.socials {float:left;display:block;width:32px;height:32px;background:url(http://i.imgur.com/lmSYJ.png) no-repeat;cursor:pointer;position:relative;margin:14px 0 0 30px} ul.reset,ul.reset li {display:block;list-style:none;padding:0;margin:0} ul.reset li {position:absolute} ul.reset li a {outline:none} a.comment-link:before{content:"7766";} #navbar-iframe { display: none !important;} #navbar-iframe { display: none;} xaydunghanoi.vn
News Update :

SotfWare

My Network Places

Tin Thời Sự Xã Hội

2-Tek

G++ Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Xa Hoi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xa Hoi. Hiển thị tất cả bài đăng

Công nhân trải áo mưa, giấy báo để... làm ‘chuyện ấy’

Hậu quả của việc quan hệ tình dục bừa bãi của công nhân các KCN, cụ thể như ở Bắc Thăng Long đã dẫn đến tình trạng nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi tại đây.

Công nhân trải áo mưa, giấy báo để... làm ‘chuyện ấy’



Hiện nay, chỉ riêng tại địa bàn xã Kim Chung, huyện Đông AnhHà Nội đã có khoảng 3000 lao động tạm trú. Trong đó khoảng 80% số lao động này là phụ nữ. Chính vì vậy việc truyên truyền và giáo dục kĩ năng sống cho những công nhân này gặp rất nhiều khó khăn.
Nơi tâm sự của các công nhân vào buổi tối
Nơi tâm sự của các công nhân vào buổi tối
Vì vậy tình trạng nam nữ công nhân sau mỗi ngày làm việc, đến buổi tối thường rủ nhau ra các con đường vắng trong xã trải áo mưa, nilông, giấy báo để... 'hành sự' đã trở nên rất phổ biến. Không chỉ ngồi trò chuyện tâm sự mà những nam nữ công nhân này còn làm nhiều việc khác giống như ở nhà của mình mà không ngại ngần những con mắt của mọi người nhòm ngó. Chính vì vậy đã tạo nên các con đường đầy bao cao su khiến cho mọi người đi qua phải giật mình hoảng hốt.

Trao đổi với phóng viên chị Lê Thị Minh Nhàn, Chủ tịch hội phụ nữ xã Kim Chung cho biết, cứ đến buổi tối bất kì các con đường vắng nào trên địa bàn của xã cũng có thể bắt gặp các đôi nam nữ ngồi tâm sự.

Bản thân chị nhiều lần có việc đi vào ban đêm cũng gặp và không khỏi ái ngại với những trường hợp này: “Nhiều hội viên phụ nữ có nhà trọ cho thuê cũng phản ánh tình trạng nam nữ công nhân ở cùng nhau như vợ chồng. Một số chủ nhà không cho nam nữ ở cùng nhau thì họ lại lén lút đêm đến ngủ cùng nhau”.
Chị Nhàn ái ngại mỗi khi đi qua các nơi nam nữ công nhân tâm sự vào buổi tối
Chị Nhàn ái ngại mỗi khi đi qua các nơi nam nữ công nhân tâm sự vào buổi tối
Chị Nhàn cũng cho biết thêm, trước khi khu công nghiệp Bắc Thăng Long đi vào hoạt động trên địa bàn xã chỉ có 1 đến 2 cơ sở y tế có dịch vụ nạo phá thai. Tuy nhiên từ sau khi khu công nghiệp đi vào hoạt động năm 1998 đến nay trên địa bàn xã đã có khoảng hơn 10 cơ sở y tế có dịch vụ này: “Một số hội viên phụ nữ có nhà ở gần các cơ sở y tế này phản ánh với chúng tôi rằng có rất nhiều nữ công nhân đến đây để nạo hút thai. Hầu hết các nữ công nhân đều phá thai tại các cơ sở y tế tư nhân này nên chúng tôi không thể nắm bắt được số lượng tình trạng nạo phá thai của công nhân”, chị Nhàn cho biết.

Đến những đứa trẻ bị bỏ rơi

Bà Trần Thị Bưởi, chủ tịch hội người cao tuổi xã Kim Chung, người trước đó cũng có nhiều năm công tác trong hội phụ nữ ở xã cho biết: Việc các nam nữ công nhân ngồi giữa đường tâm sự như ở nhà của mình khiến cho các cụ già trong xã đi thể dục lúc đầu hết sức bức xúc. Mọi người cũng đã phản ánh lên một số cuộc họp của thôn, xã nhưng cũng không giải quyết được vấn đề gì. Sau dần mọi người cũng quen dần với tình trạng này.

Bà Bưởi còn cho biết ít nhất có hai trường hợp chủ nhà trọ bắt được quả tang các đôi nam nữ ngủ với nhau trong phòng trọ rồi phạt họ với số tiền khoảng 600 nghìn đồng. Tuy nhiên sau đó các đôi nam nữ này đã làm đơn kiện chủ nhà và hiện nay các chủ nhà trọ này vẫn bị cơ quan công an giam giữ. Việc ngăn chặn các đôi nam nữ ở cùng nhau nhưng chỉ vì thiếu hiểu biết về pháp luật nên những chủ nhà trọ này đã vướng vào vòng lao lí.

Trong những năm gần đây đã có khoảng 5 đến 6 đứa trẻ sau khi sinh ra bị mẹ chúng bỏ rơi tại khu công nghiệp này. Mẹ của những đứa trẻ bị bỏ rơi này không ai khác chính là các nữ công nhân đã trót có con với người yêu nhưng không thể giữ lại vì nhiều lí do. Có những đứa trẻ được vài tháng rồi vài ngày được các bà mẹ mang đến trước cửa nhà dân bỏ lại. Mới đây nhất là năm 2010, một bé trai nặng khoảng hơn 3kg cũng bị bỏ rơi tại xã. Rất may là các trường hợp đó đều được người dân đón nhận về nuôi dưỡng”, bà Bưởi cho biết.

Còn nữa...

Vợ nhảy lầu tự tử vì đòn tra tấn tình dục quái ác của chồng

Giữa căn phòng lạnh toát của bệnh viện, với mùi thuốc tê xông lên nồng nặc, Thi nửa mê nửa tỉnh không nhận thức được thời gian và không gian tồn tại quanh mình. Trong ký ức mịt mùng, thăm thẳm còn sót lại cảnh địa ngục cuối cùng khi gã chồng bạc ác vừa liên tục dùng tay thọc vào chỗ kín của cô vừa chửi rủa cô là đồ “không biết đẻ”. Qúa sợ hãi, Thi đã vùng chạy khỏi buồng tắm trong tình cảnh không mảnh phải che thân rồi nhảy vội từ lan can tầng ba xuống đất để trốn thoát…

Hận vợ không đẻ được con trai nên bạo hành

15 năm trước, cô sinh viên đến từ tỉnh Ninh Bình tốt nghiệp loại khá ngành ngoại ngữ của một trường ĐH danh tiếng ở Hà Nội. Mải mê kiếm việc và kiếm tiền, thời gian thấm thoát, đã ngoài 30, Thi vẫn chưa có mảnh tình vắt vai. Mỗi lần nhận được thiếp cưới của bạn bè, cô lại hờn tủi cho hoàn cảnh của mình. Công việc ổn định, nhan sắc dễ nhìn với làn da trắng mịn và thân hình tròn trịa, Thi không kém cạnh bất cứ cô gái tỉnh lẻ nào khác. Khổ một nỗi duyên số trắc trở, gần 10 năm ra trường và đi làm nhưng cô vẫn chưa có một mối tình vắt vai.


Ảnh minh họa

Đến năm 32 tuổi, dưới sức ép của gia đình, cô nhắm mắt lấy Sơn - làm nghề lái xe cho các hãng du lịch - chỉ sau hai tháng quen biết. Dù mới chỉ có bằng tốt nghiệp cấp III nhưng Sơn đã có thu nhập khá, lại có một căn hộ riêng khá tươm tất ngay giữa trung tâm thành phố Hà Nội.

Mọi người nói, Thi gặp may khi gặp và lấy được một người chồng có nền tảng kinh tế ổn định. Ông trời như cũng bù đắp cho Thi khi cô nhanh chóng có thai sau hai tháng lấy chồng. Thương vợ vất vả, Sơn yêu cầu Thi nghỉ làm để ở nhà dưỡng thai vì hai vợ chồng đã có tuổi. Hằng ngày, thấy Thi tay xách nách mang ung dung đi chợ, nấu cơm, rồi dọn dẹp nhà cửa chờ chồng về, ai cũng nghĩ cô này lấy chồng muộn thế mà sướng. Không ai biết rằng, từ tháng thứ tư, khi biết vợ mang thai con gái, Sơn đã hoàn toàn thay đổi, trở thành một con người khác.

Hắn tỏ vẻ bực tức, khó chịu ra mặt khi nhìn thấy tấm ảnh siêu âm đứa con đã thành hình hài. Bị ốm nghén phải nằm bẹp giường không ai đi chợ, cơm nước, Thi đành mua bánh mỳ, uống sữa cầm cự qua ngày.

Đi từ sáng sớm đến đêm trở về trong trạng thái nồng nặc bia rượu, Sơn đá thúng đụng nia chửi mắng, trách cứ vợ ở nhà cả ngày mà không chịu dọn dẹp cho nhà cửa sạch sẽ. Có lần, thấy bát đĩa trong bồn chưa được rửa dọn, hắn tức mình vơ tất cả vào túi rồi quẳng ra sọt rác trước sự sững sờ của vợ. Về đến nhà, chưa kịp thay quần áo, Sơn lại lao đến chiếc máy tính ngồi thâu đêm suốt sáng chơi điện tử. Nhiều lúc bị vợ nhắc nhở, hắn còn cố tình gõ bàn phím, hoặc bật loa để Thi mất giấc cả đêm cho bõ tức. Thứ bảy, chủ nhật, không phải chạy xe thì Sơn ngủ cả ngày. Đến bữa, vợ lại bụng mang dạ chửa đi chợ, nấu cơm, bưng bê phục vụ đến tận răng. Nhiều lúc, một phần nhân hậu còn lại lóe sáng, Sơn thấy thương vợ vì cách đối xử bạc bẽo và nghiệt ngã của mình.

Ân hận, hắn lại cặm cụi tìm mua của ngon, vật lạ bồi dưỡng cho vợ. Không cần nhắc nhở, hắn tự động nấu cơm, rửa bát, lau chùi nhà cửa. Nhưng càng nghĩ đến những lời xúc xiểm của đám đồng nghiệp bóng gió nói đến chuyện vợ không biết đẻ, Sơn lại tức khí “đá thúng đụng nia” trút giận sang Thi. Đang cắm hộ vợ nồi cơm, hắn cũng đập nồi niêu, xoong chảo ầm ầm rồi than thở: “Sao cái số tôi lại khổ thế này?”.

Nghe tiếng kêu than cùng với thái độ coi thường, vô tâm của chồng, Thi chỉ biết ôm mặt nuốt nước mắt vào trong. Nhìn thấy những bà bầu khác được chồng nâng niu, chiều chuộng, cơm bưng nước rót, cô lại cay đắng nghĩ đến số phận mình. Thời gian dần qua, cô thấy mình cần phải chấp nhận cuộc sống này, một phần cũng vì thương chồng phải ra ngoài nghe điều tiếng xấu của xã hội, một phần cô cũng chỉ cần có đứa con để sống, với một cuộc hôn nhân ngay từ đầu không có tình yêu làm nền tảng.


Ảnh minh họa

Chồng truy bức vợ từ phòng tắm khiến vợ nhảy lầu

Dù không gắn kết bởi tình yêu tinh thần, nhưng không hiểu vì sao, hai vợ chồng Thi lại say nhau như điếu đổ trong đời sống tình dục. Nhớ tuần trăng mật ở Đà Lạt, cả bảy ngày, hai vợ chồng son chỉ xoắn xuýt với nhau trong khách sạn mà không buồn ra ngoài đi chơi, ngắm cảnh. Là người từng trải trong tình trường, Sơn thấy ứa nước mắt khi thấy những giọt máu trinh nguyên của người vợ trên tấm ga trải giường màu trắng. Hắn như sung sướng tột đỉnh vì cái ngàn vàng quý giá của người con gái này đã thuộc về mình. Càng sung sướng, tự hào, hắn càng yêu thương, chiều chuộng, dâng hiến cho người vợ còn non nớt kinh nghiệm mọi “chiêu bài” hắn học được qua nhiều năm tình trường làm lái xe đường dài. Mới bước vào đời sống tình ái bằng sự thơ ngây, trong sáng, Thi như đắm chìm trong khoái lạc bởi hạnh phúc của người chồng từng trải mang lại.

Sau những đêm mây mưa, cô chỉ ước sao cuộc sống tân hôn cứ kéo dài mãi mãi… Cho đến lúc mang bầu, dù ban ngày có mặt nặng mày nhẹ, hành hạ nhau về mặt tinh thần, nhưng cứ mỗi lúc ở gần bên nhau, thì hứng khởi lại trỗi dậy trong bản năng của hai vợ chồng. Chỉ cần một cái vuốt ve nhẹ nhàng của Sơn, bao nhiêu hờn tủi trong Thi như tan biến. Cô mau chóng nhập cuộc và chiều chuộng chồng hết mực.

Sang tháng thứ tám, có lần do sinh hoạt mạnh bạo, Thi phải vào viện cấp cứu mổ sinh non vì thai ngược. Sau lần mổ đẻ phải bị rạch và khâu vài mũi ở bộ phận kín, cộng thêm sức khỏe suy giảm, bỗng dưng Thi không còn cảm giác muốn gần chồng. Trong khi ấy, Sơn vẫn như con thú hoang sẵn sàng có thể lao vào vợ bất cứ lúc nào, kể cả cô vừa mới sinh con được vài ngày. Sự chênh lệch trong cảm hứng tình dục là bước khởi đầu cho những năm tháng địa ngục đầy nước mắt sau này của Thi.

Con được mấy ngày tuổi, Thi đã phải mò dậy tự nấu cơm, giặt tã lót, tự tay pha sữa trong lúc chồng vẫn đi tối ngày rồi về nằm lăn quay ra ngủ. Được ba tháng, con khóc ngằn ngặt cả đêm, Sơn bật dậy kéo tay Thi ra khỏi nhà để dỗ con cho hắn ngủ. Mẹ chồng sang trông cháu cũng phải sợ con trai vì hắn canh không cho bà làm gì để vợ hắn phải nai lưng ra phục vụ cơm nước cho cả nhà. Nhiều lúc, mẹ chồng thương con dâu chỉ biết khóc mà len lén động viên vì bà biết đứa con trai duy nhất của mình đã sẵn có máu vũ phu trong người. Đứa bé chưa biết đi, Thi đã lại mang bầu đứa thứ hai.

Từ lúc biết tin vợ mang thai, Sơn hí hửng hy vọng lần này sẽ là thằng cu nối dõi tông đường. Nào ngờ, lại thêm một lần nữa số phận trêu ngươi cuộc hôn nhân của Thi khi chồng cô biết giới tính đứa con thứ hai lại là con gái. Lần này thì mặc cho vợ mang bầu, gã chồng khốn nạn đã ra tay vũ phu đánh vợ không thương tiếc. Có lần, say khướt trở về nhà thấy sàn bày bừa đồ chơi, con khóc quấy mẹ, Sơn xông vào đá đấm túi bụi người vợ đang mang thai mặc cho chị luôn mồm kêu khóc xin tha thứ.

Lần khác, vì sức khỏe yếu, Thi chỉ biết nằm bẹp trên giường mà chờ cơm mẹ chồng sang thăm con nấu hộ. Đúng lúc đó, Sơn về nhà nhìn thấy mẹ mình đang lụi hụi trong bếp còn vợ thì đắp chăn nằm trên giường. Thế là hắn đùng đùng chạy vào bếp hất tung nồi cơm với nồi thức ăn đang sôi trên bếp, rồi nhảy lên giường đấm đá Thi, vừa đánh vừa réo tên bố mẹ Thi ra chửi vì dám để mẹ hắn nấu cơm phục vụ.


Ảnh minh họa

Ảnh cưới, đồ kỷ niệm, lưu niệm… hắn lôi ra đốt, xé trước mắt Thi như một con thú điên không kìm được cảm xúc. Đứa con thứ hai ra đời được vài ngày, hắn lại lao vào vợ đòi quan hệ như một kẻ khát đi trên sa mạc đang đi tìm nguồn nước. Điều đáng nói là thú vui tình dục của hắn ngày càng bệnh hoạn do bị ảnh hưởng quá nhiều bởi thú chơi bời và phim ảnh sex. Dù đã hai con, nhưng vợ hắn vẫn giữ được dáng vẻ mảnh mai, nước da trắng hồng cùng bộ ngực nở nang như thời thiếu nữ. Nhìn vợ mặc bộ đồ ngủ mỏng tang nằm cho con bú trên giường, hắn lại không kìm nổi thú tính, lao vào đòi hỏi vợ quan hệ trong lúc con khát sữa khóc đòi mẹ.

Hầu như tối nào, Thi cũng không ngủ yên vì tay chân chồng lần mò đủ chỗ trên cơ thể cô. Lúc nào, cô cũng phải nín thở nằm yên không dám động đậy vì chỉ sợ tay chạm vào người chồng là hắn đã nhảy vào cô vì tưởng cô ra tín hiệu. Nỗi sợ hãi vì phải quan hệ với người chồng bệnh hoạn ngày càng lớn dần, trở thành sự khủng hoảng trong Thi, khiến cô ngày đêm sống trong nỗi bất an không thể ăn ngon, ngủ kỹ. Chiếc giường hạnh phúc trở thành cơn ác mộng.

Đỉnh điểm là một lần, vì quá mệt mỏi lại thêm chứng hậu sản hành hạ, đầu Thi đau như búa bổ, cơ thể lại mệt mỏi rã rời. Cô nằm bẹp trên giường như một túi khí xì hơi, không còn chút sinh lực. Đúng đêm đó, sau khi say khướt trở về nhà, Sơn nằm úp lên người vợ đòi quan hệ. Tức khí, Thi hất tay đẩy chồng ra khỏi người thì hắn lên cơn điên, dùng tay, chân vần vò mọi bộ phận trên cơ thể cô. Chưa đã, hắn còn lấy tay cấu véo, chọc vào chỗ kín của vợ khiến Thi như chết đứng vì đau điếng mà không dám kêu la vì sợ hàng xóm phát hiện.

Mặc cho vợ lăn lộn tìm cách lẩn trốn, Sơn vẫn xông vào kéo quần rồi dùng sức xé tan quần áo trên người Thi. Hắn đè cả thân thể to béo nồng nặc mùi rượu lên người vợ, một tay xé quần, một tay chặn ngang cổ vợ để cô không đủ sức chống đỡ. Kinh khủng hơn, hắn vơ áo lót nhét vào miệng vợ để cô không thể kêu khóc.

Bằng tàn hơi cuối cùng của thân thể cộng với niềm uất hận đã lên tới đỉnh điểm, Thi vùng lên quẫy đạp rồi chạy khỏi giường trong tình trạng không còn mảnh vải che thân… Cho đến lúc tỉnh dậy, thì cô thấy mình nằm trong bốn bức tường bệnh viện, toàn thân đau nhức vì đa chấn thương do ngã từ tầng ba xuống đất. Gã chồng vũ phu đã bị công an tạm giữ để điều tra nhưng những dư âm buồn của cuộc hôn nhân bất hạnh chắc sẽ đeo đẳng mãi người đàn bà tội nghiệp.

Theo Phunutoday

Cô gái bị cạo trọc, xăm quái vật chỉ vì... thầy bói

Chỉ vì ông thầy bói phán "chồng bà có dan díu với một cô giúp việc ở trong nhà...", bà chủ đã bắt cô gái trẻ phải cạo trọc đầu, xăm hình quái vật lên mặt và ngực, chị gái nạn nhân cho biết.
Như đã đưa tin, sau gần 4 năm tha phương cầu thực ở TP Vũng Tàu, Nguyễn Thị Ngọc (SN 1991) trú ở Nghệ An đã được “thả” về quê trong cảnh tay trắng tay cùng với nỗi đớn đau thể xác lẫn tinh thần. Chỉ vì một cơn ghen mù quáng, những kẻ hoạn thư đã cạo trọc đầu và xăm lên chổ nhạy cảm trên thân hình cô bé nhiều con quái vật.
Gặp chúng tôi, chị gái của cô gái Nguyễn Thúy Ngọc tên là Nguyễn Thị Th. cho biết thêm: “Vì bà chủ đi xem bói và được thầy bói phán: Chồng bà có gian díu với một cô giúp việc ở trong nhà. Có một cô giúp việc đang cất giấu tiền ở trong chiếc quần màu nâu. Thêm vào đó, vì ông chủ mấy tháng nay không quan tâm bà ta nên bà ta sinh nghi”.
Ngồi bên con gái, bà Nguyễn Thị T., người mẹ với dáng vẻ thất thần, thân hình gầy gò, xanh xao giàn giũa nước mắt nói với chúng tôi: “Nhìn vào thân hình của con, tôi thật sự đau khổ và sợ hãi trước hành vi mất hết nhân tính của họ. Mỗi khi nói chuyện điện thoại với tôi hay là có lần vợ chồng bà Trâm A ra nhà tôi, bà ấy cứ nói những lời thật sự có tình người. Bởi thế, gia đình và anh em họ hàng của tôi cứ tưởng họ đối xử tốt với con gái tôi đang giúp việc cho họ."
"Thật sự đau lắm chú à. Vì hoàn cảnh khó khăn nên mới đành chấp nhận cho con cái đi làm thuê. Nào ngờ đâu khi con trở về lại phải gánh chịu nỗi đau này. Gia đình tôi đã phải vay mượn 11 triệu đồng để cho con gái tôi đi xóa những hình xăm quái dị đó. Không có căn cứ gì, chỉ vì tin lời thầy bói mà gây ra hậu quả lớn quá." - Bà T. nghẹn ngào.
Cô gái Nguyễn Thúy Ngọc tại cơ sở thẩm mỹ
Gặp chúng tôi, nhiều người dân ở quê em Ngọc rất cảm thông với em. Ông Tiến, một hàng xóm cho biết:“Lúc còn ở nhà, Ngọc là một cô gái đẹp người, đẹp nết. Bây giờ chúng tôi nhìn thấy vậy, thật sự thương cảm cho cháu nó và gia đình. Chúng tôi rất phẫn uất trước những hành vì thú tính mà gia đình bà Trâm A đã gây ra cho Ngọc và gia đình, anh em họ hàng và bà con lối xóm một nỗi đau khôn tả. Thiết nghĩ, cơ quan CSĐT sớm vào cuộc điều tra, làm rõ”.
Hiện nay, cô bé Nguyễn Thúy Ngọc và gia đình đã có đơn tố cáo gửi các cơ quan chức năng. Vì những lý do tế nhị, trong khuôn khổ bài viết này, chúng tôi xin chưa nêu tên và địa chỉ cụ thể của nạn nhân.
Cũng xin nói thêm, ngày cô gái trẻ ngây thơ ra đi đang ở độ tuổi 17 hương sắc xuân thì. Khi trở về, cô đã 20 tuổi - độ tuổi mà nhiều cô gái đã có thể tìm cho mình một tình yêu, bắt đầu tính chuyện xây dựng một mái ấm gia đình. Còn với Ngọc - điều đó liệu có dễ dàng khi với cô chỉ còn những mặc cảm của số phận. Khuôn mặt và thân hình dị dạng, hình ảnh những con quái vật xăm vào da thịt kia còn đáng sợ với cô hơn cả những con quái vật thật.
Vipcodon.net sẽ tiếp tục cập nhật đến bạn đọc về câu chuyện tận cùng của nỗi đau này.
* Tên nạn nhân và gia đình nạn nhân đã thay đổi.

Cô gái bị cạo trọc, xăm quái vật chỉ vì... thầy bói

Chỉ vì ông thầy bói phán "chồng bà có dan díu với một cô giúp việc ở trong nhà...", bà chủ đã bắt cô gái trẻ phải cạo trọc đầu, xăm hình quái vật lên mặt và ngực, chị gái nạn nhân cho biết.
Như đã đưa tin, sau gần 4 năm tha phương cầu thực ở TP Vũng Tàu, Nguyễn Thị Ngọc (SN 1991) trú ở Nghệ An đã được “thả” về quê trong cảnh tay trắng tay cùng với nỗi đớn đau thể xác lẫn tinh thần. Chỉ vì một cơn ghen mù quáng, những kẻ hoạn thư đã cạo trọc đầu và xăm lên chổ nhạy cảm trên thân hình cô bé nhiều con quái vật.
Gặp chúng tôi, chị gái của cô gái Nguyễn Thúy Ngọc tên là Nguyễn Thị Th. cho biết thêm: “Vì bà chủ đi xem bói và được thầy bói phán: Chồng bà có gian díu với một cô giúp việc ở trong nhà. Có một cô giúp việc đang cất giấu tiền ở trong chiếc quần màu nâu. Thêm vào đó, vì ông chủ mấy tháng nay không quan tâm bà ta nên bà ta sinh nghi”.
Ngồi bên con gái, bà Nguyễn Thị T., người mẹ với dáng vẻ thất thần, thân hình gầy gò, xanh xao giàn giũa nước mắt nói với chúng tôi: “Nhìn vào thân hình của con, tôi thật sự đau khổ và sợ hãi trước hành vi mất hết nhân tính của họ. Mỗi khi nói chuyện điện thoại với tôi hay là có lần vợ chồng bà Trâm A ra nhà tôi, bà ấy cứ nói những lời thật sự có tình người. Bởi thế, gia đình và anh em họ hàng của tôi cứ tưởng họ đối xử tốt với con gái tôi đang giúp việc cho họ."
"Thật sự đau lắm chú à. Vì hoàn cảnh khó khăn nên mới đành chấp nhận cho con cái đi làm thuê. Nào ngờ đâu khi con trở về lại phải gánh chịu nỗi đau này. Gia đình tôi đã phải vay mượn 11 triệu đồng để cho con gái tôi đi xóa những hình xăm quái dị đó. Không có căn cứ gì, chỉ vì tin lời thầy bói mà gây ra hậu quả lớn quá." - Bà T. nghẹn ngào.
Cô gái Nguyễn Thúy Ngọc tại cơ sở thẩm mỹ
Gặp chúng tôi, nhiều người dân ở quê em Ngọc rất cảm thông với em. Ông Tiến, một hàng xóm cho biết:“Lúc còn ở nhà, Ngọc là một cô gái đẹp người, đẹp nết. Bây giờ chúng tôi nhìn thấy vậy, thật sự thương cảm cho cháu nó và gia đình. Chúng tôi rất phẫn uất trước những hành vì thú tính mà gia đình bà Trâm A đã gây ra cho Ngọc và gia đình, anh em họ hàng và bà con lối xóm một nỗi đau khôn tả. Thiết nghĩ, cơ quan CSĐT sớm vào cuộc điều tra, làm rõ”.
Hiện nay, cô bé Nguyễn Thúy Ngọc và gia đình đã có đơn tố cáo gửi các cơ quan chức năng. Vì những lý do tế nhị, trong khuôn khổ bài viết này, chúng tôi xin chưa nêu tên và địa chỉ cụ thể của nạn nhân.
Cũng xin nói thêm, ngày cô gái trẻ ngây thơ ra đi đang ở độ tuổi 17 hương sắc xuân thì. Khi trở về, cô đã 20 tuổi - độ tuổi mà nhiều cô gái đã có thể tìm cho mình một tình yêu, bắt đầu tính chuyện xây dựng một mái ấm gia đình. Còn với Ngọc - điều đó liệu có dễ dàng khi với cô chỉ còn những mặc cảm của số phận. Khuôn mặt và thân hình dị dạng, hình ảnh những con quái vật xăm vào da thịt kia còn đáng sợ với cô hơn cả những con quái vật thật.
Vipcodon.net sẽ tiếp tục cập nhật đến bạn đọc về câu chuyện tận cùng của nỗi đau này.
* Tên nạn nhân và gia đình nạn nhân đã thay đổi.

7 triệu đồng một lần ‘chọc’ trứng... nữ sinh?

Một, hai năm trở lại đây, thị trường “bán trứng” cho những người hiếm muộn bỗng trở nên sôi động. Ban đầu chỉ là hình thức hiến trứng cho những người phụ nữ có buồng trứng không có noãn, nhưng số lượng người chịu hiến là cực kỳ ít ỏi, bởi vậy mới “phát triển” một hình thức “kiếm tiền” mới là đi bán noãn trứng.
7 triệu đồng một lần ‘chọc’ trứng... nữ sinh?

Những người chịu đi bán noãn trứng thông thường là những người phụ nữ nghèo khổ, rơi vào hoàn cảnh khó khăn, cần tiền và số tiền họ nhận được từ những lần đi bán trứng không phải là một con số nhỏ, từ 15 đến 35 triệu đồng. Thế nhưng, dường như hình thức kiếm này quá “dễ dàng” nên theo tìm hiểu của PV tại thời điểm hiện nay, số lượng người đi bán trứng và đối tượng đi bán đã tăng đột biến. Một minh chứng cụ thể nhất để chứng minh cho điều đó là thị trường bán noãn trứng rớt giá “thê thảm”, và xu hướng sinh viên đi bán noãn trứng để có tiền phục vụ nhu cầu cá nhân là khá phổ biến.

Trứng sinh viên rớt giá, từ 10 – 15 triệu xuống còn 6 – 8 triệu

Trong vai một sinh viên đang cần tiền “đóng học phí”, PV đã lang thang khắp các bệnh viện Phụ sản, bệnh viện K cho đến các phòng khám tư nhân mấy ngày liền để tìm cách móc nối với các “cò trứng” đang hoạt động tại khu vực này.
Bà bán hàng nước trước cổng Bệnh viện K cũng là một trong những mắt xích trong đường dây môi giới bán trứn
Bà bán hàng nước trước cổng Bệnh viện K cũng là một trong những mắt xích trong đường dây môi giới bán trứng
Thế nhưng, để có được số điện thoại và liên hệ được với những “cò” tại đây không phải là việc đơn giản. Mỗi khi chúng tôi nói đang cần tiền, muốn đi bán trứng và hỏi những cô hàng nước, những anh đánh giày, những người đi bán hàng rong… thì đều nhận được những cái lắc đầu không biết. Sau hai ngày trời lang thang tại đây mà không thu được gì, chúng tôi phải giả làm sinh viên nghèo với gương mặt đầy nước mắt để lay động lòng “trắc ẩn” của những người hành nghề nơi đây.

“Nhà cháu nghèo lắm, lại đông anh chị em. Thi đỗ đại học rồi nhưng phải van nài mãi bố mẹ cháu mới đồng ý cho cháu đi học đại học. Giờ đến kỳ đóng học phí rồi mà cháu không biết lấy đâu ra tiền, cứ thế này cháu phải bỏ học giữa chừng mất. Cô có cách nào giúp cháu không cô?” – Tôi nói với giọng sụt sùi và như van nài người phụ nữ đang bán nước trước cổng viện K.

Nhìn tôi từ đầu đến chân và nhận ra mấy ngày nay tôi vẫn lang thang trước cổng bệnh viện này, người phụ nữ mới cởi mở và nói với tôi bằng giọng đầy thương cảm: “Khổ thân, nhìn thế này thì chỉ có đi bán trứng là có nhiều tiền thôi chứ biết làm cái gì để kiếm tiền bây giờ?”

“Cháu cũng nghĩ chỉ còn cách đấy. Nhưng lang thang ở đây mấy ngày rồi mà không tìm được người cần mua trứng cô ạ” – Vừa nói mà trong bụng tôi vừa mừng thầm vì cuối cùng cũng sắp tiếp cận được đối tượng.

Tìm được người mua đâu phải là chuyện dễ. Người bán thì đầy rẫy, còn đâu phải ai cũng có vấn đề về buồng trứng, cũng có tiền để mua đâu. Phải có đường dây cả đấy.” – Bà bán hàng nước ghé vào tai tôi nói nhỏ.

Thế cô có biết ai môi giới chuyện này không cô? Cháu sắp phải đóng học phí rồi, đang cần tiền lắm.”

Thôi được rồi, thấy cháu tội nghiệp quá nên cô mới chỉ cho đấy, chứ thông thường khó liên lạc được với chị này lắm. Nhiều người đi bán quá nên đánh động rồi, họ kiểm tra gắt gao hơn trước nhiều, mà vớ vẩn bị phát hiện còn đi tù cả lút đấy.” – Bà bán nước nói với vẻ mặt nghiêm trọng rồi móc trong túi ra chiếc điện thoại, tìm số và gọi cho một người nào đấy.

Alô, Vân à, chị có đứa cháu gái đang học đại học, mà nhà nghèo quá, giờ còn chẳng có tiền đóng học nữa. Nó đang sợ phải bỏ học giữa chừng. Trông xinh xắn, trắng trẻo, khoẻ mạnh lắm. Em giúp cháu nó được không?” – Bà hàng nước xởi lởi nói qua điện thoại rồi ậm ừ vài ba câu sau đó cúp máy.

Được rồi, cháu là may mắn lắm đấy. Không phải là người quen của cô là nó không dám nhận đâu. Nó cũng đang bị “soi” rồi. Bây giờ thế này nhé, cháu ngồi đây đợi một tí, khoảng 30 phút nữa nó sẽ qua đây gặp và nói chuyện với cháu.”  Tôi tỏ ra mừng rỡ, gật đầu và rối rít cảm ơn bà bán nước.

Đúng 30 phút sau, một phụ nữ còn khá trẻ hớt hải chạy đến. Vừa nhìn thấy tôi ngồi đó, người phụ nữ nháy mắt hỏi cô hàng nước: “Cháu chị đây hả?” “Ừ, cháu chị ở quê mới lên đây học đấy. Em yên tâm, chị đảm bảo cho, không vấn đề gì đâu. Nó nghèo quá nên mới phải tính đến nước này, chứ còn trẻ vậy, ai muốn.”

Người phụ nữ quay sang tôi nhìn một lượt từ đầu đến chân rồi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Em bao nhiêu tuổi? Có con chưa?” Tôi vừa mở miệng trả lời là 23 tuổi thì tiếp đó, bà bán nước vội nói chen vào: “Nó chưa có con, nhưng đang sống cùng bạn trai, phá thai 2 lần rồi.” Tôi đang tròn mắt ngạc nhiên trước câu khẳng định của bà hàng nước thì bà đã quay sang nháy mắt với tôi.

Thế thì được, chứ nếu chưa quan hệ hay chưa có con thì khó, sợ chỉ mất công đi kiểm tra rồi chẳng được gì. Tin tưởng cô đây, chị nói giá luôn, 7 triệu 1 lần “chọc” nhé.”

Sao ít thế chị? Em thấy người ta đi bán được ít nhất là 10 triệu 1 lần mà?”

Xưa thôi em. Ngày trước thì bán còn được giá cao, chứ độ này nhiều người đi bán lắm, người mua lại ít nên không còn được như trước đâu. Em cũng chẳng được cao ráo cho lắm, khuôn mặt thì tàm tạm, được mỗi cái mác sinh viên, 7 triệu là ok rồi. Đồng ý thì đưa số điện thoại cho chị, có khách chị gọi liền.” Tôi giả bộ đắn đo, suy nghĩ một lát rồi ra vẻ miễn cưỡng đồng ý. Đọc số điện thoại của mình, sau đó tôi hỏi xin số điện thoại của người phụ nữ này.

Em không cần biết đâu, có khách chị chủ động gọi cho em. Chị tên Vân, biết vậy là được rồi.” Nói rồi người phụ nữ đeo lại mắt kính, đứng dậy gật đầu chào tôi và bà bán nước rồi quay xe phóng đi.

Nó phải kín thế đấy, không dám khinh xuất đâu, giờ người ta làm dữ lắm. Sinh viên đi bán đầy ra đấy nhưng chẳng mấy khi dám nhận, biết được thế nào. Thế nên cô mới bảo số cháu may. Nhìn cháu thế này, 7 triệu là được rồi. Thường thì chỉ những người cao trên 1m60, trắng trẻo, xinh xắn, khoẻ mạnh mới được giá 8 triệu thôi. Nhờ có cô nên được giá đấy. Giờ cháu cứ về đi, có khách nó gọi…”

Sinh viên đi “bán trứng”

Sau khi cảm ơn và chào bà hàng nước ra về, tôi mong ngóng điện thoại của “cò” Vân. Trái với suy nghĩ của tôi, ngay buổi tối hôm đấy “cò” Vân đã gọi điện từ số máy 0978231xxx. Qua cuộc nói chuyện ngắn ngủi, cò Vân bảo tôi đúng 9h sáng ngày mai phải có mặt tại bệnh viện Phụ sản TW để làm xét nghiệm, mang theo bản photo chứng minh nhân dân để làm thủ tục.
"Cò Vân" sau khi dặn dò tôi xong lại hối hả chạy đi chỗ khác
Theo đúng lời hẹn, 9h sáng tôi có mặt tại cổng bệnh viện Phụ sản TW. Đứng chờ khoảng 10 phút thì thấy cò Vân xuất hiện, đi bên cạnh là một người phụ nữ khác độ tuổi 30.

Sinh viên đấy chị ạ, trường Đại học Bách Khoa nữa cơ, thông minh và học giỏi cực kỳ. Nhưng nhà nghèo quá nên phải làm thế này để đóng tiền học phí. Khoẻ mạnh lắm, nên chị cứ yên tâm” – Cò Vân vừa chỉ vào tôi vừa cười nói.

Người phụ nữ nhìn tôi rồi mỉm cười lịch sự. Sau màn chào hỏi xong, cò Vân quay sang nói với tôi: “Bây giờ em đi cùng chị này vào bệnh viện gặp bác sỹ. Đưa bản photo chứng minh thư cho họ rồi làm thủ tục hiến trứng nhé. Sau đó đi làm các xét nghiệm, ok rồi thì cứ theo hướng dẫn của bác sỹ. Lúc nào xong thì ra đây, chị đợi sẵn ngoài này.”

7 triệu đồng một lần ‘chọc’ trứng... nữ sinh?

Một, hai năm trở lại đây, thị trường “bán trứng” cho những người hiếm muộn bỗng trở nên sôi động. Ban đầu chỉ là hình thức hiến trứng cho những người phụ nữ có buồng trứng không có noãn, nhưng số lượng người chịu hiến là cực kỳ ít ỏi, bởi vậy mới “phát triển” một hình thức “kiếm tiền” mới là đi bán noãn trứng.
7 triệu đồng một lần ‘chọc’ trứng... nữ sinh?

Những người chịu đi bán noãn trứng thông thường là những người phụ nữ nghèo khổ, rơi vào hoàn cảnh khó khăn, cần tiền và số tiền họ nhận được từ những lần đi bán trứng không phải là một con số nhỏ, từ 15 đến 35 triệu đồng. Thế nhưng, dường như hình thức kiếm này quá “dễ dàng” nên theo tìm hiểu của PV tại thời điểm hiện nay, số lượng người đi bán trứng và đối tượng đi bán đã tăng đột biến. Một minh chứng cụ thể nhất để chứng minh cho điều đó là thị trường bán noãn trứng rớt giá “thê thảm”, và xu hướng sinh viên đi bán noãn trứng để có tiền phục vụ nhu cầu cá nhân là khá phổ biến.

Trứng sinh viên rớt giá, từ 10 – 15 triệu xuống còn 6 – 8 triệu

Trong vai một sinh viên đang cần tiền “đóng học phí”, PV đã lang thang khắp các bệnh viện Phụ sản, bệnh viện K cho đến các phòng khám tư nhân mấy ngày liền để tìm cách móc nối với các “cò trứng” đang hoạt động tại khu vực này.
Bà bán hàng nước trước cổng Bệnh viện K cũng là một trong những mắt xích trong đường dây môi giới bán trứn
Bà bán hàng nước trước cổng Bệnh viện K cũng là một trong những mắt xích trong đường dây môi giới bán trứng
Thế nhưng, để có được số điện thoại và liên hệ được với những “cò” tại đây không phải là việc đơn giản. Mỗi khi chúng tôi nói đang cần tiền, muốn đi bán trứng và hỏi những cô hàng nước, những anh đánh giày, những người đi bán hàng rong… thì đều nhận được những cái lắc đầu không biết. Sau hai ngày trời lang thang tại đây mà không thu được gì, chúng tôi phải giả làm sinh viên nghèo với gương mặt đầy nước mắt để lay động lòng “trắc ẩn” của những người hành nghề nơi đây.

“Nhà cháu nghèo lắm, lại đông anh chị em. Thi đỗ đại học rồi nhưng phải van nài mãi bố mẹ cháu mới đồng ý cho cháu đi học đại học. Giờ đến kỳ đóng học phí rồi mà cháu không biết lấy đâu ra tiền, cứ thế này cháu phải bỏ học giữa chừng mất. Cô có cách nào giúp cháu không cô?” – Tôi nói với giọng sụt sùi và như van nài người phụ nữ đang bán nước trước cổng viện K.

Nhìn tôi từ đầu đến chân và nhận ra mấy ngày nay tôi vẫn lang thang trước cổng bệnh viện này, người phụ nữ mới cởi mở và nói với tôi bằng giọng đầy thương cảm: “Khổ thân, nhìn thế này thì chỉ có đi bán trứng là có nhiều tiền thôi chứ biết làm cái gì để kiếm tiền bây giờ?”

“Cháu cũng nghĩ chỉ còn cách đấy. Nhưng lang thang ở đây mấy ngày rồi mà không tìm được người cần mua trứng cô ạ” – Vừa nói mà trong bụng tôi vừa mừng thầm vì cuối cùng cũng sắp tiếp cận được đối tượng.

Tìm được người mua đâu phải là chuyện dễ. Người bán thì đầy rẫy, còn đâu phải ai cũng có vấn đề về buồng trứng, cũng có tiền để mua đâu. Phải có đường dây cả đấy.” – Bà bán hàng nước ghé vào tai tôi nói nhỏ.

Thế cô có biết ai môi giới chuyện này không cô? Cháu sắp phải đóng học phí rồi, đang cần tiền lắm.”

Thôi được rồi, thấy cháu tội nghiệp quá nên cô mới chỉ cho đấy, chứ thông thường khó liên lạc được với chị này lắm. Nhiều người đi bán quá nên đánh động rồi, họ kiểm tra gắt gao hơn trước nhiều, mà vớ vẩn bị phát hiện còn đi tù cả lút đấy.” – Bà bán nước nói với vẻ mặt nghiêm trọng rồi móc trong túi ra chiếc điện thoại, tìm số và gọi cho một người nào đấy.

Alô, Vân à, chị có đứa cháu gái đang học đại học, mà nhà nghèo quá, giờ còn chẳng có tiền đóng học nữa. Nó đang sợ phải bỏ học giữa chừng. Trông xinh xắn, trắng trẻo, khoẻ mạnh lắm. Em giúp cháu nó được không?” – Bà hàng nước xởi lởi nói qua điện thoại rồi ậm ừ vài ba câu sau đó cúp máy.

Được rồi, cháu là may mắn lắm đấy. Không phải là người quen của cô là nó không dám nhận đâu. Nó cũng đang bị “soi” rồi. Bây giờ thế này nhé, cháu ngồi đây đợi một tí, khoảng 30 phút nữa nó sẽ qua đây gặp và nói chuyện với cháu.”  Tôi tỏ ra mừng rỡ, gật đầu và rối rít cảm ơn bà bán nước.

Đúng 30 phút sau, một phụ nữ còn khá trẻ hớt hải chạy đến. Vừa nhìn thấy tôi ngồi đó, người phụ nữ nháy mắt hỏi cô hàng nước: “Cháu chị đây hả?” “Ừ, cháu chị ở quê mới lên đây học đấy. Em yên tâm, chị đảm bảo cho, không vấn đề gì đâu. Nó nghèo quá nên mới phải tính đến nước này, chứ còn trẻ vậy, ai muốn.”

Người phụ nữ quay sang tôi nhìn một lượt từ đầu đến chân rồi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Em bao nhiêu tuổi? Có con chưa?” Tôi vừa mở miệng trả lời là 23 tuổi thì tiếp đó, bà bán nước vội nói chen vào: “Nó chưa có con, nhưng đang sống cùng bạn trai, phá thai 2 lần rồi.” Tôi đang tròn mắt ngạc nhiên trước câu khẳng định của bà hàng nước thì bà đã quay sang nháy mắt với tôi.

Thế thì được, chứ nếu chưa quan hệ hay chưa có con thì khó, sợ chỉ mất công đi kiểm tra rồi chẳng được gì. Tin tưởng cô đây, chị nói giá luôn, 7 triệu 1 lần “chọc” nhé.”

Sao ít thế chị? Em thấy người ta đi bán được ít nhất là 10 triệu 1 lần mà?”

Xưa thôi em. Ngày trước thì bán còn được giá cao, chứ độ này nhiều người đi bán lắm, người mua lại ít nên không còn được như trước đâu. Em cũng chẳng được cao ráo cho lắm, khuôn mặt thì tàm tạm, được mỗi cái mác sinh viên, 7 triệu là ok rồi. Đồng ý thì đưa số điện thoại cho chị, có khách chị gọi liền.” Tôi giả bộ đắn đo, suy nghĩ một lát rồi ra vẻ miễn cưỡng đồng ý. Đọc số điện thoại của mình, sau đó tôi hỏi xin số điện thoại của người phụ nữ này.

Em không cần biết đâu, có khách chị chủ động gọi cho em. Chị tên Vân, biết vậy là được rồi.” Nói rồi người phụ nữ đeo lại mắt kính, đứng dậy gật đầu chào tôi và bà bán nước rồi quay xe phóng đi.

Nó phải kín thế đấy, không dám khinh xuất đâu, giờ người ta làm dữ lắm. Sinh viên đi bán đầy ra đấy nhưng chẳng mấy khi dám nhận, biết được thế nào. Thế nên cô mới bảo số cháu may. Nhìn cháu thế này, 7 triệu là được rồi. Thường thì chỉ những người cao trên 1m60, trắng trẻo, xinh xắn, khoẻ mạnh mới được giá 8 triệu thôi. Nhờ có cô nên được giá đấy. Giờ cháu cứ về đi, có khách nó gọi…”

Sinh viên đi “bán trứng”

Sau khi cảm ơn và chào bà hàng nước ra về, tôi mong ngóng điện thoại của “cò” Vân. Trái với suy nghĩ của tôi, ngay buổi tối hôm đấy “cò” Vân đã gọi điện từ số máy 0978231xxx. Qua cuộc nói chuyện ngắn ngủi, cò Vân bảo tôi đúng 9h sáng ngày mai phải có mặt tại bệnh viện Phụ sản TW để làm xét nghiệm, mang theo bản photo chứng minh nhân dân để làm thủ tục.
"Cò Vân" sau khi dặn dò tôi xong lại hối hả chạy đi chỗ khác
Theo đúng lời hẹn, 9h sáng tôi có mặt tại cổng bệnh viện Phụ sản TW. Đứng chờ khoảng 10 phút thì thấy cò Vân xuất hiện, đi bên cạnh là một người phụ nữ khác độ tuổi 30.

Sinh viên đấy chị ạ, trường Đại học Bách Khoa nữa cơ, thông minh và học giỏi cực kỳ. Nhưng nhà nghèo quá nên phải làm thế này để đóng tiền học phí. Khoẻ mạnh lắm, nên chị cứ yên tâm” – Cò Vân vừa chỉ vào tôi vừa cười nói.

Người phụ nữ nhìn tôi rồi mỉm cười lịch sự. Sau màn chào hỏi xong, cò Vân quay sang nói với tôi: “Bây giờ em đi cùng chị này vào bệnh viện gặp bác sỹ. Đưa bản photo chứng minh thư cho họ rồi làm thủ tục hiến trứng nhé. Sau đó đi làm các xét nghiệm, ok rồi thì cứ theo hướng dẫn của bác sỹ. Lúc nào xong thì ra đây, chị đợi sẵn ngoài này.”

Làm cháu ruột 14 tuổi có thai, ông lão 76 tuổi chống gậy chuồn thẳng

Ông Trương Văn Lưu (76 tuổi, ngụ thôn Hạnh Đông, xã Đại Thạnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) làm nhục bé gái Phan Thị Ngọc D (SN 1995, là cháu ruột của vợ) khiến D mang thai. Thai lớn đến mức không thể bỏ, ông Lưu lẳng lặng chống gậy “đánh bài chuồn”, bỏ lại nạn nhân, vợ con sống trong tủi nhục.
Lão ngoài thất thập rủ “bạn chăn trâu” làm “chuyện ấy”

Những ngày giữa năm 2009, xóm nhỏ Hạnh Đông chấn động thông tin ông lão 76 tuổi ngủ với cô bé 14 tuổi khiến đứa bé chưa kịp làm thiếu nữ đã phải làm mẹ. Nghe lần đầu, chẳng ai tin vào tai mình vì nhân vật chính trong câu chuyện là ông lão đã tuổi thất thập, lụ khụ chống gậy, còn nạn nhân lại là đứa cháu họ còn chưa đến tuổi thành thiếu nữ. Phải đến khi sắc phục công an tìm đến điều tra sự việc, dân làng mới nháo nhác vì vụ loạn luân không thể tưởng tượng nổi lại xảy ra ngay trong cái làng quê hiền hòa mình sống.

Theo điều tra của công an, ông Trương Văn Lưu và bé gái D vừa là họ hàng và cũng vừa là hàng xóm. Gần nhà nhau nên cháu D thường xuyên qua lại nhà ông Lưu chơi, ngoài ra bé gái còn đi chăn trâu ngoài đồng cùng ông chú. Trong khoảng thời gian từ giữa năm 2008 đến năm 2009, ông Lưu đã nhiều lần dụ dỗ, ép buộc và thực hiện hành vi giao cấu đối với cháu bé D.
Mỗi lần sau khi thỏa mãn, ông lão “dê già” này cho em khi thì 5 ngàn đồng, khi thì 10 ngàn đồng để mua đồ ăn vặt. Do không hiểu biết về chuyện quan hệ tình dục sẽ gây ra hậu quả và được ông Lưu căn dặn “mi phải giấu kín” nên bé gái thơ ngây không kể chuyện với gia đình.

Cô bé D, nay đã là bà mẹ trẻ buồn rầu kể lại, hơn nữa do nhà nghèo nên nghỉ học sớm, em không có bạn cùng trang lứa chơi nên lúc ấy có muốn kể cũng không thể tâm sự với ai. Theo lời em D: “Ban đầu nghe ông ấy dỗ dành bùi tai nên em còn nén đau chấp nhận. Nhưng về sau cứ mỗi lần đi chăn trâu, ông Lưu cứ liên tiếp bắt em làm “chuyện đó” nên em đâm ra ghê sợ, lúc nào cũng cảm thấy rất đau đớn, khổ sở. Vì giữa đồng vắng người, em không kêu ai được, hơn nữa ông ấy còn luôn đe dọa “nếu mi kể với ai, ta giết mi chừ” nên em chỉ biết im lặng chịu đựng”.
Cô bé 14 tuổi đã phải làm mẹ.
Cô bé 14 tuổi đã phải làm mẹ.
Sự việc vỡ lở khi cái bụng cô bé 14 tuổi cứ lùm lùm đội lên sau làn áo mỏng. Tra hỏi mãi, cô bé mới cho biết mình đã “chơi trò người lớn” cùng ông chú 76 tuổi. Ông lão ban đầu cũng lý sự cùn: “Tôi sao lại làm chuyện đó với cháu mình. Mà tôi lớn tuổi thế này thì “làm ăn” gì được”. Chứng cứ ông đưa ra đúng là thuyết phục thật, thế nên người dân phải cấp báo lên công an yêu cầu điều tra vụ việc.

Đến các điều tra viên tham gia phá án cũng “bán tín bán nghi” trước lời tố cáo của bé gái, có điều tra viên còn nghĩ “Ổng gần 80 tuổi, đi lại có khi còn cần đến chống gậy thì đúng là làm sao có chuyện khiến thiếu nữ có thai được”. Vậy nhưng để kín kẽ, tháng 6/2009 Cơ quan CSĐT Công an huyện Đại Lộc đã ra quyết định khởi tố vụ án, yêu cầu ông lão Trương Văn Lưu không được đi khỏi nơi cư trú đối với ông Trương Văn Lưu (SN 1935) để điều tra về tội hiếp dâm trẻ em.
Công an huyện Đại Lộc cũng đã chuyển toàn bộ hồ sơ vụ án cho Phòng CSĐTTP về TTXH (PC14, nay là PC45) Công an tỉnh Quảng Nam để tiếp tục làm rõ. “Ăn chắc” nhất bây giờ chỉ còn có cách chờ đứa bé ra đời mới có thể lấy mẫu xét nghiệm AND. Đầu năm 2010, kết quả giám định ADN qua mẫu tóc và mẫu máu của ông Lưu với cháu bé mới sinh được Viện Khoa học Hình sự (Bộ Công an) khẳng định: “99.99% là trùng khớp”.
Vậy là thủ phạm đã rõ, căn cứ để khởi tố bị can, bắt tạm giam “cụ dê già” đã đầy đủ. Tuy nhiên, khi công an tìm đến nhà ông lão với lệnh bắt trên tay thì mới ngã ngửa người vì biết cụ ông “dê xồm” đã lọc cọc chống gậy bỏ trốn từ lúc nào. Công an cũng đã phát lệnh truy nã trên toàn quốc, song đến nay vẫn không thu được tin tức của bị can.

Vợ cụ ông đổ lỗi loạn luân cho cái… mả vô chủ

Từ khi ông Lưu trốn địa phương cũng là từng ấy thời gian bà Lê Thị Tứ (vợ ông Lưu, đồng thời là cô ruột của nạn nhân) hầu như không thiết làm ăn nữa, mà bà cũng không còn mặt mũi đâu để đi ra với xóm làng. Thế nhưng cái việc làm đốn mạt trên lại được nhiều người dân mê tín lẫn bà Tứ lý giải là do ông Lưu “báng bổ người chết nên mới ra cơ sự”.

Bà Tứ kể, trước đây chồng mình cũng giống như một số người đàn ông khác, khi ông bước sang tuổi 60 vẫn “còn sức chiến đấu” thì bà dù mới ngấp nghé tuổi 55 nhưng những chuyện ân ái không còn nữa, và bà cũng cảm nhận được cả vợ chồng mình không còn nhu cầu sinh lý. Nhưng đến khoảng năm ông lão 68 tuổi, tự nhiên ông lại “giở chứng”, rồi thường xuyên đi ra ngoài chọc ghẹo những phụ nữ không chồng khác.
Hàng xóm từ đó cũng “lời ra tiếng vào” khi thấy ông bắt đầu ăn nói có phần tục tĩu, thường hay dùng những lời lẽ kích dục, không ra nết của một người ông đã có cháu ngoại, cháu nội đề huề. “Rồi đến khi xảy ra chuyện con Diệp, tui xót lòng không biết nói răng hết. Thế nên chắc chắn loạn luân ni thì chỉ có thể do “động mồ, động mả”. “Người cõi trên” họ về bắt ổng rồi”, bà Tứ bày tỏ quan niệm nhảm nhí.

Cái căn cứ mê tín mà bà lão đưa ra, đó là cách đây mấy năm, khi làm con đường bê tông đi ngang qua phía trước nhà bà, người ta phát hiện có cái mả không chủ, mà ở quê lúc ấy cây cối thì mọc um lùm nên không ai để ý, đến khi phát quang mới biết. Vì mả ở ngay trước nhà mình nên bà lập khóm (trang thờ ngoài trời - PV) để thờ cúng và mời thầy rước người trong mả vào ở. Gã thầy cúng ba hoa khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Người chết vốn là cô gái trẻ mới 14 tuổi, yểu mệnh trong đợt mưa lũ lịch sử năm Giáp Thìn ở miền Trung (năm 1964)”.
Bà lão thuật lại: “Thế nhưng trong lúc tôi ra sức “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” thì ông ấy chẳng nể nang ai, cứ nhè ngay phía trước mả mà tiểu tiện. Nhất là những khi có hơi men, ông đứng ngay khóm thờ chửi đổng còn nhiếc móc… người chết: “Mi ở đâu lại chình ình chiếm chỗ nhà ta. Thấy ta nghèo kiết xác mi đã không giúp đỡ còn bắt ta tốn tiền thờ cúng”.
Những lúc ấy cả nhà đều ra khuyên ngăn nhưng ông ấy thì vẫn cứ “giương giương” tiểu tiện cho bằng hết mới hả hê đi vào nhà ngủ. “Có lẽ vì những điều chướng tai gai mắt ấy mà cô gái linh thiêng kia bắt ông “hồi sinh” trở lại để nhằm vào đứa cháu mình rồi gây tổn thương. Tui coi thầy, coi bói, người ta phán ổng đã xúc phạm đến cô gái chết trẻ, nên mới xử ra cớ sự như ri”, một lần nữa bà Tứ biện minh cho hành động của chồng theo quan niệm mê tín nhảm nhí của bà.

Câu chuyện của bà Tứ không biết thực hư đến mức nào, song xem ra một số người dân ở cái xóm Hạnh Đông này tin lắm. Từ đầu làng đến cuối xóm, chỉ cần khách lạ nán lại hỏi rõ thêm về “câu chuyện ông Lưu” thì y như rằng họ xì xào bàn ngay: “Cái khóm thờ đó thiêng lắm. Báng bổ rứa thì chẳng trách “nó” bắt phải phạm tội. “Nó” không “vật chết” mà mới chỉ bắt sa đọa như thế thôi vẫn còn là may mắn chán”.

Tâm sự đau đớn của đứa bé phải làm mẹ

Kế bên gia đình thủ phạm là gia đình của nạn nhân D. Trong căn nhà phên tre xập xệ, nhiều chổ dột nát, người cha cháu D nghẹn ngào: “Vợ chồng tôi đều làm nông, quanh năm đầu tắt mặt tối với bộn bề công việc đồng ruộng để kiếm cái ăn nên không còn thời gian chăm lo cho các con. Cháu D là con gái lớn trong nhà nên phải thay ba mẹ gánh vác hết công việc nhà. Cũng vì nghèo khó nên cháu học đến lớp 3 thì nghỉ học, hằng ngày ngoài việc chăm lo các em còn phụ ba mẹ chăn trâu, chăm lợn”.

Cha mẹ cháu bé phát hiện sự việc vào khoảng giữa năm 2009, khi thấy bé gái con mình có những dấu hiệu của người phụ nữ mang thai. Dỗ dành, tra hỏi, cô bé đã thú nhận rằng em bị ông Lưu hãm hiếp khi em đang chăn trâu ngoài biền sông. Gần nhất là một tuần sau khi phát hiện vụ việc, lúc này ba mẹ đang đi cày ngoài ruộng thì ông Lưu qua nhà nhờ em khiêng nồi cám lợn xuống bếp và đã đẩy em vào buồng ngủ để thực hiện hành vi hãm hiếp. “Tôi nghe mà không tin nỗi. Dượng nó chứ có phải ai xa lại”, lời người cha nói.
Sau khi nghe chuyện, vợ chồng ông cũng đã sang ngay nhà ông Lưu để nói chuyện với vợ ông nhằm tìm giải pháp để hoà giải, tránh điều tiếng nhưng “không ai chịu chấp nhận sự thật này nên tôi mới nhờ đến cơ quan chức năng vào cuộc tìm hiểu giúp”.

Trong những ngày cô bé mang thai, gia đình cô đã nghèo nay lâm vào tình trạng vô cùng khó khăn, không có tiền để chăm lo. Em trai cô bé lúc này đang học dở lớp 7 cũng phải nghỉ học để thay chị chăn trâu. Gia đình cũng quyết định dẫn bé gái đi phá thai, song bác sĩ nói thai đã to nên đành chịu. Sau đó hai vợ chồng ông bà bàn với nhau thôi thì ráng vay mượn lo cho con nó sinh nở, sau đó dù có đứt ruột thì cũng lén mang đứa cháu đi cho người khác.
“Chúng tôi lúc ấy cứ nghĩ đến tương lai con bé. Nó đang tuổi ăn tuổi lớn, vẫn đang là trẻ con thì biết gì mà làm mẹ, rồi sau này làm sao còn lấy chồng. Thế nhưng sau khi nó sinh cháu thì chúng tôi lại không nỡ”, bà mẹ cô bé ngoảnh mặt quay đi giấu dòng nước mắt.

Đến nay, cô bé đã bước qua tuổi 16 và công việc làm mẹ của em cũng bớt vụng về phần nào sau 2 năm “trải nghiệm”. Thế nhưng thực tài thì dù sao em vẫn là cô bé còn quá thơ ngây, cảnh đứa trẻ nựng con khiến ai chứng kiến cũng xót lòng nghĩ đến tương lai của hai mẹ con.
Cô bé ứa nước mắt nhớ lại những ngày xưa phải chịu đựng người dượng đồi bại: “Không chỉ ở ngoài ruộng nương, mỗi buổi tối khi thấy cả nhà em đi qua hàng xóm xem nhờ ti vi thì ông lại mò sang bắt em cởi quần áo cho ông quan hệ. Thấy em khóc, ông lại dỗ dành, cho tiền…Từ khi xảy ra chuyện, nhất là cái ngày công an đến đọc kết quả giám định ADN, ba mẹ em đòi chết nhiều lần mà được hàng xóm can ngăn, em cũng từ đó cho đến nay, ở hẳn trong nhà chăm con, ba má hay ai đó có thương cho chi ăn nấy chứ không dám ra ngoài”.

Trong căn nhà trống hoác với mái lợp tôn dột nát không có một tấm chăn đủ ấm để đắp trong mùa đông, mẹ con em chỉ biết khâu những miếng vải rẻo xin từ hàng xóm lại với nhau để  lót nằm. Con nhà nghèo, lại là “kết quả không mong muốn” nên như lời bà ngoại nói: “Nó ngoan như con chó con”. Bé gái mới hai tuổi đã có thể ăn cơm chỉ chan mắm, tự chơi, rồi tự ngủ mà không cần ai ẵm bồng. Bà mẹ trẻ con tâm sự: “Em thương con lắm. Em mong muốn có việc chi làm để kiếm tiền mua đồ ăn, bồi bổ cho con. Mà không có bằng cấp nên xuống thành phố xin công nhân thì sợ không ai nhận, còn ở đây đi ra ngoài đồng, người khác nhìn vào lại thấy nhục lắm. Cứ ở nhà ri, đói nghèo dài dài thôi”.

Làm cháu ruột 14 tuổi có thai, ông lão 76 tuổi chống gậy chuồn thẳng

Ông Trương Văn Lưu (76 tuổi, ngụ thôn Hạnh Đông, xã Đại Thạnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) làm nhục bé gái Phan Thị Ngọc D (SN 1995, là cháu ruột của vợ) khiến D mang thai. Thai lớn đến mức không thể bỏ, ông Lưu lẳng lặng chống gậy “đánh bài chuồn”, bỏ lại nạn nhân, vợ con sống trong tủi nhục.
Lão ngoài thất thập rủ “bạn chăn trâu” làm “chuyện ấy”

Những ngày giữa năm 2009, xóm nhỏ Hạnh Đông chấn động thông tin ông lão 76 tuổi ngủ với cô bé 14 tuổi khiến đứa bé chưa kịp làm thiếu nữ đã phải làm mẹ. Nghe lần đầu, chẳng ai tin vào tai mình vì nhân vật chính trong câu chuyện là ông lão đã tuổi thất thập, lụ khụ chống gậy, còn nạn nhân lại là đứa cháu họ còn chưa đến tuổi thành thiếu nữ. Phải đến khi sắc phục công an tìm đến điều tra sự việc, dân làng mới nháo nhác vì vụ loạn luân không thể tưởng tượng nổi lại xảy ra ngay trong cái làng quê hiền hòa mình sống.

Theo điều tra của công an, ông Trương Văn Lưu và bé gái D vừa là họ hàng và cũng vừa là hàng xóm. Gần nhà nhau nên cháu D thường xuyên qua lại nhà ông Lưu chơi, ngoài ra bé gái còn đi chăn trâu ngoài đồng cùng ông chú. Trong khoảng thời gian từ giữa năm 2008 đến năm 2009, ông Lưu đã nhiều lần dụ dỗ, ép buộc và thực hiện hành vi giao cấu đối với cháu bé D.
Mỗi lần sau khi thỏa mãn, ông lão “dê già” này cho em khi thì 5 ngàn đồng, khi thì 10 ngàn đồng để mua đồ ăn vặt. Do không hiểu biết về chuyện quan hệ tình dục sẽ gây ra hậu quả và được ông Lưu căn dặn “mi phải giấu kín” nên bé gái thơ ngây không kể chuyện với gia đình.

Cô bé D, nay đã là bà mẹ trẻ buồn rầu kể lại, hơn nữa do nhà nghèo nên nghỉ học sớm, em không có bạn cùng trang lứa chơi nên lúc ấy có muốn kể cũng không thể tâm sự với ai. Theo lời em D: “Ban đầu nghe ông ấy dỗ dành bùi tai nên em còn nén đau chấp nhận. Nhưng về sau cứ mỗi lần đi chăn trâu, ông Lưu cứ liên tiếp bắt em làm “chuyện đó” nên em đâm ra ghê sợ, lúc nào cũng cảm thấy rất đau đớn, khổ sở. Vì giữa đồng vắng người, em không kêu ai được, hơn nữa ông ấy còn luôn đe dọa “nếu mi kể với ai, ta giết mi chừ” nên em chỉ biết im lặng chịu đựng”.
Cô bé 14 tuổi đã phải làm mẹ.
Cô bé 14 tuổi đã phải làm mẹ.
Sự việc vỡ lở khi cái bụng cô bé 14 tuổi cứ lùm lùm đội lên sau làn áo mỏng. Tra hỏi mãi, cô bé mới cho biết mình đã “chơi trò người lớn” cùng ông chú 76 tuổi. Ông lão ban đầu cũng lý sự cùn: “Tôi sao lại làm chuyện đó với cháu mình. Mà tôi lớn tuổi thế này thì “làm ăn” gì được”. Chứng cứ ông đưa ra đúng là thuyết phục thật, thế nên người dân phải cấp báo lên công an yêu cầu điều tra vụ việc.

Đến các điều tra viên tham gia phá án cũng “bán tín bán nghi” trước lời tố cáo của bé gái, có điều tra viên còn nghĩ “Ổng gần 80 tuổi, đi lại có khi còn cần đến chống gậy thì đúng là làm sao có chuyện khiến thiếu nữ có thai được”. Vậy nhưng để kín kẽ, tháng 6/2009 Cơ quan CSĐT Công an huyện Đại Lộc đã ra quyết định khởi tố vụ án, yêu cầu ông lão Trương Văn Lưu không được đi khỏi nơi cư trú đối với ông Trương Văn Lưu (SN 1935) để điều tra về tội hiếp dâm trẻ em.
Công an huyện Đại Lộc cũng đã chuyển toàn bộ hồ sơ vụ án cho Phòng CSĐTTP về TTXH (PC14, nay là PC45) Công an tỉnh Quảng Nam để tiếp tục làm rõ. “Ăn chắc” nhất bây giờ chỉ còn có cách chờ đứa bé ra đời mới có thể lấy mẫu xét nghiệm AND. Đầu năm 2010, kết quả giám định ADN qua mẫu tóc và mẫu máu của ông Lưu với cháu bé mới sinh được Viện Khoa học Hình sự (Bộ Công an) khẳng định: “99.99% là trùng khớp”.
Vậy là thủ phạm đã rõ, căn cứ để khởi tố bị can, bắt tạm giam “cụ dê già” đã đầy đủ. Tuy nhiên, khi công an tìm đến nhà ông lão với lệnh bắt trên tay thì mới ngã ngửa người vì biết cụ ông “dê xồm” đã lọc cọc chống gậy bỏ trốn từ lúc nào. Công an cũng đã phát lệnh truy nã trên toàn quốc, song đến nay vẫn không thu được tin tức của bị can.

Vợ cụ ông đổ lỗi loạn luân cho cái… mả vô chủ

Từ khi ông Lưu trốn địa phương cũng là từng ấy thời gian bà Lê Thị Tứ (vợ ông Lưu, đồng thời là cô ruột của nạn nhân) hầu như không thiết làm ăn nữa, mà bà cũng không còn mặt mũi đâu để đi ra với xóm làng. Thế nhưng cái việc làm đốn mạt trên lại được nhiều người dân mê tín lẫn bà Tứ lý giải là do ông Lưu “báng bổ người chết nên mới ra cơ sự”.

Bà Tứ kể, trước đây chồng mình cũng giống như một số người đàn ông khác, khi ông bước sang tuổi 60 vẫn “còn sức chiến đấu” thì bà dù mới ngấp nghé tuổi 55 nhưng những chuyện ân ái không còn nữa, và bà cũng cảm nhận được cả vợ chồng mình không còn nhu cầu sinh lý. Nhưng đến khoảng năm ông lão 68 tuổi, tự nhiên ông lại “giở chứng”, rồi thường xuyên đi ra ngoài chọc ghẹo những phụ nữ không chồng khác.
Hàng xóm từ đó cũng “lời ra tiếng vào” khi thấy ông bắt đầu ăn nói có phần tục tĩu, thường hay dùng những lời lẽ kích dục, không ra nết của một người ông đã có cháu ngoại, cháu nội đề huề. “Rồi đến khi xảy ra chuyện con Diệp, tui xót lòng không biết nói răng hết. Thế nên chắc chắn loạn luân ni thì chỉ có thể do “động mồ, động mả”. “Người cõi trên” họ về bắt ổng rồi”, bà Tứ bày tỏ quan niệm nhảm nhí.

Cái căn cứ mê tín mà bà lão đưa ra, đó là cách đây mấy năm, khi làm con đường bê tông đi ngang qua phía trước nhà bà, người ta phát hiện có cái mả không chủ, mà ở quê lúc ấy cây cối thì mọc um lùm nên không ai để ý, đến khi phát quang mới biết. Vì mả ở ngay trước nhà mình nên bà lập khóm (trang thờ ngoài trời - PV) để thờ cúng và mời thầy rước người trong mả vào ở. Gã thầy cúng ba hoa khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Người chết vốn là cô gái trẻ mới 14 tuổi, yểu mệnh trong đợt mưa lũ lịch sử năm Giáp Thìn ở miền Trung (năm 1964)”.
Bà lão thuật lại: “Thế nhưng trong lúc tôi ra sức “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” thì ông ấy chẳng nể nang ai, cứ nhè ngay phía trước mả mà tiểu tiện. Nhất là những khi có hơi men, ông đứng ngay khóm thờ chửi đổng còn nhiếc móc… người chết: “Mi ở đâu lại chình ình chiếm chỗ nhà ta. Thấy ta nghèo kiết xác mi đã không giúp đỡ còn bắt ta tốn tiền thờ cúng”.
Những lúc ấy cả nhà đều ra khuyên ngăn nhưng ông ấy thì vẫn cứ “giương giương” tiểu tiện cho bằng hết mới hả hê đi vào nhà ngủ. “Có lẽ vì những điều chướng tai gai mắt ấy mà cô gái linh thiêng kia bắt ông “hồi sinh” trở lại để nhằm vào đứa cháu mình rồi gây tổn thương. Tui coi thầy, coi bói, người ta phán ổng đã xúc phạm đến cô gái chết trẻ, nên mới xử ra cớ sự như ri”, một lần nữa bà Tứ biện minh cho hành động của chồng theo quan niệm mê tín nhảm nhí của bà.

Câu chuyện của bà Tứ không biết thực hư đến mức nào, song xem ra một số người dân ở cái xóm Hạnh Đông này tin lắm. Từ đầu làng đến cuối xóm, chỉ cần khách lạ nán lại hỏi rõ thêm về “câu chuyện ông Lưu” thì y như rằng họ xì xào bàn ngay: “Cái khóm thờ đó thiêng lắm. Báng bổ rứa thì chẳng trách “nó” bắt phải phạm tội. “Nó” không “vật chết” mà mới chỉ bắt sa đọa như thế thôi vẫn còn là may mắn chán”.

Tâm sự đau đớn của đứa bé phải làm mẹ

Kế bên gia đình thủ phạm là gia đình của nạn nhân D. Trong căn nhà phên tre xập xệ, nhiều chổ dột nát, người cha cháu D nghẹn ngào: “Vợ chồng tôi đều làm nông, quanh năm đầu tắt mặt tối với bộn bề công việc đồng ruộng để kiếm cái ăn nên không còn thời gian chăm lo cho các con. Cháu D là con gái lớn trong nhà nên phải thay ba mẹ gánh vác hết công việc nhà. Cũng vì nghèo khó nên cháu học đến lớp 3 thì nghỉ học, hằng ngày ngoài việc chăm lo các em còn phụ ba mẹ chăn trâu, chăm lợn”.

Cha mẹ cháu bé phát hiện sự việc vào khoảng giữa năm 2009, khi thấy bé gái con mình có những dấu hiệu của người phụ nữ mang thai. Dỗ dành, tra hỏi, cô bé đã thú nhận rằng em bị ông Lưu hãm hiếp khi em đang chăn trâu ngoài biền sông. Gần nhất là một tuần sau khi phát hiện vụ việc, lúc này ba mẹ đang đi cày ngoài ruộng thì ông Lưu qua nhà nhờ em khiêng nồi cám lợn xuống bếp và đã đẩy em vào buồng ngủ để thực hiện hành vi hãm hiếp. “Tôi nghe mà không tin nỗi. Dượng nó chứ có phải ai xa lại”, lời người cha nói.
Sau khi nghe chuyện, vợ chồng ông cũng đã sang ngay nhà ông Lưu để nói chuyện với vợ ông nhằm tìm giải pháp để hoà giải, tránh điều tiếng nhưng “không ai chịu chấp nhận sự thật này nên tôi mới nhờ đến cơ quan chức năng vào cuộc tìm hiểu giúp”.

Trong những ngày cô bé mang thai, gia đình cô đã nghèo nay lâm vào tình trạng vô cùng khó khăn, không có tiền để chăm lo. Em trai cô bé lúc này đang học dở lớp 7 cũng phải nghỉ học để thay chị chăn trâu. Gia đình cũng quyết định dẫn bé gái đi phá thai, song bác sĩ nói thai đã to nên đành chịu. Sau đó hai vợ chồng ông bà bàn với nhau thôi thì ráng vay mượn lo cho con nó sinh nở, sau đó dù có đứt ruột thì cũng lén mang đứa cháu đi cho người khác.
“Chúng tôi lúc ấy cứ nghĩ đến tương lai con bé. Nó đang tuổi ăn tuổi lớn, vẫn đang là trẻ con thì biết gì mà làm mẹ, rồi sau này làm sao còn lấy chồng. Thế nhưng sau khi nó sinh cháu thì chúng tôi lại không nỡ”, bà mẹ cô bé ngoảnh mặt quay đi giấu dòng nước mắt.

Đến nay, cô bé đã bước qua tuổi 16 và công việc làm mẹ của em cũng bớt vụng về phần nào sau 2 năm “trải nghiệm”. Thế nhưng thực tài thì dù sao em vẫn là cô bé còn quá thơ ngây, cảnh đứa trẻ nựng con khiến ai chứng kiến cũng xót lòng nghĩ đến tương lai của hai mẹ con.
Cô bé ứa nước mắt nhớ lại những ngày xưa phải chịu đựng người dượng đồi bại: “Không chỉ ở ngoài ruộng nương, mỗi buổi tối khi thấy cả nhà em đi qua hàng xóm xem nhờ ti vi thì ông lại mò sang bắt em cởi quần áo cho ông quan hệ. Thấy em khóc, ông lại dỗ dành, cho tiền…Từ khi xảy ra chuyện, nhất là cái ngày công an đến đọc kết quả giám định ADN, ba mẹ em đòi chết nhiều lần mà được hàng xóm can ngăn, em cũng từ đó cho đến nay, ở hẳn trong nhà chăm con, ba má hay ai đó có thương cho chi ăn nấy chứ không dám ra ngoài”.

Trong căn nhà trống hoác với mái lợp tôn dột nát không có một tấm chăn đủ ấm để đắp trong mùa đông, mẹ con em chỉ biết khâu những miếng vải rẻo xin từ hàng xóm lại với nhau để  lót nằm. Con nhà nghèo, lại là “kết quả không mong muốn” nên như lời bà ngoại nói: “Nó ngoan như con chó con”. Bé gái mới hai tuổi đã có thể ăn cơm chỉ chan mắm, tự chơi, rồi tự ngủ mà không cần ai ẵm bồng. Bà mẹ trẻ con tâm sự: “Em thương con lắm. Em mong muốn có việc chi làm để kiếm tiền mua đồ ăn, bồi bổ cho con. Mà không có bằng cấp nên xuống thành phố xin công nhân thì sợ không ai nhận, còn ở đây đi ra ngoài đồng, người khác nhìn vào lại thấy nhục lắm. Cứ ở nhà ri, đói nghèo dài dài thôi”.

Tình Yêu Giới Tính

 

© Copyright New | Kiến thức -Thủ thuật - Giải pháp công nghệ 2010 -2011 | | Powered by Blogger.com.
Trang web này hổ trợ tốt nhất với trình duyệt Mozilla Firefox, Nếu không xem được trang web trong Internet Explorer, hãy thử laị với Mozilla Firefox