.socials {float:left;display:block;width:32px;height:32px;background:url(http://i.imgur.com/lmSYJ.png) no-repeat;cursor:pointer;position:relative;margin:14px 0 0 30px} ul.reset,ul.reset li {display:block;list-style:none;padding:0;margin:0} ul.reset li {position:absolute} ul.reset li a {outline:none} a.comment-link:before{content:"7766";} #navbar-iframe { display: none !important;} #navbar-iframe { display: none;} xaydunghanoi.vn
News Update :

SotfWare

My Network Places

Tin Thời Sự Xã Hội

2-Tek

G++ Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Nên chọn anh miền bắc hay miền trung?


Anh miền bắc cho em những cảm xúc thật nhưng anh miền trung lại có quá nhiều tình nghĩa với em. Nên chọn ai bây giờ?

Em là người miền trung, năm nay đã 24 tuổi, thế nhưng vẫn còn đi học, hiện em là SV năm cuối của một trường ĐH. Việc học của em không tốt, do chính em tự tạo ra như thế. Em đã tự nhủ là cố gắng học nhưng em không còn tâm trí để học nữa. Rắc rối thêm là trong chuyện tình yêu, em cũng là cô gái xinh xắn về mặt hình thức, tính tình dễ gần, nên có rất nhiều người thích, cho nên em rất khó chọn lựa và hậu quả là giờ vẫn chưa có người yêu.


Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Hiện tại có hai người thích em, một người là người miền bắc, yêu em thật lòng, rất quan tâm đến em, luôn muốn xây dựng hạnh phúc tương lai với em, nhưng thực tế là hiện tại anh chưa có việc làm, anh năm nay đã 28 tuổi, tính anh nóng nảy, khó kiềm chế, nhưng chưa bao giơ anh đánh em, anh còn theo đạo nữa. Anh nói sẽ về quê lập nghiệp rồi sau đó chờ em ra trường thì xin cưới, nhưng em không muốn theo đạo, em cũng có tình cảm với anh, cảm giác rất thật, nhưng nghĩ về tương lai em thấy mờ mịt. Anh nói sẽ chờ em, nếu lấy không được thì khi nào em lấy chồng thi anh mới cưới vợ.

Thực sự em yêu anh ấy, nhưng về nghĩa thì em nợ một người khác rất nhiều, có thể cả cuộc đời của em không trả nổi, anh này là người miền trung, một người có tính tình khô khan, chân chất và thật thà, tụi em đẽ quen nhau gần 4 năm, và có ý định khi em ra trường sẽ cưới. Về mặt vật chất anh giúp đỡ em rất nhiều, anh rất tốt mỗi khi em cần đều có mặt, nhưng thật sự em không có cảm xúc khi ở bên anh.

Thời gian đầu quen anh, em cũng hơi thích, nhưng ngày càng nhạt dần. Anh thật sự rất khô khan, hiện anh có một công việc tốt và có khả năng thăng tiến. Anh nói, nếu em học không ra trường thì mình chia tay, bởi vì anh rất muốn em tự lập, không muốn em dựa dẫm. Em biết anh nói thế là nghĩ tốt cho em, nhưng hiện trạng tình hình học tập của em rất tệ, em thật sự đã nản với việc học. Thế nên, dạo này anh rất lạnh nhạt với em, anh nói để em tập trung với việc học, em thấy rất buồn và muốn chia tay, rồi anh cũng chấp nhận.

Nên chọn anh miền bắc hay miền trung?, Tình yêu -  Giới tính, tu van tinh yeu online, tinh yeu, tam su tinh yeu, lua chon, nguoi yeu, bao phu nu, chi thanh binh,

Anh người miền trung giúp em khá nhiều về tiền bạc (Ảnh minh họa)

Hè vừa rồi trong khi ba em bệnh thì anh đi du lịch với công ty, và vui vẻ chụp ảnh với một người con gái khác rất tình cảm, không mảy may quan tậm đến em, nhưng khi đi về anh vẫn đối xử với em bình thường, và còn tặng quà cho em. Em hỏi thì anh nói đó chỉ là chụp ảnh, không có gì, nhưng sau một thời gian chính em là người chủ động muốn quay lại. Giữa em và anh có một mối liên hệ về mặt tài chính, chưa giải quyết được. Và tụi em chỉ liện hệ như những người bạn, ít đi chơi, ít gặp mặt.... Mặc dù hình thức là em là người yêu của anh nhưng anh nói em học ra trường, đi làm, thì tự khắc tình cảm của anh sẽ quay về với em.

Em hỏi sao anh khô khan vậy, sao anh nhẫn tâm với em trong khi em đau khổ khi ba em mất, lúc đó anh không ở bên cạnh em, anh nói tại anh bận chuẩn bị đi nước ngoài. Rồi một thời gian sau, anh cũng về quê em thắp nhang cho ba em, em cũng đã ra mắt nhà của anh. Dạo này tình cảm của bọn em có khởi sắc, nhưng những lời em góp ý tốt với anh, thì anh không nghe, anh nói vì em là người yêu, vẫn chưa có ràng buộc nhiều lắm nên anh không nghe. Anh nói nếu không lấy nhau thì là bạn tri kỷ, nên đôi khi em nhường nhịn anh rất nhiều, trong từng câu nói, từng cử chỉ, vì anh em đã thay đổi tính tình sao cho hoàn hảo hơn bởi em nghĩ không có ai tốt như anh với em.

Tuy nhiên, em vẫn không có cảm xúc với anh, vì thế, đôi khi em muốn hét với anh là, em muốn chia tay, em muốn cho anh thấy em không cần anh, có lẽ em không yêu anh chăng, em chỉ muốn cho anh sợ sẽ mất em, nhưng em làm không được, tình trạng của em lúc này dở dở, ương ương. Em không hiểu được con người anh. Nếu sau này lấy anh em sẽ có tương lai, nhưng em không biết liệu có hạnh phúc không, em cứ nghĩ lấy rồi sẽ hạnh phúc từ từ cũng được. Em có nói với anh là, nếu em di làm được, kiếm ra tiền được thì em mới lấy anh, còn không chia tay, và anh cũng đồng ý. Anh nói tình yêu khác với hôn nhân, em phụ thuộc vào anh quá sẽ không hạnh phúc.

Thật sự em vẫn không hiểu được con người anh là thế nào. Nhiều khi em muốn từ bỏ tất cả việc học để theo anh người miền Bắc tìm một cuộc sống mới, tức là về quê anh lập nghiệp, nhưng vì gia đình, họ hàng có truyền thống của em mà em không thể sống với chính cảm xúc của mình. Nếu theo anh, thì em sẽ bỏ tất cả để làm lại với hai bàn tay trắng, mà em thì thấy khó làm lại quá. Em sợ sau này, mình không có công việc, nhỡ đổ vỡ thì em lại càng khổ hơn, và em đã không dám quyết định điều đó. Song thực sự anh mới là người cho em cảm xúc thật.

Tuy nhiên, anh người bắc, tuổi lại rất kỵ với em, nếu lấy nhau là ly biệt, còn một bên là nghĩa là anh miền trung, rất hợp tuổi về mọi mặt, em nên chọn ai??? Em đang rất bối rối, em chưa đi quá giới hạn với ai cả. Tất cả chỉ ở mức bình thường thôi vì ai cũng nói là tôn trọng em. Em thấy mình rất tệ, em là dân chuyên tin, nhưng em mất căn bản kiến thức quá nhiều nhiều. Em lại bị áp lực từ nhiều phía, có lẽ em nghĩ mình chết đi sẽ thoải mái, không vướng bận điều gì nữa, nhưng em không làm được, em vẫn phải sống, nhưng sống không ra hồn. Em phải làm gì bây giờ?


Có nên hủy hôn trước ngày cưới?


Ra trường với bằng khá, từng kinh qua nhiều việc làm thêm thời sinh viên, cộng tí quen biết và kinh nghiệm học hỏi từ ngành nghề của bố mẹ, tôi dễ dàng xin được việc như ý với mức lương tạm ổn cho một đứa còn trẻ chưa vướng mắc chuyện gia đình.

Tôi 24 tuổi, không quá non nớt nhưng cũng chẳng phải gái già, không quá đẹp nhưng lại được khen cá tính, dễ hoà đồng và hay cười. Xét về mọi chuẩn mực thì chẳng ai hoàn hảo, nhưng ở mức trung bình, tôi tự thấy mình cũng có đủ tiêu chuẩn để mơ về một gia đình hạnh phúc với người chồng mẫu mực, môn đăng hộ đối.

Nói thế không phải tự khen nhưng tôi tự hào khi được sinh ra trong một gia đình trí thức, khá giá, tuổi thơ không tì vết mà cứ lớn dần trong sự yêu thương đùm bọc của gia đình.

Tôi hình tượng mẫu người đàn ông như bố vì không rượu chè cờ bạc, chưa một lần đánh vợ, chỉ chăm chút công việc của một người trụ cột trong gia đình và hài hước như một người bạn của chúng tôi.

Rồi tôi gặp anh. Bạn tôi nói anh không đẹp trai nhưng con mắt vốn mê trai đẹp của tôi lại cho rằng anh đẹp thật, đẹp lung linh, đặc biệt nụ cười được ánh mặt trời lúc hoàng hôn chiếu từ đằng sau khiến nhìn anh càng huyền bí. Và tôi bị ám ảnh. Nhưng tôi mê nhất lại là nụ hôn đầu tiên anh trao tôi, bất ngờ, mạnh mẽ, ngọt ngào và gần như hớp hồn con bé chưa từng hôn bao giờ.

Tôi tin vào bài học của thầy dạy môn chủ nghĩa xã hội lúc tôi đang học năm thứ hai đại học: “Để biết được đúng một nửa của mình hay không, khi đứng trước người ấy, hãy rũ bỏ tình yêu trước mắt, nếu như vẫn cảm nhận được sự cuốn hút kì lạ, đặc biệt từ người đó thì đúng là một nửa của mình”. Và tôi lại càng tin khi người ta nói rằng nụ hôn sẽ giúp bạn cảm nhận bạn có hợp với người đó không. Nụ hôn của anh khiến tôi thao thức, tủm tỉm cười một mình, ngượng ngùng nhưng lại thích thú và nhớ mãi hằng đêm.

Theo tiêu chuẩn của tôi đề ra từ đầu thì anh quả là lí tưởng: Nghề nghiệp ổn định, gia đình khá giả, trí thức, tuổi anh hợp tuổi tôi và tôi cảm nhận được con tim minh thổn thức vì anh.

Và tôi yêu, tôi mơ về hạnh phúc gia đình với anh. Cái mơ mộng ấy chỉ vỏn vẹn yên bình vài tháng đầu yêu nhau, rồi từ từ anh dần rời xa tôi. Tôi hờn dỗi, trách móc anh cũng mặc kệ. Cái tôi của anh lớn hơn của tôi, tình yêu của tôi dành cho anh nhiều hơn anh dành cho tôi và tôi luôn là người làm lành trước dù là lỗi của tôi hay anh.

Mọi thứ tôi đều có thể bỏ qua nhưng tôi luôn thắc mắc anh yêu tôi sao chưa một lần đến nhà tôi. Anh luôn viện đủ lý do hợp lý, chưa một lần chủ động đến tìm tôi mà luôn hẹn tôi ở điểm giữa trung gian để cả hai đỡ mất công đi lại nhiều, hoặc tôi đến chỗ anh. Một tình yêu kì lạ, nhưng với cá tính mạnh mẽ tôi cũng không cần đón rước và tôi chấp nhận.

Thế mà anh vẫn rời xa tôi. Tôi đau khổ nhưng tôi ngạo mạn, và tôi nhận lời yêu người khác. Nhưng chỉ thích vài tháng tôi lại chia tay, vì tôi không cảm nhận được tình yêu từ những người nói là yêu tôi, tôi không muốn họ đau khổ như tôi đau khổ.

Rồi vì bây giờ, công ăn việc làm ổn định, tuổi cũng đẹp để lấy chồng, gia đình bạn bè giục giã, tôi lên xe hoa mà không cảm nhận được tình yêu với chồng. Chỉ vì tôi thấy anh phù hợp, chỉ vì anh làm hài lòng bố mẹ tôi.

Mọi việc cứ coi như ổn thỏa, thế nhưng người yêu cũ lại nhắn tin cho tôi, hỏi thăm và vẫn nói yêu tôi. Con tim tưởng đã chết của tôi lại bồi hồi đập, mạnh mẽ háo hức như ngày mới yêu. Tôi không ngừng nghĩ về anh, nhắn tin và thậm chí anh gọi điện, tôi còn mừng rỡ nghe máy. Tôi gặp lại anh, anh hôn tôi, vẫn nụ hôn ngọt ngào. Anh nói đó là nụ hôn cuối cùng trước khi tôi lấy chồng, anh vẫn còn yêu tôi.

Lý trí có bao giờ thắng nổi nhịp đập của trái tim? Ngày tôi đến phường làm giấy đăng ký kết hôn không còn xa nữa. Và tôi đang ngồi đây lặng lẽ âm thầm khóc, không phải vì hạnh phúc, mà vì tôi sợ mình đang tạo ra những đau khổ cho chính mình, cho gia đình bé nhỏ của tôi sau này. Một ngày nào đó, biết đâu tôi sẽ không thể cầm lòng mà chạy theo hình bóng của trái tim? Một ngày nào đó, biết đâu tôi phải viết đơn ly hôn trong hai hàng nước mắt? Hủy hôn ước bây giờ, liệu có kịp?



Yêu người này... cháu lại người khác

Tối về cháu hay nhớ đến anh, nhớ đến những gì chúng cháu đã làm cùng nhau...
Yêu người này... cháu lại người khác
Cháu có linh cảm anh cũng yêu cháu... (Ảnh minh họa)

Bác sĩ Lương Cần Liêm kính mến!

Cháu nhận lời yêu từ năm lớp 11. Thực sự bấy giờ cháu cũng không biết đấy có phải là tình yêu hay không. Hai đứa học cùng lớp, hay tham gia vào các hoạt động văn nghệ của lớp, của trường. Học lực của hai đứa luôn ở nhóm đầu. Người yêu của cháu cũng là người bạn trai duy nhất cháu học cùng suốt từ những năm cấp 2. Năm lớp 11, lớp chúng cháu có nhiều đôi yêu nhau. Thấy hay hay nên khi bạn ấy ngỏ lời cháu đồng ý ngay.

Hai đứa chúng cháu chọn hai trường đại học khác nhau vì có sở thích không giống nhau. Cả hai cùng đỗ với số điểm cao. Hai trường cách xa nhau hơn 10km nhưng tuần nào chúng cháu cũng gặp nhau 3 lần để đi chơi, xem phim, uống cà phê… Suốt cả học kỳ đầu tiên mọi thứ cứ diễn ra bình thường như thế, nói thẳng ra là cháu cũng không thích kết bạn với những người bạn mới trong lớp đại học vì hầu hết là từ các tỉnh, thành khác đến. Cuộc sống sinh viên của cháu chỉ thay đổi khi cô giáo dạy Marketing – người mà cháu rất yêu mến – khuyên cháu rằng, phải lao vào cuộc sống để kiểm nghiệm những kiến thức giảng đường.

Cháu tìm trên mạng được một vị trí cộng tác viên tổ chức sự kiện. Công việc quá vất vả với một cô gái được chiều từ bé như cháu trong khi thù lao thì chẳng là bao. Công việc mệt đến mức cháu không còn duy trì được lịch đi xem phim, uống cà phê với bạn trai nữa. Cháu đã tính bỏ nhưng tính kiêu hãnh đã không cho phép cháu dễ dàng bỏ cuộc. Dần dần công việc cũng quen. Cháu được đánh giá cao nhờ tính sáng tạo. Hết tháng thứ ba, cháu được tiếp tục ký hợp đồng làm partime trong 6 tháng. Trong ê-kip làm việc với cháu có một bạn trai đang học cùng lớp với cháu (nhưng hơn cháu 1 tuổi). Anh phụ trách nói rằng chúng cháu sẽ bổ sung cho nhau rất vì vì người bạn mới này làm việc rất có tinh thần trách nhiệm và kinh nghiệm xử lý sự cố rất ổn.

Công việc của hai đứa chúng cháu được giao là tổ chức lễ kỷ niệm 10 năm thành lập của một công ty liên doanh. Hỗ trợ công việc cho hai đứa là 10 cộng tác viên khác. Cả hai chúng cháu đều quyết tâm sẽ hoàn thành tốt công việc được giao vì ai cũng có mục đích riêng của mình: Cháu muốn khẳng định khả năng của mình; người bạn trai kia muốn khoản tiền thưởng gấp 10 lần tiền lương. Chúng cháu làm việc bất chấp thời gian. Cứ học ở lớp xong là hẹn nhau đến công ty, rồi đến công ty khách hàng.

Một tháng làm việc cùng nhau, cháu phát hiện ra nhiều điều thú vị từ người bạn cùng lớp. Anh nói ít, làm nhiều. Đã hứa là làm. Những lúc về muộn, người yêu cháu không đến đón được thì anh lại đưa cháu về vì anh không yên tâm khi cháu đi taxi về trong đêm khuya. Làm việc với anh, cháu mới có cảm giác say việc đến mức đói hoa mắt, tụt huyết áp. Trong những lúc trò chuyện khi đi cạnh nhau cháu hiểu rõ hơn về hoàn cảnh gia đình anh. Thi hai năm mới đỗ đại học. Vừa kiếm tiền ăn học vừa gửi tiền về cho gia đình ở quê. Anh cũng đã tâm sự với cháu rằng, anh đã có cái nhìn khác về các cô gái thành phố từ khi làm việc cùng với cháu.

Yêu người này... cháu lại người khác, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tinh yeu, moi tinh dau, chuyen tinh yeu, tinh yeu nu gioi, ban tre, bao

Có lẽ anh nghĩ cháu có bạn trai rồi nên không muốn ngỏ lời yêu cháu nữa... (Ảnh minh họa)

Sự kiện cuối cùng cũng đã thành công hơn dự kiến. Ngay khi chương trình kết thúc cháu đã sung sướng đến trào nước mắt. Hai đứa chúng cháu khóc vì mọi thứ đã vượt ra ngoài sự tưởng tượng của mình. Đây là công việc đầu tiên cháu hoàn thành mà lúc mới đi làm thêm cháu đã nghĩ là không bao giờ cháu có thể làm được. Tối hôm ấy anh cứ để cháu khóc ướt đẫm cả vai áo.

Giám đốc công ty sự kiện đã mời chúng cháu đến cuộc họp của công ty để khen thưởng trước toàn bộ cán bộ, nhân viên chính thức trong công ty. Chúng cháu được giao một chương trình mới lớn hơn. Nhưng anh đã khuyên cháu nên dừng lại để tập trung cho việc học thêm ngoại ngữ. Không hiểu sao gần đây anh nói gì cháu cũng nghe bác sĩ ạ. Cháu cảm nhận được anh hiểu cháu và muốn điều tốt đẹp cho cháu. Bây giờ anh vẫn làm thêm ở công ty để kiếm tiền. Cháu đang tích cực học ngoại ngữ. Tiếng anh của cháu đang lên rât nhanh vì cháu đã thấy rõ mục đích mình học để làm gì. Tối về cháu hay nhớ đến anh, nhớ đến những gì chúng cháu đã làm cùng nhau. Cháu hay nghĩ lý do để không phải đi làm những việc vô bổ với người yêu của mình. Cháu càng thấy trân trọng hơn người bạn làm việc cùng cháu trong suốt thời gian qua. Cháu có linh cảm là anh cũng yêu cháu, nhưng có lẽ vì thấy cháu có người yêu rồi nên anh cũng không ngỏ lời bác sĩ ạ.

Cháu có tâm sự với mẹ về chuyện tình cảm của mình. Mẹ nói với cháu rằng đấy không phải là tình yêu. Tính cháu hiếu thắng, cả thèm nhanh chán nên mới có dạng như hiện nay. Mẹ còn phân tích nếu cháu chấp nhận anh bạn cùng lớp thì cuộc sống của cháu sau này sẽ rất khổ. Cháu sẽ chẳng thể nào đảm đương được trọng trách là dâu trưởng của một gia đình nghèo khó ở quê…

Cháu đang thực sự rất khó nghĩ bác sĩ ạ!


Không ai giữ mãi được cái kim trong bọc…


Tôi đã muốn cất giấu nhưng chính Minh lại không làm được điều đó bởi không ai giữ mãi được cái kim trong bọc...
Không ai giữ mãi được cái kim trong bọc…
Anh vô tư xem việc lừa dối vợ con là một điều bình thường... (Ảnh minh họa)

“...Mỗi lần đối diện với anh, em lại không đủ can đảm để nói lên những điều mà lòng em day dứt. Trên đời này, không có người phụ nữ nào chấp nhận chia sẻ chồng mình với một người phụ nữ khác. Chính vì vậy mà em muốn chia tay dù lòng em đau đớn, dù em đã muốn kết thúc cuộc sống này khi nhận ra rằng anh đã phản bội...”.

Tôi gấp lá thư lại để trên bàn trước khi ra sân bay đi Phú Quốc nghỉ mát bằng chính tour du lịch do anh sắp xếp. Có lẽ sau chuyến đi này, cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ rẽ sang một hướng khác…

Cưới nhau gần 10 năm, tôi nghĩ đã có thể hiểu hết chồng mình và đặt niềm tin nơi anh trọn vẹn. Minh là một người chồng, một người cha gương mẫu. Nếu không có anh lo chuyện kinh tế gia đình thì tôi sẽ không có điều kiện để theo đuổi niềm đam mê nghiên cứu của mình ở Viện Khoa học. Tôi luôn cảm ơn anh vì điều đó và nghĩ rằng, ông trời đã mang đến cho mình món quà tặng hạnh phúc vô giá.

Thế nhưng mọi thứ đã không như tôi nghĩ. Món quà hạnh phúc của tôi đã bị đánh cắp bởi một người phụ nữ khác. Và nếu như không có sự tình cờ ấy thì tôi sẽ còn mãi mê muội với lòng tin của mình.

Hôm đó, mới đầu tuần nhưng Minh kêu mệt không đi làm. Chị giúp việc về quê, tôi thấy lo nên giữa buổi tạt về nhà. Vừa mở cửa bước vào thì có chuông điện thoại. Chuông đổ khá lâu nhưng không ai nghe nên tôi bắt máy. Không ngờ, lúc ấy, trên lầu Minh cũng đã nhấc điện thoại lên. Tôi lỡ bộ nên nghe luôn. Đầu dây bên kia là một giọng đàn bà: “Em gọi di động không được nên gọi tới công ty mới biết anh mệt. Sao, trong người thấy thế nào? Em lo quá”. Đầu dây bên này, giọng Minh bỡn cợt: “Có gì đâu, chỉ tại em mãnh liệt quá nên đã lấy hết sức lực của anh rồi. Thế mới biết mình không còn trẻ nữa. Nhưng không sao đâu, nghỉ vài hôm là anh lại có thể ở bên em suốt ngày”.

Tôi tưởng đất trời đổ sụp trước mắt mình. Cho đến lúc Minh gác điện thoại mà tôi vẫn còn cầm nguyên cái ống nghe trên tay và nhìn chằm chằm vào đó như muốn tìm một câu trả lời. Nhưng không có ai trả lời cho tôi về sự phản bội đã hiện nguyên hình là người chồng mà tôi đã thương yêu, tin cậy hết lòng...

Tôi trở về cơ quan, không làm được gì ngoài việc gọi điện thoại đến các chuyên viên, lục tung các chuyên mục tư vấn trên báo và truy cập vào tất cả những trang web có đề cập đến hôn nhân và gia đình... Cuối cùng, tôi đã chọn một giải pháp của riêng mình là im lặng, nén nỗi đau vào lòng. Điều đó thật không dễ dàng bởi mỗi lần nhìn anh, tôi có cảm giác ai đó đang cầm dao cứa nát trái tim mình.

Không ai giữ mãi được cái kim trong bọc…, Bạn trẻ - Cuộc sống, Ngoai tinh, bao, chong ngoai tinh, phan boi, lua doi

Liệu người ta có thể sống với nhau cả đời mà không tôn trọng nhau hay không?... (Ảnh minh họa)

Tôi đã muốn cất giấu nhưng chính Minh lại không làm được điều đó bởi không ai giữ mãi được cái kim trong bọc. Em gái tôi biết, rồi nhiều bạn bè cũng biết. Chỉ có anh là vô tư xem việc lừa dối vợ con là một điều bình thường. Họ vẫn hẹn hò, vẫn gặp nhau mỗi tuần ở trang trại của cô ta tận Bình Dương. Anh vẫn nói dối “phải dự một cuộc họp quan trọng nên anh về trễ” cho mỗi cuộc hẹn hò.

Chuyện đến tai ba mẹ tôi. Ba tôi trầm ngâm, còn mẹ tôi đột ngột tăng huyết áp phải cấp cứu. Họ đòi gọi con rể về để làm rõ mọi chuyện nhưng tôi lắc đầu: “Chuyện của chúng con ba mẹ để chúng con tự giải quyết”. Thật sự khi nói điều ấy, tôi cũng không biết phải giải quyết thế nào.

Thấy tôi ngày càng héo hắt, anh tỏ vẻ quan tâm bằng cách động viên tôi đi nghỉ dưỡng. Cô em gái của tôi mai mỉa: “Đẩy chị đi xa để ở nhà hú hí đó mà”. Tôi bảo em: “Ừ, thì chị sẽ để cho anh hai có điều kiện hú hí cả phần đời còn lại”.

Tôi đi, mang theo những u ẩn trong lòng. Chỉ để lại cho anh lá thư mà để viết nó, tôi đã vắt kiệt sức lực. 3 ngày ở Phú Quốc, tôi tắt điện thoại. Anh gọi đến khách sạn tôi không nghe máy. Anh gọi điện thoại cho những người trong đoàn nhờ chuyển máy để nói chuyện, tôi cũng không nghe...

Hôm từ Phú Quốc trở về, tôi không báo thời gian chuyến bay. Thế mà anh vẫn biết và ra đón. Tôi ngạc nhiên khi nhìn anh. Chỉ 3 ngày thôi mà sao khuôn mặt anh gầy xọp. Trông thấy tôi, anh cố gượng cười: “Em khỏe không? Đi chơi vui không? Thức ăn ở ngoài đó thế nào?”.

Chẳng biết sao khi nhìn thấy anh, lòng tôi như chùng xuống. Tôi hỏi han mấy đứa nhỏ, hỏi thăm công việc của anh. Tôi đã cố kềm lòng để anh không thấy tôi đã suy sụp đến mức không thể nào nhắc đến việc ly hôn… “Em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, tối anh về chúng mình sẽ nói chuyện”- anh đưa tôi lên phòng rồi hấp tấp đi ngay.

Tối đó, anh đã khóc. Anh nói rằng, anh thấy xấu hổ vì đã lừa dối vợ con. Anh bảo, thà tôi cứ gào thét, chửi mắng, nhục mạ có lẽ anh sẽ thấy dễ chịu hơn là cứ im lặng chịu đựng. Anh van xin tôi đừng ly dị vì “qua đường thì nhiều nhưng tri kỷ thì chỉ có một”. Khi anh nói điều này, tôi bỗng thấy buồn cười. Đã là tri kỷ sao lại phản bội nhau?

Tôi bảo anh hãy cho tôi thời gian. Tôi biết rõ rằng, tôi vẫn yêu anh nhưng sự kính trọng đã không còn. Như thế thì, liệu người ta có thể sống với nhau cả đời mà không tôn trọng nhau hay không?


Sốc nặng khi biết anh là "con gái"


Tôi đã không dám tin vào những hình ảnh thơ bé của bạn trai mình... và đã không thể đứng vững khi đọc được ba từ "giới tính nữ".
Sốc nặng khi biết anh là "con gái"
Tôi đã sốc nặng khi phát hiện ra người yêu mình mang giới tính nữ (Ảnh minh họa)

Thực sự bây giờ tôi đang rất bối rối và không biết phải làm thế nào để thoát khỏi hoàn cảnh này nữa?

Ngày trước trong một lần đang online thì anh nhảy vào bắt chuyện làm quen với tôi. Từ đó, chúng tôi thường xuyên chat, nhắn tin, gọi điện cho nhau. Chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau và cũng chẳng biết tự khi nào, hai đứa đã dành cho nhau những tình cảm đặc biệt, sự quan tâm sâu sắc…

Mặc dù rất yêu nhau nhưng chúng tôi chỉ dừng lại ở mức độ nhắn tin, gọi điện, chat và tặng quà (hồi đó chúng tôi không có điều kiện đi chơi như bây giờ vì hai đứa cách xa nhau gần 400km).

Đến một ngày, tôi rất bất ngờ khi anh nói rằng, “Anh đã có người khác rồi. Anh xin lỗi…”. Rồi đến sinh nhật anh, tôi nhắn tin, điện thoại, gửi tin nhắn qua yahoo… nhưng tôi vẫn không nhận được sự hồi âm nào của anh.

Sau một tuần liền bị cắt hẳn liên lạc với anh, tôi đánh liều gọi điện vào số điện thoại bàn anh hay gọi cho tôi thì nhận được một câu trả lời, “Nhà này không có ai tên như vậy đâu cháu ạ”. Khi nghe mẹ anh nói vậy, tôi đã rất thất vọng vì nghĩ anh lừa dối mình… và không lâu sau đó, tôi quay sang nhận lời yêu một người hơn tôi 2 tuổi, cùng chỗ ở với tôi và đã theo đuổi tôi bấy lâu nay.

Tôi và người mới đã có những tháng ngày bên nhau rất hạnh phúc, chúng tôi cũng có những dự định cho tương lai sau khi học xong đại học… thế nhưng, khi tôi mới bắt đầu bước chân vào đại học thì anh lại quay ra tán tỉnh một em chân dài cùng trường. Khi phát hiện ra bị người yêu lừa dối, tôi đã khóc lóc, đau khổ rất nhiều… và rồi khi không thể chịu đựng nổi nỗi đau đó, tôi đã tìm đến người cũ để chia sẻ.

Sốc nặng khi biết anh là "con gái", Bạn trẻ - Cuộc sống, Tinh yeu, tinh yeu dong gioi, tinh yeu nu gioi, moi tinh dau, tinh yeu online, bao

Tôi không dám tin vào những điều mình vừa nhìn thấy... (Ảnh minh họa)

Anh vẫn còn nhớ số điện thoại của tôi, cả số điện thoại bàn lẫn số di động. Anh nhắn tin, gọi điện động viên tôi quên đi chuyện buồn đó. Và rồi tình cũ không rủ cũng đến, tôi và anh lại tiếp tục yêu nhau qua điện thoại.

Cho đến một ngày, hai chúng tôi quyết định gặp nhau… Lần đầu tiên gặp anh, tôi đã rất lo lắng, hồi hộp bởi từ khi quen nhau, anh chưa bao giờ cho tôi xem ảnh, cũng chưa bao giờ cho tôi nhìn webcam. Cho đến khi anh xuất hiện… tôi đã rất ngạc nhiên với những gì tôi tưởng tượng về anh trước đây vì anh chỉ cao hơn tôi một chút và thân hình khá béo.

Mọi chuyện vẫn tiếp tục như nó cần phải đến, không quá nhanh nhưng cũng không quá chậm. Tình cảm của chúng tôi ngày càng đậm sâu và hai đứa cũng hiểu và thông cảm cho nhau nhiều hơn. Thế nhưng sau một năm hai đứa quay lại với nhau, mọi chuyện mới bắt đầu rắc rối…

Mấy tháng trước tôi mới phát hiện ra anh kém tôi một tuổi nhưng tôi vẫn cố gắng chấp nhận vì tình yêu hai đứa dành cho nhau là rất chân thành. Nhưng chỉ cách đây mấy hôm thôi, đã có một chuyện xảy ra mà có nằm mơ tôi cũng không thể nào tin được, đấy là khi tôi lấy được chùm chìa khóa hòm mà anh không cho tôi động chạm vào bao giờ... Tôi tò mò mở ra và thấy trong đó là những hình ảnh và giấy tờ tùy thân của anh.

Thật ngỡ ngàng… tất cả đấy đều là hình ảnh của anh nhưng tên không phải tên như anh nói với tôi, hình cũng là của con gái và tôi càng sốc hơn khi đọc được ba từ “giới tính nữ”. Càng so sánh, tôi thấy hình ảnh của người con gái đó giống y hệt người yêu của tôi, chỉ có điều quê quán không trùng với quê người yêu tôi hiện tại. “Không thể nào” - tôi khóc nức nở trong sự hụt hẫng, tuyệt vọng…

Một năm nay chúng tôi đã gặp gỡ, thậm chí đi chơi còn làm một số chuyện mà những người yêu nhau vẫn thường làm (trừ chuyện ấy) nhưng tôi không hề biết được giới tính thật của anh.

Anh đang ngủ trên giường, vẫn nằm ngủ ngoan ngoãn như mọi khi nhưng bây giờ, tôi nằm lại gần nhìn anh và nhận ra anh không hề giống một người con gái, tính cách anh cũng không giống, thậm chí có rất nhiều người con gái theo đuổi anh. “Người yêu tôi đây mà… không thể như thế được” – tôi bắt đầu khóc và làm anh thức giấc. Anh lúng túng hỏi tôi, “Sao em khóc dữ vậy?”… và khi đã không thể giấu được nữa, tôi bắt đầu hỏi anh về những bức ảnh đó, về giới tính thật sự của anh…

Cuối cùng, anh cũng đã thừa nhận, “Đấy mới là sự thật về anh nhưng vì yêu em quá nên anh không muốn em biết về giới tính thật của mình”… Rồi anh chẳng nói gì nữa và ôm tôi vào lòng khóc nữa nở. Sau đó anh xin lỗi tôi vì “Bây giờ anh không thể giấu được nữa nên anh sẽ giải thoát cho em”.

Sự thật này khiến tôi bất ngờ quá! Tôi rất yêu anh, sự hiện diện của anh đã quá quen thuộc trong cuộc sống của tôi… và tôi biết, mình không thể nào bỏ anh được... nhưng anh đâu phải là một người con trai thực sự?

Tôi phải làm sao? Phải lựa chọn như thế nào? Tôi yêu anh... nhưng còn tương lai và hạnh phúc của tôi nữa.... mọi chuyện rồi sẽ như thế nào đây?


Em muốn "xin" anh một ... đứa con


Em muốn xin anh một đứa con để nuôi cho đỡ buồn. Chứ em không có ý định lấy chồng. Vì em thấy anh khá đẹp trai, lại thông minh, nên đạt “tiêu chuẩn” em đưa ra.


Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)

Là một người đàn ông, tôi rất ít khi đọc mục tâm sự, và cũng chẳng bao giờ nghĩ có ngày mình lại viết lên đây dòng tâm sự. Nhưng sự việc đến quá bất ngờ, khiến cho tôi không biết phải làm như thế nào. Câu chuyện lại cũng khá tế nhị, khiến tôi chẳng dễ tâm sự với ai, nên đành viết lên đây, mong nhận được lời khuyên của độc giả.

Tôi là một người được đánh giá là khá điển trai, cao dáo, lại có nước da trắng, và có vị trí nhất định trong một công ty chuyên về sản xuất sự kiện. Vì thế, tôi cũng chẳng khó khăn gì trong việc tìm kiếm người yêu, tôi cũng đã trải qua vài mối tình, nhưng vì không hợp nhau nên chúng tôi lại chia tay. Nên tình trạng hôn nhân của tôi hiện tại là “độc thân”.


Cũng đã nhiều tuổi, lại bị bố mẹ giục nhiều, nên tôi cũng có ý định sẽ tìm hiểu một ai đó để đi đến hôn nhân vào đầu năm sau.


Trong lúc tôi đang “ngó nghiêng” tìm kiếm ý trung nhân thì trong công ty tôi lại xuất hiện một nhân vật mới toanh. Cô gái này năm nay cũng đã 26 tuổi, chưa người yêu, lại khá xinh xắn và cũng có tài. Nghe nói, cô đã có 2 năm du học ở nước ngoài về chuyên ngành sự kiện, và được mời về công ty tôi làm việc với mức lương 1.000 USD/ tháng.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Khỏi phải nói, với một cô gái xinh xắn, thông minh, lại chưa có người yêu như vậy thì đám đàn ông ở công ty tôi cũng nghiêng ngả hết. Nhưng dường như em chỉ để ý đến mình tôi, vì thế hễ công ty có tổ chức đi chơi bời ở đâu, hay ăn uống gì về muộn là em đều nhờ tôi đưa về nhà. Có hôm, buổi sáng đi làm em cũng gọi tôi đến chở đi. Thấy chúng tôi thân thiết, nhiều người trong công ty cũng nghĩ rằng chúng tôi rất đẹp đôi và hợp nhau. Không ít người còn chúc mừng và tán đùa chuẩn bị cưới đi là vừa.

Tôi cũng cứ nghĩ đơn giản, đợi một thời gian nữa thân thiết hơn tôi sẽ ngỏ lời với em, và nếu như được em đồng ý tôi sẽ tiếp tục tìm hiểu rồi đợi thời gian cho “chín chín” thì làm lễ cưới. Nhưng tôi chưa kịp thực hiện kế hoạch của mình thì em đã cho tôi một phen “hú vía” với một lời đề nghị mà chưa bao giờ tôi dám nghĩ tới.


Hôm đó, công ty tổ tổ chức sinh nhật cho một người, vì thế sau khi đi ăn uống xong thì tổ chức đi hát karaoke. Vẫn như những lần trước, em lại nhờ tôi đưa về nhà và tất nhiên là tôi chỉ chờ có thế để có cơ hội được gần gũi em hơn. Nhưng khi tôi vừa lấy xe xong và đi đến chỗ em đang đứng đợi để đưa em về nhà thì em lại bảo với tôi, mình đi vào nhà nghỉ đi anh. Chưa kịp để tôi phản ứng gì, em nói tiếp lời, em muốn xin anh một đứa con để nuôi cho đỡ buồn. Chứ em không có ý định lấy chồng. Vì em thấy anh khá đẹp trai, lại thông minh, nên đạt “tiêu chuẩn” em đưa ra. Em hứa, sẽ không làm phiền gì anh sau khi đứa trẻ sinh ra, và anh sẽ không phải chịu trách nhiệm gì với em và con cả.


Tôi quá choáng với lời đề nghị này và cảm thấy đó là một sự xúc phạm nghê gớm. Hóa ra cô ta chẳng có ý gì với tôi cả, mà chỉ đơn giản là cẩn một đứa con, còn tôi thì có “giống” đạt tiêu chuẩn. Tất nhiên là tôi không đưa cô ta vào nhà nghỉ đêm hôm đó, và từ hôm đó tôi cũng cảm thấy sợ hãi với lối suy nghĩ này của cô ta và không tiếp tục có ý định thân thiết gì với cô ta nữa. Phụ nữ giờ là thế này sao các chị?.




10 năm nữa, anh và em ai sẽ hạnh phúc hơn?


Ngày tốt nghiệp, cũng là ngày em thông báo em đi du học, lúc này tôi chợt nhận ra khoảng cách giữa mình và em. Em là con gái Hà nội, bố em là phó tổng giám đốc...Còn tôi, chỉ là một sinh viên mới ra trường.


Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi gặp em lần đầu tiên khi bước vào giảng đường đại học, tôi đã chú ý em ngay từ ánh nhìn đầu nhưng chỉ là tình cảm bạn bè. Tôi với em thân thiết hơn sau những lời tâm sự, sau khi tôi giúp em vượt qua những khó khăn trong quan hệ gia đình, có thể vì tôi từng trải hơn em. Tôi không ngu ngơ đến mức không nhận ra tình cảm của em dành cho tôi đã khác sau những lần tâm sự đó, nhưng tôi không thể chấp nhận em, bởi vì tôi vẫn đang yêu đơn phương một người con gái khác.

Em vẫn chờ, vẫn quan tâm tới tôi hơn một người bạn mặc dù biết tôi đã có người để nhớ. Quãng thời gian một năm sau đó đã đánh gục tôi, tôi nhận ra mình đã siêu lòng trước tình cảm chân thành em dành cho tôi. Chúng tôi yêu nhau, một tình yêu thật đẹp, thật nồng cháy, bao nhiêu kỷ niệm vui có, buồn quá, ngọt ngào có, đắng cay cũng đủ. Mối tình sinh viên thật nồng nàn và nhiều cảm xúc, tôi tin không gì có thể chia rẽ chuyện tình cảm hai đứa mình, cũng bởi vì hơn ba năm trời yêu nhau, chúng tôi chưa từng cãi nhau một lần về chuyện tình cảm.

Ngày tốt nghiệp, cũng là ngày em thông báo em đi du học, lúc này tôi chợt nhận ra khoảng cách giữa mình và em. Em là con gái Hà nội, bố em là phó tổng giám đốc một doanh nghiệp nổi tiếng đất hà thành, em sống trong một gia đình giàu có và đầy đủ, những điều này, khi yêu tôi đã từng nghĩ tới nhưng nó chỉ là thoảng qua như gió trời. Còn tôi, chỉ là một sinh viên mới ra trường, tôi được nhận vào một doanh nghiệp nhà nước, chỉ là một công chức quèn, một tương lai chưa biết về đâu, liệu tôi có thể chăm lo cho em đầy đủ như bố em làm được với gia đình em. Thế mới biết đời không chỉ là tấm thảm màu hồng. Tôi đồng ý để em đi, chúc em sang bên đấy học hành chăm chỉ, nhanh chóng qua quãng thời gian hai năm này và cũng mong em giữ gìn, cho em và cả cho tôi.


Quãng thời gian đầu xa nhau, tôi nhớ em biết bao nhiêu, tôi yêu em nhường nào và dường như em cũng vậy. Tôi rất vui vì xa nhau mà tình cảm dành cho nhau vẫn không phai tàn. Rồi công việc ngày càng nhiều hơn, tôi ít hỏi han em hơn, em cũng bận bài vở mà ít hỏi han tôi, nhưng tôi vẫn tin vào tình cảm của hai đứa mình, vẫn nghĩ rằng em chỉ có mình tôi và tôi mãi mãi chỉ yêu mình em. Ba tháng trôi qua, tôi đã trở thành một công chức thực thụ, tôi không còn nói chuyện với em tình cảm như xưa, thay vào đó là những lời quan tâm sức khỏe, học hành của em, tuy không ướt át nhưng rất chân thành. Tôi vẫn là tôi của ba tháng trước, mà không biết suy nghĩ của hai ta đã không còn là một mạch.


Ngày 20/10 năm nay, một ngày trời thật lạnh, tôi cô đơn vì năm nay không còn người đi bên cạnh, tôi lẻ loi bước giữa dòng đời tấp nập. Tôi nhắn tin cho em chúc mừng, những lời yêu thương, những lời tình cảm mà đã rất lâu rồi tôi không dành cho em. Nhưng có lẽ nó đã là quá muộn với tôi, em email lại xin lỗi tôi, em đã không giữ được tình cảm của hai đứa mình, bảo tôi hãy tha thứ cho em, em đã có người yêu mới.


Tôi không thể tin vào điều đó, tôi khóc, khóc rất nhiều, tôi bỏ tất cả cái mà người ta gọi là tự trọng của một thằng đàn ông, tôi van xin em ở lại, nhưng em như con thiêu thân lao vào cuộc tình mới và chả hề để ý đến người ở lại như tôi. Người đó hơn tôi hai tuổi, cũng ở đất hà thành này, một công việc ổn định, một gia đình khá giả như nhà em. Lúc này tôi lại chợt nhớ ngày xưa em đã mong sẽ kiếm được thật nhiều tiền, giống như ba em, có thể chăm lo cho cuộc sống gia đình đầy đủ, có thể đưa con em đi học những trường quốc tế, những trường danh giá… còn tôi, tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường nhưng tình cảm.


Phải chăng xa mặt cách lòng hay do tư tưởng quá khác nhau. Tôi đồng ý để em ra đi, để em ra đi nhẹ nhàng, tôi không níu kéo, để cho em có thể hạnh phúc bên tình mới.


Tôi không trách em có lỗi, bởi vì lỗi phần tôi nhiều hơn, tôi chỉ trách rằng ba năm trời yêu nhau mà hai ta vẫn chưa hiểu được nhau,chưa thể cố gắng để đạt hạnh phúc, tình yêu chưa đủ lớn để vượt qua những trống trải trong lòng, chưa đủ lớn để đối mặt với thách thức tương lai. Tôi rất buồn, rất thất vọng, nhưng rồi tôi sẽ vượt qua, tôi vẫn theo đuổi chân lý của đời mình. Còn em, em cũng hay theo đuổi lý tưởng mà em sẵn có, để tình yêu của mình ở lại như một giấc mộng đẹp. Để rồi mười năm nữa gặp lại, ai là người hạnh phúc hơn trong đôi ta. Để rồi tôi có thể nói với em: “Cuộc sống không chỉ có đồng tiền mà còn có những ước mơ”



14 tuổi: Em sắp làm mẹ


Em sinh ra trong một gia đình nghèo có ba chị em. Bố mẹ suốt ngày tất bật với gánh hàng hoa quả để nuôi gia đình. Vất vả là thế nhưng có tháng nào mà nhà em lại không phải vay mượn tiền để chi tiêu ăn uống, học hành.


Em sẽ làm gì với đứa con khi mình vừa mới 14 tuổi?
Em sẽ làm gì với đứa con khi mình vừa mới 14 tuổi?
Trong khi đám bạn thì xúng xính quần áo, giầy dép đủ các mốt còn em thì chỉ có nguyên bộ đồng phục mặc cả năm với đôi giầy ba ta để đến trường. Em ước ao được mẹ dẫn đi sắm đồ như các bạn, được trưng diện những bộ quần áo đẹp đến trường, được trở thành cô tiểu thư nũng nịu sáng nào cũng có xe đưa đón.

Nhưng bố mẹ em cũng chẳng có thời gian để chăm sóc gia đình. Suốt ngày chỉ lo kiếm tiền mong cả nhà tháng này không bị đói. Tháng nào cũng thế, năm nào cũng vậy, ước mơ của em chỉ là mơ.

Anh xuất hiện. Anh chỉ hơn em có một tuổi. Bố mẹ anh đi làm ở xa, anh chỉ sống với bà nội. Tháng nào bố mẹ anh cũng gửi cho anh rất nhiều tiền “để anh đỡ thiệt thòi”.

Anh chuyển đến học cùng trường với em. Anh bảo anh thích em. Anh nghe em nói ước mơ của mình. Anh giúp em thực hiện: “Tưởng gì khó chứ chuyện này dễ ợt”. Anh đưa em đi sắm đồ hiệu. Anh cho em tiền giúp em có thể vênh với bạn bè. Em rất thích anh. Từ đó em nhận làm bồ của anh. Tối tối anh đến dẫn em đi chơi phố, xem phim, hát karaoke cùng bạn bè. Hình như em cũng trở thành một cô tiểu thư.

Bố mẹ em bận quá, chẳng thèm bận tâm tại sao cô con gái lại xinh hơn, diện hơn. Cũng chẳng có thời gian hỏi xem em đi chơi hay làm gì với ai cả.

Chơi ở ngoài chán, anh rủ em về nhà xem phim cho lãng mạn. Nhà anh đủ các thể loại phim, em xem hoài, xem mãi mà không hết. Rồi anh cho em xem phim người lớn. Anh bảo: “chúng mình làm thử chuyện người lớn xem có hay không?”. “Ừ thì làm thử coi thế nào”. Từ hôm đó, cứ ngày nào đến nhà anh chơi là hai đứa lại làm chuyện đó.

Đã hơn một tháng nay em không thấy nguyệt san. Chẳng có lúc nào rảnh để em hỏi mẹ. Hỏi được mẹ rồi thì mẹ bảo tuổi dậy thì không đều là chuyện bình thường. Em phải tự lo, mẹ không có thời gian.

Bụng em dạo này to hơn trước. Chắc là đi chơi ăn uống nhiều quá nên em béo ra. Sợ anh chê xấu, em lấy khăn buộc bụng. Em vẫn cặp với anh cho đến một ngày mẹ nhìn em thay quần áo. Sao mà lạ quá. Mẹ bảo em có bầu. Đi khám, bác sĩ bảo đã gần 4 tháng. Em hốt hoảng nói cho anh biết. Anh bảo “chúng mình còn nhỏ, sao sinh ra em bé được”. Anh bảo em nói dối, lừa anh. Vậy là anh bỏ em. Mấy ngày sau anh cặp với con bé khác.

Mẹ bắt em kể mọi chuyện rồi mẹ đưa em đến tìm gặp bố mẹ anh. Họ bảo chẳng thể biết được. Anh không thừa nhận, bảo em con nhà nghèo ham tiền, khéo thì cặp với khối thằng. Rồi chẳng hiểu người lớn thoả thuận thế nào, bố mẹ anh đưa cho mẹ em một số tiền. Mẹ dắt em về.

Đi tới bệnh viện bác sĩ bảo cái thai lớn quá, nếu bỏ đi thì có lẽ em cũng không sống nổi. Mẹ đưa em về. Em phải nghỉ học. Em chuẩn bị làm mẹ.

Bố mẹ vốn tất bật vì phải lo cho 5 người trong nhà, nay lại chuẩn bị có thêm một người mới, càng vất vả hơn. Trong người em có một đứa trẻ, em cũng là một đứa trẻ. Sinh nó ra em biết làm gì?

Em bé 14 tuổi


Đánh mất tình yêu vì anh “nhà quê” hay tôi “sành điệu”


Đến khi đánh mất mình, tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa...


Đánh mất tình yêu vì anh “nhà quê” hay tôi “sành điệu” shopping entertainments
ảnh minh họa
Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có, cha là cán bộ, mẹ là bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Tôi có một anh trai hiện đang đi du học ở Đức. Là con út, gia đình lại khá giả nên tôi được bố mẹ cưng chiều. Từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ bố mẹ từ chối bất kỳ yêu cầu của tôi. Mặc dù đang học phổ thông nhưng tôi đã được bố mẹ sắm cho xe máy, điện thoại di động “thời thượng”. Tôi rất tự hào khi bạn bè nói là “sành điệu”. Một hôm cha mẹ về dưới quê thăm nội. Lang thang một lúc thấy đói bụng, tôi liền ghé vào quán cơm bụi ven đường. Đang ăn bỗng xoảng một cái, ngước mắt nhìn tôi thấy một chồng bát đĩa vỡ tan. “Mày làm ăn cái kiểu gì thế? Làm như vậy thì nghỉ đi cho xong. Mai tao tìm đứa khác, hậu đà hậu đậu”. Cái giọng quá chua ngoa của bà chủ quán khiến tôi quay lại. Một chàng thanh niên đang lúi húi nhặt những mảnh bát đĩa vừa rơi. Tôi thấy anh tội tội. Dắt xe ra cửa tôi đã suýt ngã vì chiếc @ quá to so với thân hình mảnh mai của mình. Không có anh chắc tôi đã bị cả chiếc xe đó đè bẹp. “Anh về đâu tiện đường em chở” - Tôi nhẹ nhàng hỏi. “Cám ơn em! Anh về ký túc Bách khoa, gần đây thôi”. Có vẻ hơi ngại ngại nhưng cuối cùng anh cũng chịu ngồi đằng sau xe tôi. Chúng tôi quen nhau từ đó. Anh hơn tôi ba tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Hiện, anh là sinh viên năm thứ hai của trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Từ ngày quen nhau, anh luôn động viên tôi học tập. Anh nói: “Em có điều kiện, cố gắng học cho tốt”. Nhà anh nghèo lắm. Anh là con út trong gia đình có 6 anh chị em. Bố mẹ anh đã già, chỉ trông vào đồng lương hưu của bố. Thương bố mẹ, anh làm thêm đủ nghề như gia sư, rửa bát, trông xe… để có thêm thu nhập góp cùng số tiền ít ỏi bố mẹ trích từ đồng lương hưu để trang trải cho cuộc sống sinh viên. Quả thực có đôi lúc bên anh tôi thấy mình bớt ngông nghênh ngang bướng. Anh hiền lành, thật thà quá! Hoàn cảnh, tính cách của anh hoàn toàn đối lập với tôi. Xúc động trước tấm chân tình mộc mạc, giản dị của anh. Tôi nhận lời yêu anh khi bắt đầu học lớp 12. Tình yêu và nghị lực của anh là động lực và tấm gương thúc đẩy tôi học tập với hy vọng một ngày không xa sẽ trở thành sinh viên như anh. Thời gian cứ vô tình trôi đi, cả tôi và anh đều nhận ra giữa chúng tôi đang có một khoảng cách vô hình trong lối sống, nếp nghĩ. Đã có lúc tôi tự hỏi, liệu có phải do hoàn cảnh sống của anh và tôi quá khác nhau không? Điều tôi buồn là anh không thể hòa nhập với nhóm bạn của tôi (đứa nào cũng “sành điệu” và sinh ra trong những gia đình giàu có). Hôm sinh nhật đứa bạn, tôi đến ký túc đón anh cùng đi. Tưởng anh nói đùa hóa ra anh không biết đi xe máy. Tôi bảo anh qua cách điều khiển nhưng anh bảo đường Hà Nội quá đông anh sợ… Tôi đành chở anh vậy! Vừa đến cửa nhà, nhóm bạn đã tụ tập ở cửa đông đủ. Thấy tôi chở anh nên chạy ra cười ồ lên, quả thực lúc đó tôi rất xấu hổ. Anh lạc lõng trước đám bạn của tôi. Tôi nghe có tiếng xì xào: “Con Thanh sành điệu thế mà lại “tậu” một gã nhà quê”. Buổi tối thứ Bảy nào tôi và nhóm bạn quậy cũng đi sàn. Hôm ấy, tôi kéo anh đi. Đến sàn, đám bạn tôi đôi nào cũng đã vào đôi ấy. Anh không biết nhảy. Chúng tôi ngồi nhìn nhau. Quả thực, tôi cảm thấy rất thất vọng về anh, nó khác với người đàn ông trong tâm tưởng của tôi. Nhớ lại chuyện hôm đi hát karaoke, trước mặt bạn tôi anh còn nói: “Đi hát thế này lãng phí, bằng mấy tháng anh làm thêm”. Đã nhiều lần anh làm tôi “bị quê” trước mặt bạn bè. Vì một chút tự ái, tôi nói: “Anh đang sống ở thời đại nào vậy! Cái gì cũng không biết… Mình chia tay thôi!”. Anh không nói thêm lời nào mà lặng lẽ nhìn tôi bỏ đi. Đã hơn bốn tháng trôi qua, giờ đây tôi đã có người yêu mới. Bạn bè nói tôi “giỏi lừa”, tóm được anh chàng đẹp trai như ca sỹ Ricky Martin. Bạn bè nhìn tôi bằng ánh mắt thán phục. Quả thực anh ta quá sành điệu còn tôi như một con cừu non trong vòng tay anh. Anh dìu tôi quay cuồng, ngây ngất trong những điệu nhạc, say sưa, chìm đắm. Một chút rượu tây ngoại làm tôi ngây ngất. Anh dìu tôi vào nhà nghỉ và khi tỉnh dậy tôi không còn một mảnh vải che thân. Tôi biết anh đã lấy đi sự trinh trắng của tôi. Tôi không ghét anh vì mấy đứa bạn tôi đứa nào cũng làm “chuyện đó” khi yêu. Sau lần đó anh không còn cưng chiều tôi nữa, lần nào hẹn hò gặp nhau anh cũng đòi “chuyện ấy”. Tôi chợt nhận ra mình đã bị lừa trong một lần bạn tôi cho tôi xem ảnh và giới thiệu người trong ảnh là người yêu của mình. Tôi tái mặt khi chợt nhận ra người trong ảnh chính là anh ta chứ không phải ai khác. Tôi biết mình đã gặp “họ Sở”. Quyết định chia tay anh ta nhưng không kịp nữa rồi! Sáng nay đi học tôi thấy khả nghi nên đi khám. Bác sĩ nói tôi đã mang thai được hơn một tháng. Cố gắng kìm nén và coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi đến gặp anh ta để tìm cách giải quyết. Tôi đâu ngờ anh ta lại đểu giả như vậy. “Cái thai đó chắc gì đã là của anh. Em “cho” anh được cũng có thể “cho” người khác được”. Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi đành liều mình đi “giải quyết” trong sự đau đớn ê chề. Lúc này tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa! Không phải tôi viết những dòng chữ này cho anh để cầu mong anh tha thứ vì tôi biết mình đâu còn xứng đáng với anh! Sau lần vấp ngã đầu đời, giờ đây tôi đã trở thành tân sinh viên, nhưng quá khứ sai lầm, lạc lối luôn ám ảnh tôi. Bất chợt có cơn gió nhè nhẹ thổi qua khe cửa sổ làm tôi gai lạnh. Trời Hà Nội thật đẹp. Nhưng sao tôi vẫn thấy lòng trống trải.

Vợ tôi ngoại tình với người nhiễm HIV


Tạo sao tôi lại bất hạnh như vậy? Tôi luôn tự hét lên khi nghĩ tới chuyện này. Tôi lấy vợ được 4 năm và có 1 cháu trai gần 2 tuổi. Cách đây vài ngày vợ tôi nói một sự thật, nghe xong tôi như chết đi. Cô ta ngoại tình với người đã bị nhiễm HIV. (Hùng)


Vợ tôi ngoại tình với người nhiễm HIV shopping entertainments
ảnh minh họa
From: Hung
Sent: Tuesday, May 15, 2007 8:47 AM
To: Tamsu
Subject: Vo ngoai tinh voi nguoi nhiem HIV

Tôi là độc giả thường xuyên của mục Tâm sự trên báo. Tôi có tâm sự này chưa dám nói cùng ai, không biết nói ra mọi người sẽ nghĩ tôi là người như thế nào, kể cả gia đình và bạn bè, họ là những người thân nhất mà tôi cũng không nói ra được.

Tạo sao tôi lại bất hạnh như vậy? Tôi luôn tự hét lên như thế khi nghĩ tới chuyện này. Tôi lấy vợ được 4 năm và có 1 cháu trai gần 2 tuổi. Gia đình hạnh phúc tuy còn bộn bề lo toan trong cuộc sống. Nếu như vợ tôi không gây hậu qua thì giờ này đây tôi đâu ra nông nỗi này.

Vợ tôi là người thích được chiều chuộng, thích được vuốt ve âu yếm, nhưng cuộc sống và công việc khiến tôi không thực hiện được điều đó hằng ngày với cô ta. Nhưng không vì thế mà tôi không làm tròn trách nhiệm người chồng, người cha. Sự dễ dãi chiều chuộng của tôi có phải chăng là sự gián tiếp mang hậu quả về cho gia đình?

Tôi chán nản việc cô ta đi chơi hoài và việc gì đến cũng đến. Cô ta đòi ra ngoài sống riêng một thời gian. Tôi chấp nhận, nhưng sự việc đâu dừng lại đó, cô ta ngoại tình. Tôi như bị hụt hẫng, mất hết tinh thần, nhưng nghĩ lại, nếu không còn yêu nhau thì chia tay trong êm đẹp.

Tôi cố lao vào công việc để cố quên đi nỗi buồn đó, tôi tập trung làm lo cho con tôi, vì con tôi vẫn ở với tôi. Tôi cố gắng bỏ bên ngoài những lời chê bai vợ tôi, cố tình không muốn nghe, mỗi khi nghe tới tôi không dám tin vào những lời nói đó. Nhưng cách đây vài ngày cô ta trở về xin lỗi tôi vì muốn quay về sống chung. Cô ta nói một sự thật cho tôi biết, một sự thật mà nghe xong tôi như chết đi. Cô ta ngoại tình với người đã bị nhiễm HIV.

Cô ta cũng mới phát hiện ra từ chính người cô ta đã quan hệ. Tôi biết những người cô ta quen, toàn là dân ăn chơi, những thành phần không tốt. Trước kia tôi khuyên, nhưng cô ta đâu nghe. Cô ta đâu tin tôi. Giờ đây, tôi mặc cảm với mọi người, với chính bản thân tôi. Mọi người xung quanh tôi và cả những người trong công ty tôi làm, họ nhìn tôi như kẻ mang mầm bệnh HIV. Vì tôi có vợ ngoại tình với người nhiễm HIV.

Giờ vợ tôi vẫn sống chung với người đó. Tôi cũng xác minh được với chính quyền địa phương người lây bệnh cho vợ tôi là chính xác. Tôi hụt hẫng khi vợ tôi kể lại trong nước mắt khi quan hệ với người đó. Giờ tôi hoang mang, tôi và vợ tôi không biết là tôi có bị nhiễm không? Cô ta xin về sống chung với tôi để nuôi con, nhưng tôi không biết làm sao.

Tôi chấp nhận hay không, xin các bạn cho tôi lời khuyên. Tôi như người không hồn, hậu quả mà vợ tôi mang lại quá lớn và tội lỗi cô ta gây ra là không thể chấp nhận. Tôi không dám tin vào sự thật, tôi không dám nói cho bất kỳ ai nghe.

Xin các bạn cho tôi lời khuyên, tôi phải làm gì đây?

Hùng



Người yêu chỉ thích sex cùng trai lạ

Tôi không ngờ rằng cô người yêu xinh đẹp của mình lại có sở thích tình dục quái đản như thế….

Người yêu tôi chỉ thích sex cùng trai lạ (Ảnh minh họa)
Người yêu tôi chỉ thích sex cùng trai lạ (Ảnh minh họa)


Cứ mỗi lần chúng tôi làm “chuyện ấy”, Hân lại xin phép vào phòng vệ sinh 10 phút. Lúc đầu, tôi tưởng nàng muốn tắm rửa hay chuẩn bị thứ gì đó cho “cuộc yêu” sắp tới, nhưng sau này, tôi mới biết, cô ấy vào đó để ngắm ảnh của một người đàn ông khác.

Hân là một cô gái có vẻ ngòai xinh đẹp. Nàng đang làm cho một công ty lớn có vốn đầu tư nước ngoài. Chúng tôi đều có công việc ổn định, tư tưởng lại thóang, nên mới yêu nhau được mấy tháng, tôi và nàng đã làm “chuyện ấy”. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp và tôi cứ tự tin tiến đến đám cưới với nàng nếu như tôi không phát hiện ra sở thích quái đản kia của Hân.

Bình thường, mỗi lần vào nhà vệ sinh, nàng đều chốt cửa, nhưng một lần nọ, khi tôi thấy cánh cửa nhà tắm chỉ khép hờ, trí tò mò của tôi trỗi dậy. Thực tình, tôi chỉ muốn được ngắm nàng trong lúc tắm chứ không hề có ý gì khác. Nhưng khi thấy cảnh nàng vừa tự vuốt ve mình, vừa hôn vào bức ảnh của một người đàn ông lạ, tay chân tôi rụng rời. Tôi không tin trước mắt mình là Hân – cô người yêu xinh đẹp và hiền dịu của tôi.

Người yêu chỉ thích sex cùng trai lạ, Tình yêu -  Giới tính, sex cung trai la, thoi xau khi len giuong, an ai, thang hoa, lam tinh, vung trom, tinh yeu gioi tinh, bao phu nu

Dù rất yêu tôi nhưng nàng chỉ có cảm hứng với “chuyện ấy” khi được sex cùng trai lạ hoắc (Ảnh minh họa)

Thấy có tiếng động, nàng quay lại và bối rối trước ánh nhìn của tôi. Hôm đó, tôi đã mặc kệ những lời giải thích của nàng, tôi đã có ý định cắt đứt hoàn toàn với nàng. Tôi cảm thấy ghê tởm trước những ham muốn bệnh hoạn của nàng.

Nhưng mọi chuyện không dễ dàng kết thúc ở đó. Hân tìm gặp tôi và cố gắng thuyết phục tôi rằng chuyện đó chẳng có gì ghê gớm, chẳng qua đó như là một chứng bệnh tình dục và cách làm của cô ấy chỉ mang tính giải tỏa mà thôi. Thấy vẻ mặt đau khổ của Hân, tôi cũng cảm thấy động lòng. Thực tình, tôi cũng hiểu rằng có nhiều người bị một số vấn đề về tình dục và phải trị liệu bằng một vài phương pháp nào đó. Vì tình yêu với nàng, tôi tự cho phép mình tin rằng, Hân của tôi cũng chỉ nằm trong số những bệnh nhân ấy.

Vượt qua cú sốc đó, chúng tôi lại quay về thời kỳ yêu đương mặn nồng trước kia. Tôi muốn cùng nàng tiến xa hơn, bởi bây giờ hai đứa cũng đã ổn định công việc, tuổi tác cũng đã “nhừ”. Nhưng khi tôi đề cập đến chuyện cưới xin, nàng lại cứ lần lữa, nàng bảo rằng nàng còn phải phấn đấu cho cái ghế trưởng phòng đã.

Thế là tôi lại mòn mỏi đợi chờ nàng, đợi chờ những chuyến công tác nước ngoài dài dằng dặc của nàng. Tôi không một chút mảy may nghi ngờ cô người yêu xinh đẹp của mình, bởi tôi thấy chả có lúc nào cô ấy dứt ra khỏi đống công việc ngập đầu kia.

Người yêu chỉ thích sex cùng trai lạ, Tình yêu -  Giới tính, sex cung trai la, thoi xau khi len giuong, an ai, thang hoa, lam tinh, vung trom, tinh yeu gioi tinh, bao phu nu

Tôi đã chia tay vì không thể chịu đựng cảnh vợ mình cứ muốn sex cùng trai lạ cả đời được. (Ảnh minh họa)

Nhưng một lần nữa, lòng tin của tôi lại bị phản bội không thương tiếc. Ngay sau chuyến công tác dài ngày của nàng tại Pháp, tôi đã tìm được một vài tấm ảnh mát mẻ của nàng với một gã trai người nước ngoài. Tấm ảnh hình như bị bỏ quên trong túi áo măng tô của nàng. Có lẽ còn rất nhiều tấm “kinh khủng” hơn nữa, nhưng vì sợ bị phát hiện nên nàng đã phi tang. Tôi cũng không hiểu sao nàng lại giữ lại hai tấm này, chỉ biết rằng, khi nhìn thấy nàng trong tư thế nude hoàn tòan, uốn éo bên gã trai lạ, đầu tôi tưởng chừng bốc hỏa.

Đến nước này, Hân đã thú thật tất cả. Nàng thú nhận rằng, dù rất yêu tôi nhưng trong con người nàng bao giờ cũng có những ham muốn không thể kiềm chế được. Đặc biệt, nàng rất ham muốn, nếu như được “yêu” bởi một gã trai lạ hoắc. Và trong thời gian yêu tôi, để tìm cảm hứng cho “chuyện ấy”, nàng đã ngủ với hàng chục người không biết tên tuổi, đó là chưa kể kiểu “tự sướng” mà tôi đã từng nhìn thấy.

Tôi hoang mang cực độ và không tin những gì mình vừa nghe là sự thật. Nàng bảo rằng nàng rất yêu tôi, nhưng không phải lúc nào ngủ với tôi, nàng cũng cảm thấy thỏa mãn và thích thú. Nàng biết nàng thực sự muốn điều gì, và cũng vì sợ chuyện chăn gối đối với tôi sẽ không còn cảm hứng gì nên nàng phải tìm người giải tỏa để cứu vãn tình thế. Bởi lần nào sex cùng trai lạ xong, nàng cũng có ham muốn trở lại.

Còn rất nhiều điều nữa, nhưng tôi không muốn nghe nàng kể tiếp. Có thể nàng bị bệnh thật nhưng quả thực, sự việc này vượt quá sức chịu đựng của tôi. Tôi không đủ rộng lượng và tự tin để coi như không có chuyện gì và tha thứ cho nàng.

Tuy nhiên, trong lúc chờ đợi tôi tha thứ và quay trở lại, nàng vẫn giữ thói quen cũ. Cứ cuối tuần, nàng đến vũ trường tụ tập với bạn bè và tìm một gã bảnh trai nào đó để cùng sex. Khi tôi đang băn khoăn không biết phải hành xử như thế nào với mối tình của mình thì tôi thấy nàng ôm eo một gã trai lạ hoắc đi vào khách sạn. Và đến lúc ấy, tôi đã quyết định dứt khóat. Bởi tôi không thể chịu đựng cảnh vợ mình cứ muốn sex cùng trai lạ cả đời được.

Tôi bị bệnh, chồng tôi đã tòm tem với chị gái tôi


Mỗi khi chị ấy đi đâu xa, chị ấy lại gọi chồng tôi đưa đi. Họ quý nhau trên mức bình thường cho đến một ngày tôi phát hiện họ tay trong tay với nhau trong nhà nghỉ, chân tay tôi rụng rời.


Chỉ cần nghĩ đến cảnh họ ân ái bên nhau là cổ tôi nghẹn ứ lại
Chỉ cần nghĩ đến cảnh họ ân ái bên nhau là cổ tôi nghẹn ứ lại

Gia đình tôi có 3 chị em gái, tôi là con thứ hai. Chị gái tôi hơn tôi 3 tuổi. Chị ấy đã kết hôn và có hai người con trai nhưng vợ chị chồng ấy vừa ly hôn vì chồng chị ấy đã có người đàn bà khác. Gia đình tan vỡ, nên chị ấy trở về quê ngoại mua đất và làm nhà sống gần bố mẹ đẻ. Chị ấy nuôi một đứa con nhỏ.

Vợ chồng tôi sống ở phường bên cạnh. Vợ chồng sinh được hai cô con gái. Cháu lớn đã học lớp 3. Hải - chồng tôi làm y tá trong trạm y tá của phường nên anh cũng bận bịu với công việc của mình. Còn tôi làm may tại nhà nên
kinh tế gia đình không có gì đáng phàn nàn cả.

Mọi mâu thuẫn chỉ xảy ra từ khi người chị cả ly hôn chồng về quê sống. Thấy mẹ con chị gái tôi hoàn cảnh đáng thương nên chồng tôi thường giúp đỡ, động viên an ủi từ việc lợp lại viên ngói chống dột cho đến mua con gà, con ngan về cho chị nuôi.


Ban đầu tôi nghĩ điều đó cũng tốt vì chồng mình thương nhà ngoại, biết hoàn cảnh bố mẹ vợ không có con trai nên đảm nhiệm luôn vai trò người con trai trong gia đình. Mẹ tôi thì luôn tự hào về con rể thứ.


Bất cứ trời nắng hay mưa, sớm hay tối mỗi khi chị gái gọi điện bảo sang nhờ chút việc là chồng tôi chạy xe sang liền. Tôi vì bận trông con học hành và làm nên cũng chẳng mấy khi cùng chồng qua nhà chị ấy cả.


Có nằm mơ cũng không bao giờ tôi nghĩ rằng chồng mình lại có quan hệ bất chính với chị gái ruột của mình. Vợ chồng tôi không hợp tính nhau nên thường xẩy ra mâu thuẫn. Chính vì những mâu thuẫn gia đình khiến chồng không còn nhiều tình cảm cho vợ mình. Năm ngoái, tôi có thai ngoài dạ con, khi cái thai vỡ, gia đình tôi đưa đi cấp cứu. Cũng chính thời gian này, tôi phát hiện mình bị bệnh u nang buồng trứng. Tôi phải cắt bỏ hoàn toàn buồng trứng của mình.


Cũng từ ngày cắt bỏ buồng trứng, tôi không còn kinh nguyệt như những người phụ nữ khác. Ở tuổi 33 tôi đã rơi vào tình trạng mãn kinh. Cuộc sống vợ chồng tôi càng trở nên bất ổn hơn. Quan hệ vợ chồng ngày càng khó khăn vì tôi không còn ham muốn hay đáp ứng được nhu cầu của anh.


Những chuyện thầm kín này, tôi luôn hi vọng chồng mình cũng tôi mà dấu kín trong lòng. Mặc dù đôi khi có giận dỗi nhau nhưng không bao giờ tôi nghĩ chồng mình ngoại tình cả.


Càng ngày, tôi thấy chị gái và chồng mình càng thân thiện hơn. Mỗi khi có việc gì cần đi xa chút là chị ấy lại gọi chồng tôi đưa đi. Khám bệnh cho con, hay mua sách vở cho con, thăm con đều do chồng tôi đảm nhiệm trong khi việc học hành của con tôi đều do tôi lo liệu.


Khoảng nửa năm trở lại đây, tôi thấy chồng mình thay đổi. Nhiều lần tôi chạnh lòng nghi ngờ nhưng không dám hỏi. Nhất là tôi cảm thấy anh không còn khao khát, đòi hỏi tôi như thời gian đầu tôi mới bị bệnh nữa.


Bao nhiêu nghi ngờ cứ dồn ập đến trong tôi. Tôi thấy chị gái mình ăn diện hơn, chau chuốt về hình thức hơn và có phần gợi cảm hơn. Mỗi lần sang nhà tôi, chị ấy lại mặc chiếc áo hai dây hững hờ, quần ngắn và khoác thêm chiếc áo voan mỏng.

Bằng ánh mắt của người phụ nữ có gia đình, tôi biết giữa chồng tôi và chị gái chắc chắn có vấn đề gì đó. Tôi nghi ngờ và muốn tìm hiểu xem họ đang diễn màn kịch gì với tôi và các con tôi.

Hôm ấy, vừa chở tôi đi lấy thuốc về, chồng tôi viện lý do "đêm nay anh trực". Trong khi hôm qua tôi vừa xuống dưới trạm xá thì thấy lịch trực của anh trống tuần này. Tôi gọi điện nhờ đứa em gái chồng chở tôi đi theo dõi chồng.


Vừa đi đến nhà chị gái tôi, tôi đã thấy họ cùng nhau nổ máy đi trước. Vậy là màn rượt đuổi theo chồng và chị gái của tôi dừng lại ở một nhà nghỉ bình dân và kéo dài 8km. Họ vừa tay trong tay đi lên cầu thang tôi vội vã chạy vào hỏi bà chủ nhà nghỉ. Xem lại lịch thuê phòng hóa ra họ là khách quen của nhà nghỉ này.


Tự nhiên chân tay tôi không cử động được. Tôi chỉ muốn chạy lên phòng để làm rõ mọi chuyện nhưng tim tôi đau quá. Một bên là chồng tôi, một bên là chị gái. Tôi phải làm thế nào đây. Tôi bóc mẽ họ ra liệu bố mẹ tôi có chịu nổi cú sốc này, các con tôi sẽ ra sao.


Rồi cô em chồng khuyên tôi nên về nhà và nói chuyện lại với họ. Bà chủ nhà nghỉ nói họ chỉ thuê khoảng 1-2h chứ không thuê qua đêm. Biết lịch trình của họ nên hai chị em tôi về nhà chị gái tôi chờ họ.


Đến 11h đêm, tôi thấy chồng mình chở chị ấy dừng lại trước cổng nhà. Thời gian chờ họ ân ái với nhau khiến tôi run run không bước nổi. Nhìn thấy tôi, cả hai người đều giật mình không hiểu vì sao và họ càng không hiểu tôi đã theo dõi họ.


Tôi lê từng bước lại gần chồng mình chỉ kịp nói "hai người là kẻ khốn nạn" là giọng tôi đã ức lại, tôi không thể nói được dù tôi biết tôi muốn hét lên, muốn chửi với những kẻ lăng loạn kia nhưng tôi không thể nói được.


Sau hôm ấy, tôi bị ốm một trận. Trong đầu tôi, tôi nghĩ rằng chắc mình sẽ chết. Bản thân tôi cũng không muốn cố gắng vượt qua. Cả ngày tôi chỉ nằm im, không nói chuyện, không muốn ăn uống. Hai cô con gái của tôi sợ mẹ chết nên chúng chẳng dám đi học, chúng chỉ ngồi cạnh mẹ và khóc. Còn chồng tôi, anh ta cũng không còn chịu khó rời khỏi nhà như trước. Có lẽ anh đã biết nhận lỗi của mình nhưng đã quá muộn rồi. Câu chuyện ngoại tình với chị vợ của anh cả xã đã biết và cái bụng bầu của chị tôi thì ngày một lớn lên.


Tôi rơi vào trạng thái trầm cảm, không nói chuyện với bất cứ ai. Mẹ tôi chỉ biết khóc vì bà cảm thấy có lỗi với tôi. Cuộc sống gia đình tôi như đang có đám tang vậy. Chỉ thương cho các con của tôi chúng cũng tắt hẳn nụ cười trên môi. Bữa cơm gia đình đều không có tiếng nói của bất cứ ai.


Tôi không muốn mình thất bại trong hôn nhân. Nếu tôi ly hôn thì các con tôi sẽ ra sao. Bố mẹ chồng, họ rất thương tôi nên tìm mọi cách để bảo vệ tôi. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu tôi đều hiện ra hai chữ ly hôn và cảnh họ vui vẻ vào nhà nghỉ. Tôi không thể nằm bên hay ôm ấp một người đàn ông đã ôm ấp cả chị gái mình. Tôi phải làm sao bây giờ.



Sốc khi nhìn thấy "áo mưa" trong ví anh


Ngày mới yêu anh, tôi còn là cô gái rất trong sáng... và tôi đã không giấu được sự hoảng loạn khi phát hiện ra "áo mưa" trong ví anh.
Sốc khi nhìn thấy "áo mưa" trong ví anh
Tôi càng hoảng loạn hơn khi biết tin anh đã từng chung sống với một người con gái khác (Ảnh minh họa)


Tôi là độc giả rất chăm chú theo dõi chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống! Nhiều lần đọc những câu chuyện trên chuyên mục, tôi không tin đó là những câu chuyện có thật bởi, có nhiều tình xuống xảy ra trong cuộc sống như được sắp đặt từ trước. Nhưng giờ đây thì tôi tin chắc một điều rằng, có những tình huống oái oăm nhất trên đời này cũng có thể xảy ra… và bây giờ, tôi cũng đang rơi vào tình huống oái oăm đó.

Tôi quen anh từ hè năm thứ 3 đại học, khi đó, chúng tôi ở chung xóm trọ. Anh là bạn thân của con trai bác chủ nhà, còn tôi lúc đó cũng rất được bác chủ nhà yêu quý. Rồi cũng chẳng biết tự lúc nào, anh bắt đầu chú ý tới tôi. Anh hay sang phòng tôi chơi và thường xuyên chia sẻ, tâm sự cùng tôi khi tôi gặp khó khăn, buồn chán trong cuộc sống. Mặc dù anh già hơn tôi rất nhiều, cách ăn nói của anh cũng không hợp với lứa tôi của tôi… nhưng vì sự chăm sóc, quan tâm hết mực của anh đã khiến tôi nhanh chóng đón nhận tình yêu nơi anh.

Lúc mới yêu nhau, có lần tôi phát hiện trong ví anh có "áo mưa". Tôi đã thực sự choáng váng khi nhìn thấy nó… bởi ngày đó, tâm hồn tôi vẫn còn trong sáng lắm. Tôi không thể nào chấp nhận được một chuyện động trời như vậy được. Tôi đã khóc lóc, hoảng loạn và sợ hãi… nhưng tôi vẫn chịu để lắng nghe anh giải thích, dù điều đó rất khó khăn. Và lần đấy, tôi đã bỏ qua cho anh nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể thoát khỏi được sự ám ảnh đó. Những tưởng như vậy đã là quá sức chịu đựng của tôi, vậy mà…

Một lần anh đưa tôi đi ăn lẩu với đám bạn anh, có chị đã hỏi tôi, “Em có biết anh Nam đã từng cưới vợ không?” khiến tôi như chết lặng. Thực sự đầu óc tôi quay cuồng… nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, vẫn làm như tôi đã biết và đón nhận câu hỏi ấy một cách chủ động. Sau khi về nhà, tôi hỏi anh về chuyện đó thì anh giải thích, “Bọn anh yêu nhau và cũng đã tính đến chuyện cưới xin. Nhưng đến gần ngày cưới thì anh bị phản bội nên đám cưới bị hoãn lại. Anh thề là anh không che giấu em bất cứ một điều gì cả”. Tôi lại một lần nữa tin anh, một lần nữa tha thứ cho anh và lại đón nhận sự quan tâm, chăm chút của anh dành cho tôi.

Sốc khi nhìn thấy "áo mưa" trong ví anh, Bạn trẻ - Cuộc sống, ao mua, bao cao su, tinh yeu, moi tinh dau, nguoi yeu lua doi, chuyen tinh yeu, bao

Tôi không thể chấp nhận được sự lừa dối nơi anh... (Ảnh minh họa)

Bạn bè, người thân ai cũng mừng cho tôi khi tôi có một người yêu tốt bụng, luôn chăm lo cho tôi chu đáo như vậy. Và thật sự anh cũng chưa bao giờ làm cho tôi buồn phiền, lo lắng. Trong mắt bạn bè, tôi là người luôn may mắn và hạnh phúc nhất trong tình yêu.

Vậy mà dường như ông trời một lần nữa trêu đừa tôi chăng? Mới đây, tôi vừa nghe được nguồn tin chính xác rằng, anh đã từng có vợ và họ đã chia tay nhau sau một năm chung sống. Mặc dù theo như lời bạn bè anh kể thì lỗi là do người phụ nữ kia và hai người chỉ mới sống với nhau chưa đầy một năm… nhưng với tôi, điều đó quả là quá khủng khiếp.

Khi tôi hỏi anh về điều đó thì anh đã cầu xin tôi tha thứ, “Hãy vì tình yêu anh dành cho em trong suốt thời gian qua mà chấp nhận anh… Em có biết được rằng, anh là một người đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ. Hơn bao giờ hết, anh không dám nói ra sự thật vì anh rất sợ mất em”.

Các bạn ạ! Khi biết được sự thật đó, tôi thật sự rất hoang mang. Tôi tin tình yêu anh dành cho tôi là chân thật nhưng tôi không thể tha thứ cho anh vì những gì anh đã lừa dối tôi. Chuyện anh đã có vợ là quá khứ nhưng chuyện anh nói dối tôi là hiện tại… và khó có thể để tôi chấp nhận được điều đó.

Tôi có thể ôm nỗi đau trong lòng để tha thứ cho anh… nhưng tôi phải đối mặt như thế nào với một gia đình gia giáo như gia đình tôi? Làm sao cha mẹ, anh chị em tôi có thể chấp nhận được sự thật này?

Khi nghĩ lại những gì đã qua, tôi vừa thương anh, vừa giận anh... Tôi cũng không biết làm sao để đối mặt với tình yêu này nữa? Tôi sợ mình không đủ can đảm để chia tay anh… nhưng tôi cũng không còn niềm tin tuyệt đối vào tình yêu của anh dành cho tôi nữa!

Tôi rất mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên để tôi vượt qua giai đoạn khó khăn này!

Tôi xin chân thành cảm ơn!


Sốc vì người yêu vào khách sạn với ”tình già”


Tình yêu sét đánh. Đó là nhận xét của mọi người xung quanh về chuyện tình giữa tôi và em. Lúc đầu tôi cũng chỉ định tán dóc theo đúng lời người bạn nói. “Tán cho vui”.


Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Một, hai rồi ba tin nhắn điện thoại, em đã chấp nhận lời mời cà phê của tôi. Hôm đó là vào ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, buổi nói chuyện cũng không nhạt nhẽo mà trái lại rất nóng bỏng khi em chủ động ngồi sát vào tôi.

Sau hơn một tuần chơi trò hò hẹn, tôi ngỏ lời yêu và em đáp lại mãnh liệt. Tôi cũng không ngờ rằng tình cảm trong tôi dành cho em lại nhanh đến thế. Bạn bè bảo do trước đó tôi chưa từng trải qua yêu đương nên mới như vậy, có khi đó chỉ là sự ngộ nhận. Còn em, tôi biết thừa em nhận lời yêu tôi chỉ vì muốn dùng tôi để lấp vào khoảng trống sau sự ra đi của anh chàng người tình trước đó của em.


Hai năm không phải là con số ít đối với một tình yêu có cho và nhận. Ngay chính bản thân tôi cũng không tin nổi mỗi ngày trôi đi, trái tim tôi lại chỉ có hình bóng em. Mọi người hay trêu đùa: “Với một kiểu yêu chớp nhoáng như vậy mà kéo dài được đến hai năm, quả là thần kỳ”. Dẫu chỉ là ngộ nhận song nhiều lúc tôi cũng đã lâng lâng trong niềm vui hạnh phúc khi được em “ban phát” tình cảm.

Tôi là một chàng trai xứ thanh, vốn sinh thành trong một gia đình mà bố mẹ làm nghề đóng gạch vồ. Nhà có tới bốn anh em trai, trong đó có duy nhất tôi thi đỗ đến đại học. Em - chị cả trong gia đình có ba chị em hai gái, một trai. Ba em làm trong ngành kiểm toán, còn mẹ là thủ quỹ kho bạc. Tuổi thơ em trôi qua phẳng lặng dưới bóng những đồi cà phê rợp bóng. Nhưng ở tuổi hoa nở, gia đình em lại chuyển về thành phố trẻ và ồn ào nhất nước, thành phố Đà Nẵng. Kết thúc cuộc đời học sinh mực tím, cũng giống tôi, em chọn Huế là nơi tìm lông tìm cánh để bay vào cuộc đời. Chỉ khác một điều, tôi chọn học ngành truyền thống Việt Nam, còn em là sinh viên một ngành liên kết nước ngoài với khoản học phí bằng cả năm ăn học của tôi.


Em không xinh nhưng có nét mặn mà riêng. Đặc biệt là chất giọng ngọt ngào của một người con gái sinh ra ở Kon Tum và nét duyên gì đó rất kỳ lạ. Nó khiến ai gặp em cũng muốn làm quen ngay. Có thể đó cũng chính là điều đã làm tôi yêu em quá nhanh và càng ngày càng sâu sắc.


Sau một thời gian tôi và em bên nhau, ba em lại làm một cuộc di dời mà theo em là hoành tráng nhất, chuyển nhà từ một thành phố biển vào một phố biển khác - thành phố Nha Trang. Có lẽ, sự dịch chuyển môi trường sống liên tục mà người cha tạo ra đã ảnh hưởng đến bản tính thích thay đổi nơi đứa con gái để một năm sau đó, em cho tôi nhận trái đắng của cuộc tình.


Ra trường, tôi quyết định ở lại Huế theo nghiệp cầm bút và cũng là để được gần gũi em hơn. Còm em do bản tính lười học của một tiểu thư nên thi không đỗ chứng chỉ Anh văn quốc tế. Thế là em bị nhà trường cho đúp lại một năm. Trong thời gian chờ để học tiếp, em quay về với biển bỏ lại tôi một mình lủi thủi trên mảnh đất cố đô vốn dĩ trầm mặc càng thêm quạnh quẽ.


Thời gian em bên gia đình, tôi sống như một người vô hồn. Ban ngày tôi đi làm và làm. Chỉ đêm đến, tôi mới được sống với chính mình. Đó là lúc tôi và em đươc gặp nhau qua chat. Đèn nick của tôi và em luôn sáng từ hai mươi giờ đêm đến hơn một giờ sáng.


Block lịch treo tường của tôi giảm dần theo ngày tháng. Đi cùng với mỗi tờ lịch tôi xé bỏ là sự thay đổi dần dần của em. Em ít online hơn. Khi tôi hỏi thì em lại tỏ ra cáu gắt vô cớ, em bảo với tôi rằng ba em “cấm”.


Cuối cùng, cái ngày em phải quay lại Huế để hoàn thành khóa học cũng đến. Tôi sung sướng xin phép nghỉ làm lao xe xuống tận sân bay đón em. Ngày gặp lại, thay cho những cái ôm thắm thiết, những nụ hôn nồng nàn là bộ mặt lạnh lùng đến khó tả của em. Ánh mắt như một người xa lạ em ném về phía tôi khiến trái tim tôi thắt lại. Tôi không biết mình đã làm gì sai để đến nỗi em đối xử với mình như vậy.


Em vẫn cầm mũ bảo hiểm và ngồi lên phía sau xe tôi chạy. Em kêu mệt và nói muốn về nhà bạn ngủ. Tôi nghĩ em đi đường xa nên sức khỏe không đảm bảo. Chở em qua nhà bạn em xong tôi hẹn chiều sẽ quay lại đón em đi ăn. Em ừ!


Ngồi ăn cơm với em mà tôi không sao nuốt nổi. Từng thìa cơm, thìa canh tôi cảm thấy sao nó đắng ngắt. Em vẫn lạnh lùng, vẫn ném về phía tôi ánh mắt xa lạ. Khi tôi gặng hỏi thì em cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện và giục ăn nhanh cho xong bữa. Bữa cơm đau khổ rồi cũng qua. Em bảo tìm chỗ nào đó nói chuyện và tôi đưa em đến quán cà phê đầu tiên tôi gặp em. Thực sự lúc đó tôi không mảy may nghĩ rằng bữa cà phê đó lại đau đớn với tôi đến thế. Em đề nghị chia tay vì không thể gắng gượng yêu tôi thêm được nữa. Đến lúc này tôi mới nhớ lại câu nói của người bạn thân. “Cậu chỉ nên đùa vui chứ đừng nói chuyện yêu đương lâu dài với cô ấy”. Lý do của bạn tôi là em thay người yêu như thay áo. Năm lớp 10 em đã có người yêu và dám bỏ nhà theo trai qua đêm. Chính em cũng thừa nhận rằng năm đó em đã không còn... Đến khi đóng vai người yêu của tôi, đã có tới bốn chàng trai bước qua đời em. Nhưng tôi chấp nhận tất cả. Tôi bảo người yêu của tôi là em của hiện tại và tương lai. Tôi sai rồi! Em của tương lai là hiện nay đây. Hai năm “yêu” tôi có khi nào em lừa dối tôi không? Tôi không biết. Tôi ngu ngơ, khờ dại.


Những ngày sau đó, em tìm mọi cách tránh mặt tôi. Điện thoại của em đã thay số. Cho tới một ngày, khi tôi đang trên đường đi làm về, một chiếc xe hơi Lexus biển số Khánh Hòa chạy qua tôi và dừng lại trước khách sạn. Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào chân tôi lại đạp càng phanh con xe cà tàng đau khổ của mình.


Tôi như không tin vào mắt mình nữa. Em bước xuống xe cùng một người đàn ông lạ mặt đứng tuổi. Ban đầu tôi cứ tưởng đó là ba em nhưng không phải. Người đàn ông sinh thành ra em tôi đã từng gặp khi tôi vào nhà em lúc còn ở Đà Nẵng. Mắt tôi nhòe đi khi cánh tay người đàn ông kia vòng qua ôm lấy eo em và hai người vui vẻ bước vào bên trong khách sạn.


Cuối cùng thì em cũng phải chấp nhận gặp tôi khi tôi la hét, đập phá trước cửa phòng cô bạn khổ sở của em. Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp ngẹt. Tôi quỵ ngã khi em trơ trẽn thừa nhận người đàn ông kia là bạn trai mới của em. Thà em chia tay tôi để theo một người con trai khác, tôi đã không đau lòng đến thế. Đằng này em lại nói chuyện yêu đương với người đàn ông đáng tuổi cha chú mình. Em nói với tôi rằng, vì ông ta có thể mang lại địa vị và cuộc sống sang giàu cho em sau này thay vì xây mộng tơ hồng bằng những viên gạch vồ cùng tôi.



Cầu cứu người cũ khi trót có thai với trai Hà Nội


Không còn nơi để về, không còn chỗ để đi khi cái bụng đã bắt đầu thấy rõ. Tôi chẳng còn cách nào khác, đành cầu cứu người yêu cũ…


Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Anh và tôi có một mối tình đầu trải dài suốt những năm cấp ba đáng yêu, hồn nhiên và trong sáng…Tình yêu của chúng tôi là những chùm hoa phượng đỏ rực rỡ anh trao tặng tôi mỗi khi hè về, là những ánh mắt chứa chan dịu dàng trao vội cho nhau mỗi khi tan học. Là triền đê nắng vàng và những con diều giấy chở bao mơ ước…

Hết cấp ba, tôi thi đỗ Đại học, còn anh thì không. Anh quyết định ở lại quê hương, học nghề thợ mộc. Còn tôi, chia tay anh, háo hức lên Hà Nội để sống cuộc sống mới. Ngày chia tay, anh trao cho tôi cành hoa phượng cuối mùa đỏ sẫm, héo úa, đôi mắt long lanh những nuối tiếc. Tôi cười nhẹ, nói với anh: “Chờ em nhé, nhanh thôi, bốn năm ấy mà…”.


Triền đê nắng vẫn vàng như ngày ấy, hai cái bóng đổ dài, hoang hoải…


Đặt bước chân đầu tiên lên Hà Nội, tôi choáng ngợp bởi sự phồn hoa, náo nhiệt nơi thị thành. Lần đầu tiên tôi thấy một nơi nhiều nhà cao tầng đẹp đẽ đến thế, lần đầu tiên tôi thấy ngoài đường đầy những cô gái ăn mặc thời trang, sành điệu và những chàng trai đi những chiếc xe sáng bóng, sang trọng đến thế. Tôi từ thích thú, ngưỡng mộ, đến khát khao cháy bỏng một cuộc sống sang giàu như họ. Ở đây, tất cả mọi thứ đều khác xa với quê tôi. Sự nhàn nhã, thanh thản của họ, những thứ họ ăn, những nơi họ chơi, đều là nỗi ám ảnh và khát thèm không thể nguôi trong tâm trí tôi…


Năm đầu tiên của Đại học trôi qua trong bình yên. Người yêu nơi quê nhà vẫn đều đặn gửi thư lên cho tôi. Nghèo khó, điều kiện không cho phép, tôi ít được về quê thăm bố mẹ. Qua anh, tôi bao quát được tất cả những sự việc đang xảy ra ở nhà.

Năm thứ hai, mọi thứ bắt đầu thay đổi khi người ấy xuất hiện…Đó là một chàng trai Hà Nội gốc, tên Hùng. Hùng và tôi quen nhau trong sinh nhật cô bạn cùng lớp. Không hiểu tại sao Hùng lại để ý tới một con bé quê mùa lạc hậu như tôi. Khi Hùng chủ động đòi đưa tôi về kí túc xá, tôi đã ngoan ngoãn ngồi sau xe anh ta như ăn phải bùa. Chiếc xe ga anh ta chở tôi sao mà êm thế. Nó êm hơn gấp trăm nghìn lần chiếc xe đạp cọc cạch người yêu vẫn thường đưa tôi đến lớp. Mùi nước hoa nhè nhẹ và quyến rũ đến xao lòng…Tôi thầm xấu hổ khi nhìn chiếc áo bạc phếch của mình.


Hùng không chở tôi về kí túc xá, mà đến một
cửa hàng quần áo thời trang. Khi tôi chưa kịp hiểu ra chuyện gì, mấy cô nhân viên đã mang một lố quần áo đẹp đến ngỡ ngàng bày ra để tôi chọn lựa. Tôi lúng túng, còn Hùng thì thản nhiên ướm chúng vào người tôi rồi cười: “Em có biết là em đẹp lắm không? Để anh được tặng em chút quà nhân dịp lần đầu quen nhau nhé“. Tôi không nhớ nổi mình đã nói gì, chỉ nhớ được rằng tối hôm đó tôi đã mang đống quần áo đó về kí túc xá mà thôi…

Những ngày sau đó, Hùng tiếp tục tìm tôi, tiếp cận tôi và mua sắm cho tôi đủ thứ. Tôi như lóa mắt trước những thứ đồ đắt tiền, điện thoại, quần áo, nữ trang, mỹ phẩm. Hùng không tiếc tôi bất kỳ một thứ gì, liên tục tặng tôi những món quà đắt tiền. Tiền bạc chỉ cần tôi cần, Hùng sẵn sàng đưa cho tôi. Những đồng tiền với mệnh giá lớn mà tôi chưa bao giờ được sờ đến. Tôi quen dần với việc được ăn ngon, mặc đẹp, chơi sang. Hùng thuê cho tôi một căn hộ chung cư cao cấp và chúng tôi bắt đầu sống với nhau ở đó. Tôi cũng bỏ học ở trường, bởi Hùng hứa sẽ chăm lo cho tôi cả đời…


Người yêu ở quê vẫn viết thư lên đều đặn, nhưng tôi đã chán đọc mất rồi…


Khi biết tôi có thai, Hùng bắt tôi bỏ đứa bé. Tất nhiên, tôi không chịu, tôi muốn dùng nó để ép buộc Hùng phải cưới tôi, cho tôi một danh phận trong dòng tộc danh giá của anh. Không thể ép tôi phá bỏ cái thai, Hùng quay ngoắt, lạnh lùng và vô cảm đến đáng sợ. Căn hộ chung cư bây giờ không còn bóng dáng anh ta nữa. Những khoản tiền chu cấp cho tôi hàng tháng giờ cũng không còn. Hết hợp đồng nhà, tôi đành phải cuốn gói đi lang thang…Đường phố vẫn nhộn nhịp như xưa, những cô gái vẫn sành điệu và những chàng trai vẫn sang trọng như xưa, nhưng tại sao tôi lại sợ hãi cảnh tượng ấy đến thế. Bây giờ tôi mới hiểu, hạnh phúc không thể đánh đổi bằng tiền bạc.


Không còn nơi để về, không còn chỗ để đi khi cái bụng đã bắt đầu thấy rõ. Tôi chẳng còn cách nào khác, đành cầu cứu người yêu cũ…


Anh đón tôi với một khuôn mặt rạng ngời và hạnh phúc, ngay cả khi nhìn thấy cái bụng bầu của tôi, anh cũng không thay đổi nét mặt. Chúng tôi đưa nhau về quê, dựng một căn nhà nho nhỏ nhưng ấm áp, mở một cửa hàng đồ gỗ be bé nhưng vui vẻ và đầy ắp tiếng cười. Ở nơi ấy, không có nhà cao tầng, không có phồn hoa hay náo nhiệt. Chỉ có anh, có hạnh phúc và những con diều giấy chiều chiều bay trên triền đê trải dài nắng mà thôi…


Làm dâu hụt vì là người... Thanh Hóa


Sau một thời gian yêu nhau, anh dẫn em về nhà ra mắt bố mẹ thì bị bố mẹ anh phản đối chỉ vì em mang cái tội là người Thanh Hóa.


 Liệu anh có đủ dũng cảm để vượt qua dư luận, vượt qua bạn bè và nhất là bố mẹ anh để đón nhận em? (ảnh minh họa)
Liệu anh có đủ dũng cảm để vượt qua dư luận, vượt qua bạn bè và nhất là bố mẹ anh để đón nhận em? (ảnh minh họa)

Trước tiên, khi viết bài viết này, cho em gửi lời xin lỗi tới tất cả những ai là người Thanh Hóa. Em không có ý miệt thị, không có ý coi thường gì họ cả, bởi chính em cũng là người Thanh Hóa chính gốc, bố mẹ em đều là người ở đây. Em không buồn vì mình sinh ra ở Thanh Hóa thậm chí còn cảm thấy tự hào vì đã được sinh ra và lớn lên ở nơi đây, được bố mẹ yêu thương. Nhưng có một điều khiến em thấy tủi thân, đau khổ bởi người ta luôn miệt thị em, thậm chí có cái nhìn khác về em.

Có lẽ, trong số ít anh chị có thể đã là người từng nghĩ khác về người Thanh Hóa hoặc chí ít cũng có những người sinh ra ở nơi đây, bị người khác quay mặt đi sau câu hỏi: “quê em ở đâu?”. Bởi câu trả lời họ nhận được là “em người Thanh Hóa”.

Làm dâu hụt vì là người... Thanh Hóa, Eva tám, nguoi thanh hoa, nguoi yeu, tinh yeu, nguoi yeu cu, bao phu nu, chuyen tinh, nguoi thanh hoa, bi bo me nguoi yeu phan doi
Nhưng sau một thời gian yêu nhau, anh dẫn em về nhà ra mắt bố mẹ thì bị bố mẹ anh phản đối. (ảnh minh họa)

Thật lòng, khi đọc được chuyên mục Eva Tám, em có ý muốn chia sẻ những tâm sự của mình lên đây để anh chị hiểu và thông cảm cho em. Sinh ra ở một vùng đất nào đó đâu có tội gì? Nơi nào cũng có người này người nọ. Các anh chị có đảm bảo rằng, nơi mọi người sinh ra không có những người cực kì xấu xung quanh những người tốt và rất tốt hay không?

Em không quan tâm nhiều đến điều đó chỉ khi, người yêu em đã rời xa em, em mới thật sự thấy đây là một nỗi đau không thể hàn gắn. Anh biết em là người Thanh Hóa nhưng anh không hề quan tâm bởi với anh có lẽ ngày đó, điều này không quan trọng. Nhưng sau một thời gian yêu nhau, anh dẫn em về nhà ra mắt bố mẹ thì bị bố mẹ anh phản đối. Mẹ chê em là người Thanh Hóa nên không cho anh yêu em nữa. Trước giờ anh không quan tâm đến điều đó nhưng lần này, anh vì nghe bố mẹ nói nên cũng lọt tai. Nguyên nhân cũng vì, trước anh có ông anh họ lấy vợ người cùng quê em, người đó ghê gớm đánh cả mẹ chồng nên bây giờ gia đình anh ác cảm. Và từ đó, định kiến càng ngày càng lớn.

Sau này, khi anh đưa em đi chơi cùng bạn bè, bạn anh cũng không thích em cho lắm chỉ vì em gắn cái mác dân vùng quê đó. Em thấy tủi thân vô cùng. Ngay người em yêu thương cũng nghĩ như vậy, cũng coi thường em thì liệu em có thể sống hạnh phúc bên anh được không?

Dạo này dù anh không nói gì nhưng sự im lặng của anh lại càng khiến em đau khổ. Em biết, anh đang đắn đo nhiều. Liệu anh có đủ dũng cảm để vượt qua dư luận, vượt qua bạn bè và nhất là bố mẹ anh để đón nhận em? Em nào có tội tình gì, chả lẽ, em không thể có quyền được yêu anh hay sao? Hay là em phải tự ra đi để anh yên lòng? Mong mọi người đừng bao giờ kì thị người khác, đừng bao giờ có ý nghĩ vùng miền như vậy. Thật sự, điều đó làm ảnh hưởng rất nhiều tới cuộc sống của những người như chúng em?



Người tình online của tôi lại chính là con trai mình


Tôi đã qua cái tuổi 43; cái tuổi mà những khát khao yêu thương vẫn còn cháy bỏng trong lòng. Nhưng số phận đã không cho tôi có được một hạnh phúc trọn vẹn. Chồng tôi là một người hiền lành và yếu đuối. Anh không đủ sức để đáp ứng nhu cầu tình cảm của tôi.


Người tình online của tôi lại chính là con trai mình shopping entertainments
ảnh minh họa

Tôi thường lang thang trên mạng để tìm những người bạn cùng tâm sự. Số phận run rủi khiến tôi gặp được một người có tên rất đẹp: Mạnh Hùng. Theo lời Hùng, anh là một chàng trai khoẻ mạnh, mới 25 tuổi và đang khao khát có được một tình yêu.

Hùng cũng đang khao khát được yêu thương và chia sẻ. Anh mong gặp được người bạn có thể giúp anh vượt qua nỗi tôi đơn trong cuộc sống, giúp anh giải toả căng thẳng sau những giờ làm việc, học tập căng thẳng. Tôi cũng kể cho anh nghe về mình. Tất nhiên tôi không nói thật tuổi của mình cho Hùng biết. Tôi kể cho Hùng nghe nỗi khao khát đươc chiều chuộng, yêu thương của mình. Anh tỏ ra rất thông cảm và sẵn sàng bên tôi những lúc tôi cần.

Câu chuyện của hai người mỗi lúc một thêm gần gũi thân mật. Tôi thường xuyên online để được gặp Hùng. Dần dần, Hùng trở thành một phần không thể thiếu được trong cuộc sống của tôi. Tôi mong được gặp anh, được sà vào vòng tay rắn chắc đang độ xuân thì của anh. Và thế là tôi chủ động hẹn gặp anh.

Tôi hẹn gặp Hùng ở một quán Cafe cách nhà khá xa. Đó là một nơi kín đáo dành riêng cho những đôi tình nhân. Tôi đến chỗ hẹn với tâm trạng phơi phới như lần hẹn đầu đời, tôi tin tưởng vào hành động của mình. Dù đây chỉ là một mối tình vụng trộm nhưng nó sẽ giúp tôi vượt qua sự nhàm chán, tẻ nhạt trong cuộc sống gia đình. Tôi sẽ được hạnh phúc dù chỉ trong chỗ lát. Một niềm hi vọng mãnh liệt làm tôi có cảm giác lâng lâng đến nghẹt thở.

Nhưng có lẽ, nếu cuộc gặp gỡ đó không diễn ra thì tôi không phải sống trong bi kịch như lúc này. Tôi đến chỗ hẹn rất sớm. Tôi chọn một chỗ ngồi kín đáo nhưng cũng đủ để quan sát những người ra vào. Tôi như muốn reo lên sung sướng khi nhìn thấy một chàng trai mặc chiếc áo hồng - màu áo quy ước để hai người nhận ra nhau. Chàng trai tiến chỗ tôi. Tôi như chết đứng vì chàng trai mà tôi hẹn gặp không ai khác chính là cậu con trai mới 16 tuổi của tôi. Nó cũng nhận ra người con gái hẹn gặp mình chính là mẹ đẻ.

Hai mẹ con đứng như trời trồng giữa quán. Nếu lúc đó có một cái lỗ nào đó dưới chân, chắc tôi sẽ chui xuống đó và mãi mãi không bao giờ lên mặt đất nữa. Nhưng chẳng có cái lỗ nào như thế mà chỉ có cậu con trai đang tuổi lớn đang đưa cặp mắt vừa ngạc nhiên, xen lẫn sự thất vọng nhìn tôi không chớp. Tôi chạy nhanh ra ngoài đường. Cái lạnh cuối đông làm tôi thấy rùng mình hay lỗi lo sợ mất một cái gì đó khiên người tôi run bắn lên. Một nỗi ân hận dâng trào trong lòng tôi.

Nếu như tôi không hẹn gặp Hùng, nếu như đó không phải là con tôi thì hạnh phúc biết bao. Nhưng mọi thứ khi đã nói giá như thì đều đã quá muộn. Tôi không biết sẽ phải đối mặt như thế nào với chuyện này. Không biết số phận của cái tổ ấm do tôi vun đắp gần hai mươi năm nay sẽ ra sao nếu chồng tôi biết tôi có ý định đi tìm nguồn vui mới? Tôi phải đối mặt với cậu con trai mình như thế nào! Bao nhiêu lo lắng, tủi hổ cứ vò xé tâm can tôi. Giờ này chắc con trai tôi cũng đang rất khó xử. Tôi không ngờ con mình lại có những ham muốn quá sớm như vậy. Nhưng tôi không thể trách con và cũng không thể dạy bảo được gì cho con nữa.

Con đường quen thuộc về tổ ấm bé nhỏ của tôi trở nên xa vời vợi. Tôi chới với đi trong lớp mưa nhè nhẹ báo hiệu một mùa xuân mới lại đến mà lòng tan nát. Không biết tết này, tiếng cười có đến với gia đình tôi không?



Tình Yêu Giới Tính

 

© Copyright New | Kiến thức -Thủ thuật - Giải pháp công nghệ 2010 -2011 | | Powered by Blogger.com.
Trang web này hổ trợ tốt nhất với trình duyệt Mozilla Firefox, Nếu không xem được trang web trong Internet Explorer, hãy thử laị với Mozilla Firefox