôi đã từng có với Nam.

Chúng tôi gặp nhau hàng ngày và làm “chuyện ấy” liên tục. Tôi thích cách anh “yêu” tôi trong các tư thế mới lạ. Có hôm, chúng tôi vừa xem một bộ phim mát mẻ vừa làm tình.

Chỗ hẹn hò của chúng tôi thường là nhà nghỉ hoặc căn hộ chung cư của anh ấy. Nhưng sau một thời gian, tôi mới nhận ra rằng, ngoài tôi ra, Nguyên còn có rất nhiều các cô gái chân dài xinh đẹp khác nữa. Vì điều này, tôi đã dọa chia tay anh mấy lần, nhưng vì đã quá “nghiện” cơ thể anh, tôi đã không dứt khoát được.

Ngày… tháng… năm

Lần thứ hai thất tình, tôi đã chọn ngay một người đàn ông trạc tuổi bố mình để ân ái, nhằm quên đi những cuộc tình đã qua. Nhưng người đàn ông đó không để lại cho tôi một tí cảm xúc nào. Bởi ông ta chỉ biết hành động như một gã khờ. Lần này, tôi thấy mình thật sự ngu ngốc khi làm như thế.

Ngày… tháng… năm
Văn choáng váng và không thể tha thứ cho sự dối trá của người yêu. (ảnh minh họa)
Tôi lại quay về những tháng ngày cô đơn như trước. Những đêm nằm một mình, tôi lại mơ thấy xung quanh mình toàn những người đàn ông khỏe mạnh, hừng hực lửa “yêu”. Lúc đó, tôi thường giật mình tỉnh dậy, và nếu như lúc ấy, tôi có một người đàn ông để ôm ấp, tôi nghĩ mình sẽ “yêu” người đó thật cuồng nhiệt.



Đọc đến đây, Văn thấy tim mình nghẹt thở. Anh không ngờ, đằng sau vẻ mặt thánh thiện kia là những ham muốn thấp hèn, thậm chí, “bệnh hoạn” đến như thế. Văn không biết mục đích Ngân ghi nhật ký như thế này để làm gì, nhưng nhìn bìa cuốn sổ, Văn nghĩ nó cũng đã xảy ra cách đây mấy năm rồi. Tuy nhiên, không phải như thế mà mọi chuyện có thể phủi tay ngay được.

Trước mặt Văn, Ngân luôn cư xử đúng mực, không hề có một biểu hiện nào của một cô gái “hư”. Ngân không quên thầm thì vào tai Văn những lời có cánh như: “Anh là mối tình đầu của em”, “anh là người đàn ông duy nhất của em”. Nhưng những gì Văn đọc ngày hôm nay đã chối bỏ tất cả. Có thể, trong tâm hồn Ngân đang có những toan tính mà anh không thể nào biết hết.

Nhớ lại những lúc Văn gợi ý “chuyện ấy”, Ngân đều tỏ vẻ e thẹn và từ chối, cô bảo rằng “muốn gìn giữ cho đến đêm tân hôn” trái tim Văn lại càng thấy xót xa. Vì lúc ấy, anh đã tự trách mình hành động hồ đồ, không biết tôn trọng người yêu. Ngân của anh quá khéo trong chuyện mồi chài và đóan biết tâm lý đàn ông. Anh có thể tha thứ cho Ngân những chuyện trong quá khứ, kể cả chuyện cô ghi “nhật ký tình dục”, nhưng chuyện dối trá của Ngân, Văn không thể nào chấp nhận nổi.

Văn bỏ mặc căn phòng bừa bộn lẫn quyển nhật ký đọc dở và cất bước quay đi. Với anh, mọi chuyện đã hoàn toàn kết thúc.


Tình Yêu Giới Tính

 

© Copyright New | Kiến thức -Thủ thuật - Giải pháp công nghệ 2010 -2011 | | Powered by Blogger.com.
Trang web này hổ trợ tốt nhất với trình duyệt Mozilla Firefox, Nếu không xem được trang web trong Internet Explorer, hãy thử laị với Mozilla Firefox