.socials {float:left;display:block;width:32px;height:32px;background:url(http://i.imgur.com/lmSYJ.png) no-repeat;cursor:pointer;position:relative;margin:14px 0 0 30px} ul.reset,ul.reset li {display:block;list-style:none;padding:0;margin:0} ul.reset li {position:absolute} ul.reset li a {outline:none} a.comment-link:before{content:"7766";} #navbar-iframe { display: none !important;} #navbar-iframe { display: none;} xaydunghanoi.vn
News Update :

SotfWare

My Network Places

Tin Thời Sự Xã Hội

2-Tek

G++ Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp Luật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp Luật. Hiển thị tất cả bài đăng

Tưới xăng giết mẹ rồi ung dung đi ngủ


Người mẹ già thành ngọn đuốc sống lao xuống sân kêu cứu còn hắn lại ung dung đi ngủ!
Tưới xăng giết mẹ rồi ung dung đi ngủ
Đứa con nghịch tử biến mẹ thành ngọn đuốc sống. (Hình minh họa)

Đứa con một bất hiếu

Ngày 2-10-2010, Công an huyện Đà Bắc (tỉnh Hòa Bình) nhận được tin báo của ban Công an xã Tiền Phong về việc vào khoảng 23h ngày 30-9, Đinh Công Hà (sinh năm 1979), trú tại xóm Điêng, xã Tiền Phong, huyện Đà Bắc (Hòa Bình) đã đổ xăng lên bà Đinh Thị Bình (sinh năm 1952) rồi châm lửa đốt như ngọn đuốc sống. Nạn nhân trong vụ án này chính là mẹ đẻ của Hà. Hắn là đứa con duy nhất của người phụ nữ này. Những tưởng đứa con duy nhất với bao yêu thương gửi gắm niềm hi vọng sẽ đem lại niềm an ủi khi tuổi già bóng xế, nào ngờ, sự đời luôn tạo những trớ trêu ngoài mong muốn.

Cuộc đời bạc phận của một người đàn bà, luôn tạo ra những nỗi ám ảnh riêng cho những ai giàu lòng trắc ẩn. Khi không còn niềm hi vọng, chỉ biết bấu víu vào con, như một niềm an ủi cuối cùng, thì người đàn bà có thể làm bất kỳ điều gì, thậm chí là hi sinh thân mình cho con, nhất là khi gặp cảnh đời éo le. Đó chính là câu chuyện về số phận sau bi kịch mà không phải ai cũng thấu hiểu này. Khi Hà được 2 tuổi, chồng bà Bình bỏ mẹ con bà ra đi. Sự ra đi nào cũng có nguyên nhân, song không ai hiểu bằng người trong cuộc. Còn nỗi đắng cay nào hơn thế? Con dại, thân cò, chỉ có ước muốn đơn giản là gọi tên cũng không thể đầy đủ. Một mình tần tảo nuôi con khôn lớn rồi dựng vợ gả chồng, tạo dựng sự nghiệp cho con, bà Bình luôn mong rằng sau này về già, bà sẽ được thằng con độc nhất phụng dưỡng, báo hiếu. Nhưng ngờ đâu, đứa con mà bà mang nặng đẻ đau lại là hung thủ dã tâm đổ xăng lên người bà rồi châm lửa đốt.

Trao đổi với phóng viên về vụ án này, một điều tra viên tham gia phá án không khỏi suy tư. Thường trong các vụ án, xét tính chất, mức độ nghiêm trọng trong hành vi của hung thủ, bao giờ cũng xem xét đến cách hung thủ ra tay. Mà ra tay như đứa con bất hiếu này thì quả là tàn ác. Nếu hung thủ dùng dao, vung dao chém một nhát, thì đi một nhẽ, đằng này tưới xăng lên là một hành động, tiếp đó châm lửa đốt là hành vi tiếp theo, chuỗi hành vi này thật đáng lên án vì nó quá tàn nhẫn. Và hơn hết, đây là một vụ án thương tâm.

Chỉ vì thương con dâu

Theo lời kể của thượng úy Nguyễn Tiến Đạt – Đội trưởng đội tham mưu, nguyên nhân của vụ án đau lòng xuất phát từ việc bà Bình bênh con dâu (vợ Hà) mà xảy ra sự việc đau lòng này.

Hôm đó, sau cuộc “trà dư tửu hậu” ở nhà anh Đinh Công Hậu, người cùng xóm Điêng, Đinh Công Hà tiếp tục rủ anh Hậu về nhà mình uống rượu đến say mềm. 22h cùng ngày, sau khi bạn bè ra về, Hà bò lên chiếc giường kê trong bếp lăn kềnh ra ngủ. Đến 23h, vợ Hà là chị Đinh Thị D (sinh năm 1984) đi ăn liên hoan về. Thấy trời lạnh mà Hà nằm còng queo, chị D nhẹ nhàng đắp chăn cho chồng nhưng vẫn khiến Hà giật mình thức giấc. Mượn cớ, Hà quát nạt chửi mắng vợ và đuổi chị D ra khỏi nhà vì đi chơi về muộn.

Giữa đêm khuya thanh vắng, nghe thấy tiếng con trai và con dâu cãi vã oang oang khiến bà Bình đang ngủ trong nhà chính phải thức giấc. Bà xuống bếp xem sự tình thế nào, nhưng vừa thấy bà Bình, Hà càng la ó om xòm, chửi bới vợ thậm tệ. Hà đề nghị mẹ không xen vào chuyện riêng của hai vợ chồng mà muốn tự “dạy vợ” nhưng vì không muốn con trai mượn rượu làm càn, bà Bình nói: “Khuya rồi, các con đừng chửi nhau nữa, hàng xóm người ta cười cho”. Nhưng vừa nghe bà Bình nói, Hà nổi cơn điên loạn, tiếp tục chửi mắng vợ, đập phá đồ đạc trong nhà. Dù uất ức vì hành động hỗn láo của thằng con nhưng bà Bình vẫn cố can ngăn: “Tao nói rồi, nếu mày không nghe thì chỉ có tan cửa nát nhà!”…

Không để cho bà Bình nói thêm, cho rằng mẹ bênh vợ mà không lý gì đến mình, Hà vẫn ra sức đập phá đồ đạc. Hà lớn tiếng quát nạt bà Bình và vợ: “Mẹ con mày bênh nhau, tao giết chết hết!”. Bị con lăng nhục, bà Bình nói: “Giết…, thì giết đi”. Câu nói của người mẹ, chỉ vì thương con và cũng vì uất ức đứa con không nghe lời, chứ nào nghĩ đến việc gì sẽ xảy ra.

Sau câu nói đầy uất ức và cũng mang tâm trạng bất lực của người mẹ già, Hà giật luôn can xăng treo trên tường nhà bếp, tưới từ vai xuống lưng mẹ rồi thản nhiên lấy bật lửa gas trong túi quần ra châm lửa gí vào người bà Bình. Người mẹ tội nghiệp biến thành ngọn đuốc sống di động. Bà chạy xuống sân trước nhà hô hoán nên được hàng xóm đến dập lửa, đưa đi cấp cứu. Sau khi châm lửa đốt bà Bình, Hà tiếp tục đi ngủ mà không hề mảy may đến sự sống chết của người mẹ tội nghiệp.

Bà Bình nhập viện trong tình trạng bỏng nặng. Được các bác sĩ tận tình cứu chữa, bà Bình may mắn thoát chết nhưng bị tổn hại 61% sức khỏe với hàng chục vết sẹo do bỏng độ 3, độ 4 trên khắp cơ thể. Sau khi thiêu sống mẹ, biết bà Bình đang nằm viện trong cơn nguy kịch nhưng Hà không ra chăm nuôi mà còn bỏ trốn ra đảo Thung (thuộc xã Tiền Phong). Đến ngày 4-1-2010, Hà mới ra đầu thú tại công an huyện Đà Bắc.

Theo lời kể của thượng úy Nguyễn Tiến Đạt – Đội trưởng Đội tham mưu, vụ án kẻ nghịch tử đổ xăng lên người mẹ đốt ở xã Tiền Phong, huyện Đà Bắc được xét xử lưu động tại hội trường UBND huyện Đà Bắc hôm 25-3-2011. Hôm đó, phiên xét xử thu hút hàng trăm người dân địa phương đến tham dự, chứng kiến. Họ đến để bày tỏ sự căm phẫn trước hành động của đứa con nghịch tử nhẫn tâm nhìn mẹ bị thiêu cháy rồi ung dung đi ngủ.

Lòng mẹ bao la

Có lẽ điều đáng nói hơn sau vụ án này chính là tấm lòng người mẹ. Với tính chất và mức độ nghiêm trọng của vụ án, cơ quan tiến hành tố tụng đã vào cuộc để trừng trị tội ác của đứa con bất hiếu vì hành vi quá nhẫn tâm. Tuy nhiên, đúng như người ta nói “lòng mẹ bao la”, người mẹ già tội nghiệp bị con thiêu sống đó cũng không nỡ nhìn con mình bị pháp luật nghiêm trị. Bởi dẫu sao đó cũng là đứa con mà bà dứt ruột đẻ ra.

Ngày đưa Đinh Công Hà ra xét xử, nhiều người đến tham dự phiên tòa, đa phần không phải là những người thân thích của bị cáo, hay nạn nhân, nhưng họ đến để xem một phiên tòa tìm công lý cho người mẹ tội nghiệp. Tuy nhiên, trong khi Hà ra sức bao biện cho hành vi phạm tội của mình thì ngược lại, bà Bình lại một mực xin giảm tội cho con. Lời cầu xin của bà trước phiên tòa về việc giảm tội cho con càng làm cho phiên tòa thêm đẫm nước mắt, xót xa.

Đinh Công Hà đã bị VKSND tỉnh Hòa Bình truy tố về tội giết người theo điểm đ, điểm n, khoản 1, Điều 93 Bộ luật Hình sự (trường hợp giết ông, bà, cha, mẹ, nguời nuôi dưỡng, thầy giáo, cô giáo của mình và giết người có tính chất côn đồ) với khung hình phạt tù 12-20 năm, chung thân hoặc tử hình. Hội đồng xét xử nhận định, việc bà Bình không chết nằm ngoài chủ ý của Hà. Hành vi vi phạm pháp luật của Hà không chỉ xâm phạm đến sức khỏe, tính mạng của người khác mà còn phạm vào luân thường đạo lý của con người.

Với tội ác trời không dung, đất không tha của mình, Đinh Công Hà bị tuyên phạt 15 năm tù giam. Những năm tháng trả giá cho tội lỗi cũng không thể bù đắp được tình thương của người mẹ, nếu lương tâm của kẻ tội đồ không thức tỉnh…

(*Tên nạn nhân đã được thay đổi)


Tủi nhục 2 thôn nữ bị ép bán trinh


Thấy xe taxi đến đón ở đầu làng sau cuộc điện thoại của bạn rủ đi chơi, hai cô thôn nữ quê nghèo vùng chiêm trũng Hà Nam không ngờ lần đầu đi chơi bằng xe hơi của mình cũng là quãng thời gian kinh hoàng nhất trong đời.
Tủi nhục 2 thôn nữ bị ép bán trinh
Chuyến đi kinh hoàng (Hình minh họa)

Sáu ngày sau, các cô được đưa về khi thân xác đau đớn, ê chề tủi nhục và thương tích quanh người...

“Ban giám khảo” kiểm tra trinh tiết

Đoạn đường Quốc lộ 5 chạy qua địa phận Khu công nghiệp Phố Nối (Hưng Yên) từ lâu nay đã “nổi tiếng” với những quán đèn mờ, quán trưng biển cà phê thư giãn, quán mờ ảo dòng chữ “gội đầu thư giãn” với những nhân viên ăn mặc khêu gợi mời chào các vị khách “ham vui”.


Một ngày giữa tháng 2-2011, chủ quán có tên "Cafe 68" có nói với một nữ nhân viên phục vụ: "Dạo này quán ít nhân viên, đứa nào có nhân viên thì đưa về đây, tiền chi phí đưa đón chị chịu". Nữ nhân viên này “bẩm báo” với bà chủ là có quen biết cô bạn Nguyễn Thị C (ngụ thôn Đồng Thái, xã Lê Hồ, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam). Trưa 17-2, chủ quán gọi xe taxi cho nữ nhân viên này đi, “hộ tống” còn có đối tượng Đào Duy Vinh là nhân viên của quán.


Khi đi đến đầu làng, nữ nhân viên này gọi điện cho cô thôn nữ C ra để “đi chơi bằng xe taxi”. Trước đó, C đã rủ thêm cô bạn Nguyễn Thị Y (19 tuổi, là bạn cùng làng) cùng đi chơi. Cả nhóm lên xe taxi đi về quán cà phê.


Tại đây, chủ quán hướng dẫn gã “bảo kê” Vinh đưa hai cô gái “bò lạc” xuống phòng dưới “tâm sự”. Vinh đặt vấn đề với hai cô gái quê vừa “chân ướt chân ráo” ra chốn phố xá: "Anh đang thiếu nhân viên, bọn em ở lại làm cho anh mấy ngày". Hai cô gái không đồng ý bỏ đi ra ngoài thì bị một đối tượng bảo vệ quán khác là Nguyễn Văn Giang chặn lại và chúng chính thức lộ mặt là những tên côn đồ chăn dắt gái.

Thiếu nữ Y. kinh hoàng nhớ lại, đối tượng Vinh khi đó kéo Y. vào phòng, bắt chị cởi quần áo ra nằm lên giường để hắn kiểm tra “còn trinh hay không”. Khi nạn nhân không chịu, tên côn đồ đánh đập Y. và rút từ trong người ra con dao gấp bấm đánh “tạch” gí vào mặt chị đe dọa.

“Tôi sợ hãi quá nên đã tự cởi quần áo ra nằm lên giường cho hắn kiểm tra. Bỉ ổi hơn, sau khi xem xong hắn còn hỏi tôi "đã quan hệ tình dục với ai chưa?”. Một lúc sau đó, mụ chủ quán lại vào phòng tra khảo: "Còn “zin” thì nói thật, còn “zin” thì chị cho về, không còn thì ở đây làm cho chị". Tôi van xin nhưng mụ ta không nói gì mà đi ra ngoài”.

Thiếu nữ tên C cũng phải trải qua “quy trình kiểm tra” tương tự. Khi cô không chịu quần áo, đối tượng Vinh đã đánh đập tàn nhẫn và dùng dao rạch nát áo của nạn nhân. Xong các “công đoạn kiểm tra”, nhóm côn đồ nhốt hai cô gái vào phòng rồi khóa cửa ngoài lại, chỉ đến giờ ăn cơm mới cho ra ngoài ăn dưới sự canh giữ của chúng.

Vụ ép bán trinh ê chề giá một triệu


24 tiếng đồng hồ sống trong “nhà giam”, hai nạn nhân thống nhất với nhau sẽ bỏ trốn khi có dịp. Trưa hôm sau, khi được mở cửa ra ăn cơm, hai thiếu nữ rình khi bọn bảo kê không trông chừng thì ù té chạy ra đường bỏ trốn. Thấy một chiếc xe ô tô tải đi đến, cả hai vẫy xe xin đi nhờ và người lái xe đã dừng lại nhưng đen đủi cho các nạn nhân, khi hai cô vừa bước lên xe thì bị nhóm côn đồ phát hiện ra và đuổi bắt tại trận, lôi về quán.


Chủ quán tuyên bố: "Chúng mày thích tử tế thì cho tử tế, không thích tử tế thì không tử tế" rồi kéo hai thiếu nữ nhốt mỗi người vào một phòng. Đào Duy Vinh vác búa đinh và tuýp sắt đánh vào tay, chân, vai, sườn, lưng các thiếu nữ đến khi họ đau đớn van xin: "Em xin anh, lần sau em không trốn nữa". Gã “bảo kê” lạnh lùng đe dọa: “Lần sau nếu bỏ trốn, tao không đánh như thế này nữa mà tao sẽ đập chúng mày ho ra máu".


Ngoài Vinh và Giang, “động quỷ” này còn một đối tượng bảo vệ khác tên Nguyễn văn Du. 3 ngày sau khi bị lừa đến đây, sáng 20-2 chủ quán gọi taxi để Du đưa cô gái Y đi bán trinh cho một người chưa rõ lai lịch, địa chỉ. Thế nhưng “vị khách khó tính” này chê Y “xấu quá không thích” nên từ chối “giao dịch”.


Gã cò mồi hậm hực đưa thiếu nữ về quán và được chủ quán “gạ gẫm”: “Hay mày “xơi” nó đi. Tao lấy một triệu thôi”. Hắn đồng ý trả tiền và khoảng 15 giờ cùng ngày gọi taxi đưa cô gái đến một nhà nghỉ gần đó thuê phòng để quan hệ tình dục. Cô gái sợ hãi van xin nhưng gã côn đồ "không xin gì hết, mày không nghe tao thì mày chết" rồi làm nhục nạn nhân.


Với cô gái còn lại, đối tượng Du cũng “không để chúng nó thoát”. Tối hôm sau, hắn vào phòng lôi cô gái C sang giường mình. Nạn nhân van xin: "Cháu xin chú, chú tha cho cháu, cháu mới bị đánh nên người cháu đang đau lắm" nhưng hắn vẫn không tha.

Bé 14 tuổi sinh con: Cụ ông đồi bại!


Thấy cái thai trong bụng cô bé 14 tuổi to ra, cụ ông chống gậy "đánh bài chuồn", bỏ lại nạn nhân sống trong tủi nhục.
Bé 14 tuổi sinh con: Cụ ông đồi bại!
Đau đớn cô bé 14 tuổi đã phải làm mẹ.

Ông Trương Văn Lưu (76 tuổi, ngụ thôn Hạnh Đông, xã Đại Thạnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) làm nhục bé gái Phan Thị Ngọc D (SN 1995, là cháu ruột của vợ) khiến D mang thai. Thai lớn đến mức không thể bỏ, ông Lưu lẳng lặng chống gậy “đánh bài chuồn”, bỏ lại nạn nhân, vợ con sống trong tủi nhục.

Lão ngoài thất thập rủ “bạn chăn trâu” làm “chuyện ấy”

Những ngày giữa năm 2009, xóm nhỏ Hạnh Đông chấn động thông tin ông lão 76 tuổi ngủ với cô bé 14 tuổi khiến đứa bé chưa kịp làm trẻ em đã phải làm mẹ. Nghe lần đầu, chẳng ai tin vào tai mình vì nhân vật chính trong câu chuyện là ông lão đã tuổi thất thập, lụ khụ chống gậy, còn nạn nhân lại là đứa cháu họ còn chưa đến tuổi thành thiếu nữ. Phải đến khi sắc phục công an tìm đến điều tra sự việc, dân làng mới nháo nhác vì vụ loạn luân không thể tưởng tượng nổi lại xảy ra ngay trong cái làng quê hiền hòa mình sống.

Theo điều tra của công an, ông Trương Văn Lưu và bé gái D vừa là họ hàng và cũng vừa là hàng xóm. Gần nhà nhau nên cháu D thường xuyên qua lại nhà ông Lưu chơi, ngoài ra bé gái còn đi chăn trâu ngoài đồng cùng ông chú. Trong khoảng thời gian từ giữa năm 2008 đến năm 2009, ông Lưu đã nhiều lần dụ dỗ, ép buộc và thực hiện hành vi giao cấu đối với cháu bé D.

Mỗi lần sau khi thỏa mãn, ông lão “dê già” này cho em khi thì 5 ngàn đồng, khi thì 10 ngàn đồng để mua đồ ăn vặt. Do không hiểu biết về chuyện quan hệ tình dục sẽ gây ra hậu quả và được ông Lưu căn dặn “mi phải giấu kín” nên bé gái thơ ngây không kể chuyện với gia đình.

Cô bé D, nay đã là bà mẹ trẻ buồn rầu kể lại, hơn nữa do nhà nghèo nên nghỉ học sớm, em không có bạn cùng trang lứa chơi nên lúc ấy có muốn kể cũng không thể tâm sự với ai. Theo lời em D: “Ban đầu nghe ông ấy dỗ dành bùi tai nên em còn nén đau chấp nhận. Nhưng về sau cứ mỗi lần đi chăn trâu, ông Lưu cứ liên tiếp bắt em làm “chuyện đó” nên em đâm ra ghê sợ, lúc nào cũng cảm thấy rất đau đớn, khổ sở. Vì giữa đồng vắng người, em không kêu ai được, hơn nữa ông ấy còn luôn đe dọa “nếu mi kể với ai, ta giết mi chừ” nên em chỉ biết im lặng chịu đựng”.

Sự việc vỡ lở khi cái bụng cô bé 14 tuổi cứ lùm lùm đội lên sau làn áo mỏng. Tra hỏi mãi, cô bé mới cho biết mình đã “chơi trò người lớn” cùng ông chú 76 tuổi. Ông lão ban đầu cũng lý sự cùn: “Tôi sao lại làm chuyện đó với cháu mình. Mà tôi lớn tuổi thế này thì “làm ăn” gì được”. Chứng cứ ông đưa ra đúng là thuyết phục thật, thế nên người dân phải cấp báo lên công an yêu cầu điều tra vụ việc.

Bé 14 tuổi sinh con: Cụ ông đồi bại!, An ninh - Hình sự, gio tro doi bai, gio tro, vu an, an mang, canh giac, cu ong, mang thai

Sống trong tủi nhục.

Đến các điều tra viên tham gia phá án cũng “bán tín bán nghi” trước lời tố cáo của bé gái, có điều tra viên còn nghĩ “Ổng gần 80 tuổi, đi lại có khi còn cần đến chống gậy thì đúng là làm sao có chuyện khiến thiếu nữ có thai được”. Vậy nhưng để kín kẽ, tháng 6-2009 Cơ quan CSĐT Công an huyện Đại Lộc đã ra quyết định khởi tố vụ án, yêu cầu ông lão Trương Văn Lưu không được đi khỏi nơi cư trú đối với ông Trương Văn Lưu (SN 1935) để điều tra về tội hiếp dâm trẻ em.

Công an huyện Đại Lộc cũng đã chuyển toàn bộ hồ sơ vụ án cho Phòng CSĐTTP về TTXH (PC14, nay là PC45) Công an tỉnh Quảng Nam để tiếp tục làm rõ. “Ăn chắc” nhất bây giờ chỉ còn có cách chờ đứa bé ra đời mới có thể lấy mẫu xét nghiệm AND. Đầu năm 2010, kết quả giám định ADN qua mẫu tóc và mẫu máu của ông Lưu với cháu bé mới sinh được Viện Khoa học Hình sự (Bộ Công an) khẳng định: “99.99% là trùng khớp”.

Vậy là thủ phạm đã rõ, căn cứ để khởi tố bị can, bắt tạm giam “cụ dê già” đã đầy đủ. Tuy nhiên, khi công an tìm đến nhà ông lão với lệnh bắt trên tay thì mới ngã ngửa người vì biết cụ ông “dê xồm” đã lọc cọc chống gậy bỏ trốn từ lúc nào. Công an cũng đã phát lệnh truy nã trên toàn quốc, song đến nay vẫn không thu được tin tức của bị can.

Vợ cụ ông đổ lỗi loạn luân cho cái… mả vô chủ

Từ khi ông Lưu trốn địa phương cũng là từng ấy thời gian bà Lê Thị Tứ (vợ ông Lưu, đồng thời là cô ruột của nạn nhân) hầu như không thiết làm ăn nữa, mà bà cũng không còn mặt mũi đâu để đi ra với xóm làng. Thế nhưng cái việc làm đốn mạt trên lại được nhiều người dân mê tín lẫn bà Tứ lý giải là do ông Lưu “báng bổ người chết nên mới ra cơ sự”.

Bà Tứ kể, trước đây chồng mình cũng giống như một số người đàn ông khác, khi ông bước sang tuổi 60 vẫn “còn sức chiến đấu” thì bà dù mới ngấp nghé tuổi 55 nhưng những chuyện ân ái không còn nữa, và bà cũng cảm nhận được cả vợ chồng mình không còn nhu cầu sinh lý. Nhưng đến khoảng năm ông lão 68 tuổi, tự nhiên ông lại “giở chứng”, rồi thường xuyên đi ra ngoài chọc ghẹo những phụ nữ không chồng khác.

Hàng xóm từ đó cũng “lời ra tiếng vào” khi thấy ông bắt đầu ăn nói có phần tục tĩu, thường hay dùng những lời lẽ kích dục, không ra nết của một người ông đã có cháu ngoại, cháu nội đề huề. “Rồi đến khi xảy ra chuyện con D., tui xót lòng không biết nói răng hết. Thế nên chắc chắn loạn luân ni thì chỉ có thể do “động mồ, động mả”. “Người cõi trên” họ về bắt ổng rồi”, bà Tứ bày tỏ quan niệm nhảm nhí.

Cái căn cứ mê tín mà bà lão đưa ra, đó là cách đây mấy năm, khi làm con đường bê tông đi ngang qua phía trước nhà bà, người ta phát hiện có cái mả không chủ, mà ở quê lúc ấy cây cối thì mọc um lùm nên không ai để ý, đến khi phát quang mới biết. Vì mả ở ngay trước nhà mình nên bà lập khóm (trang thờ ngoài trời - PV) để thờ cúng và mời thầy rước người trong mả vào ở. Gã thầy cúng ba hoa khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Người chết vốn là cô gái trẻ mới 14 tuổi, yểu mệnh trong đợt mưa lũ lịch sử năm Giáp Thìn ở miền Trung (năm 1964)”.

Bà lão thuật lại: “Thế nhưng trong lúc tôi ra sức “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” thì ông ấy chẳng nể nang ai, cứ nhè ngay phía trước mả mà tiểu tiện. Nhất là những khi có hơi men, ông đứng ngay khóm thờ chửi đổng còn nhiếc móc… người chết: “Mi ở đâu lại chình ình chiếm chỗ nhà ta. Thấy ta nghèo kiết xác mi đã không giúp đỡ còn bắt ta tốn tiền thờ cúng”.

Những lúc ấy cả nhà đều ra khuyên ngăn nhưng ông ấy thì vẫn cứ “giương giương” tiểu tiện cho bằng hết mới hả hê đi vào nhà ngủ. “Có lẽ vì những điều chướng tai gai mắt ấy mà cô gái linh thiêng kia bắt ông “hồi sinh” trở lại để nhằm vào đứa cháu mình rồi gây tổn thương. Tui coi thầy, coi bói, người ta phán ổng đã xúc phạm đến cô gái chết trẻ, nên mới xử ra cớ sự như ri”, một lần nữa bà Tứ biện minh cho hành động của chồng theo quan niệm mê tín nhảm nhí của bà.

Câu chuyện của bà Tứ không biết thực hư đến mức nào, song xem ra một số người dân ở cái xóm Hạnh Đông này tin lắm. Từ đầu làng đến cuối xóm, chỉ cần khách lạ nán lại hỏi rõ thêm về “câu chuyện ông Lưu” thì y như rằng họ xì xào bàn ngay: “Cái khóm thờ đó thiêng lắm. Báng bổ rứa thì chẳng trách “nó” bắt phải phạm tội. “Nó” không “vật chết” mà mới chỉ bắt sa đọa như thế thôi vẫn còn là may mắn chán”.

Tâm sự đau đớn của đứa bé phải làm mẹ

Kế bên gia đình thủ phạm là gia đình của nạn nhân D. Trong căn nhà phên tre xập xệ, nhiều chổ dột nát, người cha cháu D nghẹn ngào: “Vợ chồng tôi đều làm nông, quanh năm đầu tắt mặt tối với bộn bề công việc đồng ruộng để kiếm cái ăn nên không còn thời gian chăm lo cho các con. Cháu D là con gái lớn trong nhà nên phải thay ba mẹ gánh vác hết công việc nhà. Cũng vì nghèo khó nên cháu học đến lớp 3 thì nghỉ học, hằng ngày ngoài việc chăm lo các em còn phụ ba mẹ chăn trâu, chăm lợn”.

Cha mẹ cháu bé phát hiện sự việc vào khoảng giữa năm 2009, khi thấy bé gái con mình có những dấu hiệu của người phụ nữ mang thai. Dỗ dành, tra hỏi, cô bé đã thú nhận rằng em bị ông Lưu hãm hiếp khi em đang chăn trâu ngoài biền sông. Gần nhất là một tuần sau khi phát hiện vụ việc, lúc này ba mẹ đang đi cày ngoài ruộng thì ông Lưu qua nhà nhờ em khiêng nồi cám lợn xuống bếp và đã đẩy em vào buồng ngủ để thực hiện hành vi hãm hiếp. “Tôi nghe mà không tin nỗi. Dượng nó chứ có phải ai xa lại”, lời người cha nói.

Sau khi nghe chuyện, vợ chồng ông cũng đã sang ngay nhà ông Lưu để nói chuyện với vợ ông nhằm tìm giải pháp để hoà giải, tránh điều tiếng nhưng “không ai chịu chấp nhận sự thật này nên tôi mới nhờ đến cơ quan chức năng vào cuộc tìm hiểu giúp”.

Trong những ngày cô bé mang thai, gia đình cô đã nghèo nay lâm vào tình trạng vô cùng khó khăn, không có tiền để chăm lo. Em trai cô bé lúc này đang học dở lớp 7 cũng phải nghỉ học để thay chị chăn trâu. Gia đình cũng quyết định dẫn bé gái đi phá thai, song bác sĩ nói thai đã to nên đành chịu. Sau đó hai vợ chồng ông bà bàn với nhau thôi thì ráng vay mượn lo cho con nó sinh nở, sau đó dù có đứt ruột thì cũng lén mang đứa cháu đi cho người khác.

“Chúng tôi lúc ấy cứ nghĩ đến tương lai con bé. Nó đang tuổi ăn tuổi lớn, vẫn đang là trẻ con thì biết gì mà làm mẹ, rồi sau này làm sao còn lấy chồng. Thế nhưng sau khi nó sinh cháu thì chúng tôi lại không nỡ”, bà mẹ cô bé ngoảnh mặt quay đi giấu dòng nước mắt.

Đến nay, cô bé đã bước qua tuổi 16 và công việc làm mẹ của em cũng bớt vụng về phần nào sau 2 năm “trải nghiệm”. Thế nhưng thực tài thì dù sao em vẫn là cô bé còn quá thơ ngây, cảnh đứa trẻ nựng con khiến ai chứng kiến cũng xót lòng nghĩ đến tương lai của hai mẹ con.

Cô bé ứa nước mắt nhớ lại những ngày xưa phải chịu đựng người dượng đồi bại: “Không chỉ ở ngoài ruộng nương, mỗi buổi tối khi thấy cả nhà em đi qua hàng xóm xem nhờ ti vi thì ông lại mò sang bắt em cởi quần áo cho ông quan hệ. Thấy em khóc, ông lại dỗ dành, cho tiền…Từ khi xảy ra chuyện, nhất là cái ngày công an đến đọc kết quả giám định ADN, ba mẹ em đòi chết nhiều lần mà được hàng xóm can ngăn, em cũng từ đó cho đến nay, ở hẳn trong nhà chăm con, ba má hay ai đó có thương cho chi ăn nấy chứ không dám ra ngoài”.

Trong căn nhà trống hoác với mái lợp tôn dột nát không có một tấm chăn đủ ấm để đắp trong mùa đông, mẹ con em chỉ biết khâu những miếng vải rẻo xin từ hàng xóm lại với nhau để lót nằm. Con nhà nghèo, lại là “kết quả không mong muốn” nên như lời bà ngoại nói: “Nó ngoan như con chó con”. Bé gái mới hai tuổi đã có thể ăn cơm chỉ chan mắm, tự chơi, rồi tự ngủ mà không cần ai ẵm bồng. Bà mẹ trẻ con tâm sự: “Em thương con lắm. Em mong muốn có việc chi làm để kiếm tiền mua đồ ăn, bồi bổ cho con. Mà không có bằng cấp nên xuống thành phố xin công nhân thì sợ không ai nhận, còn ở đây đi ra ngoài đồng, người khác nhìn vào lại thấy nhục lắm. Cứ ở nhà ri, đói nghèo dài dài thôi”.


Hại đời bé 14 tuổi chỉ lĩnh hơn 1 năm tù


Còn đang ở cái tuổi ngây thơ, cô bé 14 tuổi sau khi lên xe máy của gã hàng xóm đi nhờ về nhà đã bị hắn giở trò đồi bại ngay tại cầu thang trường học.
Hại đời bé 14 tuổi chỉ lĩnh hơn 1 năm tù
Gia đình bé gái bị hại vô cùng bức xúc vì bản án không thỏa đáng.

Lên xe máy bị “yêu râu xanh” làm nhục

Mặc dù sự việc cũng xảy ra được khá lâu, những vết thương về thể xác có thể đã lành lặn, nhưng nỗi đau đớn trong tinh thần thì chưa hề nguôi ngoai. Lúc chúng tôi tìm đến nhà bắt gặp em L. (sinh năm 1997), xóm 4, xã Quảng Thắng, TP. Thanh Hóa, nạn nhân bị “yêu râu xanh” làm hại. Cô bé đang ngồi nép vào một xó tường, khuôn mặt thất thần sợ sệt, sau một hồi động viên, cô bé mới trấn tĩnh kể lại:

Khoảng 18 giờ ngày 11-7-2011, L. đi ăn tiệc đám cưới bên nhà một người họ hàng ở xóm 2, xã Quảng Thắng, TP.Thanh Hóa, khi đang trên đường từ đám cưới về nhà thì gặp Phạm Hoàng Thành (SN 1990, trú cùng xã) đi xe máy cũng từ đám cưới trở về. Thành bảo L. lên xe để chở về nhà nhưng hắn lại đưa cháu L. lên khu vực đồi thông Hàm Rồng, TP. Thanh Hóa và đến cống thoát nước đồi C4, Hàm Rồng. Tại đây, Thành đã giở trò đồi bại với cháu L, bé gái chưa đủ 14 tuổi đã bị tên Thành hại đời con gái.

Sau đó, Thành tiếp tục đưa cháu L. về gầm cầu thang của trường THCS Quảng Thắng, tại đây hắn tiếp tục quan hệ tình dục với cháu L. thêm 4 lần nữa.

Sáng hôm sau, Thành bảo cháu L. khi về nhà phải nói là tối qua ở nhà bạn chơi rồi ngủ lại và đi học luôn chứ không được nói Thành đưa đi đâu. Đến khoảng hơn 6 giờ sáng hôm sau (tức ngày 12-7) khi Thành đưa cháu L. từ trong trường THCS Quảng Thắng ra đến cổng thì gặp anh Đỗ Khắc Anh, sinh năm 1974, là bố đẻ cháu L. đang đi tìm con. Tại đây, anh Đỗ Khắc Anh đã yêu cầu Thành về gia đình nói rõ sự việc đưa cháu L. đi đâu. Trở về gia đình, cháu L. đã kể lại sự việc bị Thành cưỡng hiếp cho gia đình nghe, ngay sau đó anh Anh (bố cháu L.) đã trình báo sự việc với công an xã Quảng Thắng.

15 tháng tù liệu có quá nhẹ với kẻ hiếp dâm bé gái 14 tuổi ?

Trong đơn thú tội của Phạm Hoàng Thành đã viết ngày 12-7-2011, hắn đã khai nhận: “Vào đêm 11-7-2011 tôi có hiếp dâm em L. (con ông Đỗ Khắc Anh), hiếp dâm tại rừng thông 1 lần, khi trời mưa tôi đưa em L. về trường cấp 2 xã Quảng Thắng và tôi tiếp tục có hành vi cưỡng hiếp là 4 lần”.

Trong đơn thú tội của Thành có xác nhận của ông Phạm Huy Hoàng (bố Thành) và bà Nguyễn Thị Dung (mẹ Thành) cùng ký.

Tuy nhiên, tại bản án số 265/2011/HSST ngày 24-10-2011, Tòa án nhân dân thành phố Thanh Hóa lại cho rằng: “Chiều ngày 11-7-2011 sau khi ăn tiệc đám cưới nhà bạn xong, Phạm Hoàng Thành đã rủ L. đi chơi. Tại cống thoát nước đồi C4, Hàm Rồng, TP.Thanh Hóa, sau khi nói lời yêu đương, ôm hôn L, được sự đồng ý của L, bị cáo đã thực hiện hành vi giao cấu với L. 1 lần”.

Hội đồng xét xử đã tuyên Phạm Hoàng Thành với mức án 15 tháng tù về tội “Giao cấu với trẻ em” theo khoản 1 điều 115 Bộ Luật hình sự.

Bất bình với mức án mà phiên tòa sơ thẩm đã xét xử Phạm Hoàng Thành 15 tháng tù, gia đình anh Đỗ Khắc Anh bố của cháu L đã làm đơn kháng cáo gửi tòa án nhân dân tỉnh Thanh Hóa.

Trao đổi với PV, bố cháu Đ.M.L bức xúc nói: “Từ hôm con tôi bị tên Thành cưỡng hiếp, cháu lúc nào cũng sợ sệt, ngại tiếp xúc với người ngoài, tính tình trở nên trầm cảm, ít nói chuyện. Đi học mặc cảm vì bạn bè cùng trường bàn tán lên không dám đi học và đã bỏ học 2 tuần nay".

“Việc Tòa án thành phố Thanh Hóa chỉ tuyên Phạm Hoàng Thành với tội danh “Giao cấu với trẻ em” với mức án 15 tháng tù là chưa thỏa đáng. Tôi đã làm đơn kháng cáo đề nghị Tòa án nhân dân tỉnh Thanh Hóa xem xét lại toàn bộ sự việc về hồ sơ vụ án và xét xử đúng người đúng tội để lấy lại công bằng và danh dự cho con gái tôi”, ông Anh nhấn mạnh.


Bé gái bị ông chủ làm nhục: Bất hạnh


Cơn dục vọng đê hèn của ông ta nổi lên, gã quyết tâm chiếm đoạt thân xác cô bé để thỏa mãn thú tính.
Bé gái bị ông chủ làm nhục: Bất hạnh
Nạn nhân kể lại sự việc bị ông chủ hãm hiếp.

Trong những ngày vợ ở cữ ông chủ quán cà phê kiêm giám đốc một công ty có tiếng tại quận Gò Vấp (TP. HCM) đã mon men xuống giường cô bé giúp việc đang ngủ say như chết. Cơn dục vọng đê hèn của ông ta nổi lên, gã quyết tâm chiếm đoạt thân xác cô bé để thỏa mãn thú tính. Sống dưới mái nhà của quỷ dâu xanh, nạn nhân chẳng biết tâm sự cùng ai và cũng chẳng biết cầu cứu người nào để được giúp đỡ.

Cuối cùng, cô bé bất hạnh đã chia sẻ cùng hai vị khách quen hay vào uống cà phê và được họ ra tay cứu giúp.

11 tuổi phải làm thuê để trừ nợ cho mẹ

Nguyễn Thị Thu Tr (14 tuổi) sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh rất éo le. Cha mẹ Tr yêu nhau rồi kết hôn có được 2 cô con gái. Tr là chị cả và đứa em gái út nhỏ hơn 6 tuổi. Những năm tháng ấu thơ, Tr nhìn chúng bạn trong mái ấm gia đình êm đềm, được cha mẹ vỗ về mà không khỏi chạnh lòng. Cái nghèo cái khó cứ vây lấy gia đình Tr chẳng chịu buông tha. Vùng quê nghèo, đất đai quanh năm ngập mặn như đưa đẩy gia đình nhỏ của Tr đến nỗi cùng cực. Ngay từ bé, Tr phải chứng kiến cảnh bố mẹ nhiều lần cãi vã để rồi, họ dẫn nhau ra tòa ly dị. Năm đó, Tr đang học lớp 2 và em phải chấm dứt những ngày tháng đến trường cùng bạn bè. Gia đình tan vỡ, Tr theo mẹ vào Sài Gòn để bắt đầu cuộc sống mưu sinh. Đứa em gái út của Tr phải sống nhờ vào tình thương của bà ngoại ở quê. Vào TP. HCM, Tr làm thuê, nhặt rau, rửa bát cho các quán ăn, tiệm cơm. Cuộc sống của cô bé đáng thương cứ bị đẩy đưa như một con thuyền dần trôi mà phía trước là quãng đường đời mù mịt.

Những năm tháng sống cùng mẹ, Tr như có được đôi cánh của sự chở che và nương tựa. Đầu tháng 6, Tr cùng mẹ dắt díu nhau đến quán cà phê của ông Q. (42 tuổi) trên đường Nguyễn Tư Giảng (phường 12, quận Gò Vấp) để làm thuê. Ban đầu chủ quán chỉ giao cho em việc nấu cơm và quét dọn nhà cửa. Những lúc rảnh rỗi, Tr phải chạy bàn phụ bán cà phê. Khi vợ ông chủ sinh em bé, Tr kiêm luôn việc giặt tã cho con của ông bà chủ

Cú sốc quá lớn

Một ngày đầu tháng 11 vừa qua, bỗng dưng, mẹ Tr bỏ đi chẳng nói lời từ biệt. Cô bé không biết mẹ đi đâu và ở nơi nào, nhưng chỉ thấy mẹ em để lại một khoản nợ khá lớn. Một lần nữa cuộc đời Tr lại như con chim non lạc lõng, bơ vơ bay giữa phương trời vô định. Trước khi ra đi, mẹ em mượn của chủ quán cơm và là bà con của ông chủ quán cà phê số tiền 3,5 triệu. Tiền công hàng tháng, Tr bị ông chủ quán cơm sang ông Q lấy để trừ vào số nợ còn lại. Tr được chủ quán cà phê bố trí ăn ngủ luôn tại quán.

Trong những ngày vợ ở cữ, ông Q như động lòng trắc ẩn. Máu dâm tà của một gã đàn ông nổi lên. Một người có ăn học, làm chủ quán cà phê và làm giám đốc một công ty quảng cáo, có trụ sở ở quận Gò Vấp đã không thể chiến thắng được dục vọng của bản thân. Đợi đến đêm, khi người vợ đang ngủ say giấc, ông Q lẻn xuống chỗ cô bé Tr đang say giấc và giở trò đồi bại.

Rạng sáng ngày 13-11, ông ta lẻn xuống nơi Tr nằm và cởi quần áo cô bé ra. Ban ngày đầu tắt mặt tối, đêm về Tr ngủ say như chết. Dù đã ra dáng một thiếu nữ, nhưng ở tuổi 14, cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, Tr chưa ý thức được những nguy hiểm luôn rình rập xung quanh. Lần ấy Tr ngủ quá say và chỉ đến khi bàn tay thô ráp của ông Q chạm đến thân thể của cô bé thì Tr mới choàng tỉnh giấc và vô cùng hoảng hốt. Tr muốn la lên nhưng cổ họng như bị nghẹn lại. Ông ta được thể, vồ lấy Tr thực hiện hành vi đồi bại. Quá đau đớn, Tr vùng bỏ chạy và ôm quần áo vào nhà tắm để thoát khỏi hành vi bỉ ổi của ông chủ. Suốt đêm hôm đó, Tr ngồi vật vờ trong nhà tắm đến sáng hôm sau với nỗi sợ hãi bao trùm.

Những ngày sau đó, cô bé không dám hé môi về hành động của ông chủ với bất cứ ai. Vừa xấu hổ, vừa phải ở đợ để trả nợ tiền cho mẹ nên em phải cắn răng, nuốt nỗi nhục vào trong lòng. Thấy hành vi của mình chưa bị lộ, ông ta quyết tâm tiếp tục cưỡng đoạt Tr cho bằng được.

Liên tục những đêm sau đó, ông Q thường xuyên mò xuống ghế nơi cô bé Tr ngủ định hiếp dâm. Trong hai đêm, Tr đều may mắn chạy thoát được. Đêm 15-11, ông chủ mang theo sợi dây vải và tiến đến góc nhà Tr đang ngủ. Nhanh như cắt, ông ta dùng sợi dây buộc ngang người cô bé để em không còn cơ hội chạy thoát. Mặc cho Tr van nài, ông ta dùng vũ lực thực hiện hành vi đồi bại. Quá đau đớn, cô bé vẫy vùng và đạp thẳng vào người ông chủ có máu dê. Sợi dây vải bung ra, Tr đau đớn chạy vào phòng tắm và mặc lại quần áo…

Ân nhân là hai vị khách quen

Nhiều ngày sau đó, Tr sống trong nỗi sợ hãi tột độ. Em không biết tâm sự nỗi niềm cùng ai và chẳng có cơ hội để thoát ra ngoài để tố cáo ông chủ. Khoảng 1 tuần sau, trong một lần ngồi tâm sự với 2 vị khách quen, câu chuyện về ông chủ có hành vi hiếp dâm cô bé mới được tiết lộ. Bức xúc trước hành động đê hèn của ông Q, 2 vị khách này bí mật đến cơ quan chức năng để báo cáo vụ việc. Hành vi đê hèn của ông chủ bị bại lộ, cơ quan CSĐT công an quận Gò Vấp đã mời Tr và ông Q về trụ sở để làm rõ. Tại đây, ông Q cho rằng mình bị Tr vu khống và một mực kêu oan. Công an quận Gò Vấp đã đưa Tr đến bệnh viện Từ Dũ để giám định pháp y.

Hay tin chồng bị tố cáo về hành vi hiếp dâm cô bé giúp việc, bà Đông (vợ ông Q) đã liên lạc với Tr để xin được đền bù thiệt hại. Câu chuyện ông Q lùm xùm với cô bé người làm đã trở thành chuyện đàm tiếu ở những quán vỉa hè xung quanh khu vực gia đình này sinh sống.

Từ lời khai của nạn nhân Tr, cơ quan CSĐT công an quận Gò Vấp đã tiến hành khám nghiệm hiện trường để điều tra làm rõ. Ngay khi biết chuyện tày đình, bà ngoại của Tr ở quê lặn lội vào Sài Gòn để làm người giám hộ cho cháu gái. Nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, bà cụ mong cơ quan chức năng làm sáng tỏ vụ việc để phơi bày hành vi đê hèn của ông Q. “Hoàn cảnh của nó (cháu Tr) không được may mắn như bao đứa trẻ khác. Lớn lên lại thiếu sự đùm bọc và chở che của cha mẹ”, bà cụ run run nói như ngắt quãng.

Ở quê, bà phải lén em của bé Tr để vào Sài Gòn, không dám kể cho cháu nghe. Thương Tr bao nhiêu, lòng người bà lại càng quặn thắt bấy nhiêu khi nghĩ về hoàn cảnh của đứa cháu tội nghiệp. Hôm đón xe vào TP. HCM, bà cụ phải chạy vạy nhiều nơi mới đủ tiền mua vé xe. Cuộc sống sau này của Tr sẽ về đâu và như thế nào cứ lởn vởn trong tâm trí bà cụ. Đưa tay gạt dòng nước mắt, bà nhìn vào cõi xa xăm rồi chợt thở dài. Bà cụ lại ước ao, giá mà Tr được sống trong vòng tay yêu thương của cả cha và mẹ thì hoàn cảnh của em sẽ không đến nỗi như bây giờ.

Theo lời kể của Tr, vào đêm 14-11, ông Q quấy rối em nhưng bị cự tuyệt, ông ta có dúi vào người em 2 triệu đồng để đổi lấy sự im lặng. Cô bé dẫu nghèo nhưng vẫn ý thức được giá trị bản thân, em kiên quyết không nhận tiền của ông chủ. Tr chỉ muốn yên ổn và làm việc để có tiền trả nợ cho mẹ. Khi chúng tôi đặt câu hỏi về đấng sinh thành, Tr chẳng hề trách thân phận của mình. Cô bé tự đặt câu hỏi: “Sao cuộc đời em quá nghiệt ngã đến vậy?”


Đau đớn gái bán dâm bị khách hành hạ


Không gì đáng sợ bằng việc các cô gái phải chiều những vị khách tỉnh táo, minh mẫn nhưng lại có sở thích và những hành vi thú tính, quái ác...
Đau đớn gái bán dâm bị khách hành hạ
Đau đớn mà không biết kêu ai. (Hình minh họa)

“Với những cô gái làm việc bán dâm, việc bị khách “bùng tiền” hay đánh đập trong trạng thái không thể kiểm soát được (say rượu, phê thuốc… ) có khi không đáng sợ bằng việc các cô gái phải chiều những vị khách tỉnh táo, minh mẫn nhưng lại có sở thích và những hành vi thú tính, quái ác, chẳng giống người thường. Bạo hành gái bán dâm còn kinh khủng hơn nhiều lần so với bạo hành tình dục thông thường trong gia đình, bởi giữa những cô gái làm nghề này với “khách hàng” không có mối ràng buộc nào. Hơn nữa, nếu có bị bạo hành, các cô cũng phải âm thầm chịu đựng chứ không thể cầu cứu vào ai…”.

Gái bán dâm đau đớn vì bị khách quỵt tiền, dọa giết

Sau nhiều lần bị đánh đập, chửi mắng, Giang (20 tuổi, quê ở Bắc Giang – tên nhân vật đã được thay đổi) bị các “má mì”, chủ chứa (trong các quán karaoke, nhà nghỉ ven khu vực Trần Duy Hưng, đường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội) đuổi ra ngoài đường. Cô chuyển sang làm gái mại dâm tự do. Giang cho biết, cô không thể nhớ là mình đã bao nhiêu lần bị khách làng chơi “chơi xong” rồi trở mặt, không chịu trả tiền. Chưa kể, có lần, tiền không đòi được, Giang còn bị đánh đập thậm tệ.

Giang cay đắng thuật lại câu chuyện của mình trong dòng nước mắt: “Khách làng chơi cũng có dăm bảy loại, có người tốt, có người xấu nhưng nói thực là chẳng biết ai là tử tế, ai là lưu manh. Chỉ khi vào phòng với họ rồi quan hệ với họ thì mới hiểu họ là kiểu người như thế nào”.

Gạt nước mắt, Giang kể tiếp: “Có lần, em có khách đúng lúc đang ế ẩm, hết tiền tiêu nên vui sướng. Thấy mặt mũi ông khách hiền lành, tử tế, em lại thầm nhủ hôm nay số mình may. Nhưng em đâu ngờ lúc xong xuôi, em quay lại hỏi tiền thì anh ta trợn mắt bảo: “Bây giờ tao không có tiền trả cho mày”. Em ngơ ngác rồi hỏi lại với giọng khá gay gắt (vì em đã mất sức phục vụ mà khách lại trở mặt như vậy) thì ngay lập tức, hắn quay lại đánh đập em luôn. Rồi cũng có khi quan hệ xong, mình vào phòng tắm còn khách ở ngoài bỏ đi luôn mà không thèm trả tiền. Mình phát hiện thì họ đã đi xuống dưới đường rồi. Lúc ấy, em tủi nhục lắm”.

Trước khi trở thành một nữ mại dâm tự do, Giang đã từng là một nữ mại dâm làm trong nhà chứa có bảo kê, tuy nhiên, ngay cả khi có bảo kê đàng hoàng thì có nhiều lần, Giang vẫn không tránh khỏi tình trạng bị ép buộc quan hệ tình dục, bị đánh đập và không được trả tiền. Giang cho biết, có những vị khách còn kề dao vào cổ để đe dọa, ép quan hệ. Quan hệ xong mà còn “cứng đầu” đòi tiền thì chỉ có nước “ăn đập”. Vì thế, nếu gặp những đối tượng này, van xin không được, Giang cho biết, cô và các “đồng nghiệp” đều nhắm mắt buông xuôi, đến lúc xong mà còn sống sót thì mới biết là mình may mắn. Thậm chí, sau khi đã làm cho chúng thỏa mãn cơn say dục vọng, Giang còn tiếp tục bị mang ra làm “bia đỡ đạn”, làm “quả đấm” để khách làng chơi thoải mái chửi bới, đay nghiến, trút giận bằng những lời lẽ không thể thô tục hơn.

Từng có “thâm niên” 7 năm trong “nghề”, Lan – một gái bán dâm tự do năm nay đã 25 tuổi, đến từ Lạng Sơn (tên nhân vật đã được thay đổi) – không nhớ nổi đã bao lần chị bị khách hàng giày vò, chửi mắng, xúc phạm thậm tệ: “Chuyện bị khách xúc phạm thì nhiều lắm, chẳng hạn như họ hỏi: “Mày đi làm được lâu chưa?”. Em bảo là mới thì họ sỗ sàng chỉ thẳng vào mặt và bảo là: “Mới, mặt mày mà mới! Thế mới đã được 10 năm chưa?”. Đấy, người ta cứ nói như thế. Có lần, khi em “đi”, người ta uống rượu vào rồi rút mấy đồng tiền ném thẳng vào mặt em… Họ nghĩ mình là gái thì không còn lương tâm, là vô cảm, là cạn sạch lòng tự trọng thì phải” – nước mắt Lan chảy dài theo từng lời. Thậm chí, cô còn bị khách “lừa” khi cho biết: Nếu chiều tốt sẽ có thưởng. “Nhưng vắt hết sức rồi mà cuối cùng, tiền trả bình thường còn không có, nói gì đến tiền thưởng?”, Lan đau đớn nói.

Lan cho biết, mỗi lần đi khách là mỗi lần, cô bị hành hạ về tinh thần. Mỗi vị khách dù tối hay xấu thì đều có cái nhìn coi thường những gái bán dâm như cô. Có nhiều người tỏ vẻ khinh bỉ đến mức vẫn quan hệ nhưng nhất quyết không đụng tay, đụng chân vào bất cứ bộ phận nào còn lại trên cơ thể của cô, vẻ mặt không giấu được sự ghê tởm.

Choáng vì những quái chiêu hành hạ gái của khách làng chơi

Ngoài chuyện bị quỵt tiền, dọa giết, các cô gái làm nghề mại dâm còn phải đối mặt với một nguy cơ khác, đó là nguy cơ bị bạo hành tình dục.

Trong nghiên cứu “Bạo lực với gái mại dâm ở Việt Nam” công bố năm 2010, Thạc sĩ Đỗ Văn Quân (Viện nghiên cứu Xã hội) nêu ý kiến: “Hiện nay, dư luận xã hội và báo chí mới chỉ nhìn thấy bạo lực trong gia đình mà chưa nhìn thấy các vấn đề bạo lực ngoài xã hội. Đặc biệt là vấn đề bạo lực với gái mại dâm đang diễn biến ngày càng phức tạp và không ngừng gia tăng”. Nghiên cứu của Th.S Quân chỉ ra rằng, 100% gái mại dâm bị bạo hành, hầu hết trong số họ xuất thân từ những vùng nông thôn nghèo khó, thiếu kiến thức để tự bảo vệ mình nên buộc phải chấp nhận bị bạo hành.

Để minh họa cho nhận định của mình, rất nhiều ví dụ đã được ông Quân đưa ra sau quá trình tiếp xúc với gái mại dâm để tìm hiểu về việc họ đã bị bạo hành như thế nào. Một gái mại dâm tên Thủy cho biết: Cô đã từng gặp khách làng chơi trả tiền một lần nhưng quan hệ tình dục nhiều lần. “Đêm hôm đó, em nghĩ quan hệ bình thường xong thì thôi, nhưng ông ta rất khỏe, xong chưa được 10 phút, em tắm xong ông ta lại đòi quan hệ tiếp. Tưởng “chiều” nốt ông ta lần này em sẽ được nghỉ, nào ngờ suốt một đêm, ông ta cứ dày vò rồi bắt “làm” các kiểu thú tính. Hết lượt bao cao su nọ đến lượt bao cao su kia. Sau vị khách đó, lần nào “đi khách” em cũng thấy hoảng loạn tinh thần khi bị “đòi” nhiều quá”. Thủy nói.

Còn Tuyền, một nữ mại dâm mới tham gia hoạt động được 3 năm kể một câu chuyện về việc lạm dụng của “khách hàng”, một cách hi hữu không giống ai: “Có trường hợp khiến em ghê sợ nhất đó là lần có ông khách muốn xem đi vệ sinh, ông ấy bắt em ngồi lên bệ cầu để nhìn rõ em đi vệ sinh mới thôi. Nếu chưa đi được thì cứ ngồi đó, bao giờ đi được thì thôi. Sau đó, ông ấy mới quan hệ với em”.

Không chỉ dừng lại ở hành vi lạm dụng thông thường, không ít khách làng chơi còn thực hiện hành vi quan hệ tình dục theo kiểu “khổ dâm”. Đây thực chất là một kiểu bạo lực đối với nữ mại dâm mang tính “tổng hợp” của khách làng chơi. Bởi vì cùng lúc, họ thực hiện rất nhiều hình thức bạo lực, như: tinh thần thông qua mắng chửi, lăng mạ; thể xác như đánh đập, trói buộc khi quan hệ tình dục; quan hệ tình dục không mong muốn... Tuyền nhớ lại: “Thông thường, em tiếp khách chỉ nửa tiếng nhưng khách đó em phải tiếp một tiếng rưỡi. Người ta bắt em làm nhiều cái theo nhu cầu của người ta. Nhiều cái em không muốn nhưng người ta ép, rồi đánh, túm tóc bắt làm. Đau đớn lắm…”.

Ngoài chuyện bị bạo dâm, nhiều gái bán dâm còn đối mặt với tình trạng bị bắt cóc rồi hiếp dâm tập thể bởi những tay xã hội đen (thuật ngữ của giới mại đâm gọi là “pháo giàn”). Nghiên cứu nhóm của Th.S Đỗ Văn Quân đã chỉ ra, 5/35 trường hợp nữ mại dâm đã từng phải đối mặt với “pháo giàn”. Theo ông Quân, đây là hình thức bạo lực khủng khiếp, gây những tổn thương nghiêm trọng, toàn diện mà nữ mại dâm phải gánh chịu, tuy nhiên, những kẻ thực hiện đều không bị phát hiện và trừng trị. Nguy cơ bị “pháo giàn” có thể xảy ra với bất kỳ nữ mại dâm nào, không kể là có sự trải nghiệm hay chưa; làm tự do hay trong nhà chứa có bảo kê.

Một nữ mại dâm đã bị “pháo giàn” khi cô hoạt động mại dâm tự do kể lại: “Có một lần, em bị “pháo giàn”. Lần đó, em rất sợ vì người ta vác một con dao bầu quấn trong tờ giấy báo. Thấy có xe của CSCĐ đi qua, em định kêu cứu nhưng vì con dao đang ở bên sườn, em không dám kêu, sợ họ sọc vào bụng… Bọn chúng có 7 người chia thành 3 xe. Chúng đánh em sưng hết cả mặt mũi. Từ 1h đêm cho đến 7h sáng, chúng thay nhau làm nhục em”.

Làm ở nơi có sự quản lý của các ông chủ, bà tú cũng chẳng khá hơn. Một gái mại dâm kể lại: “Có một lần, bọn nó gọi điện cho bà chủ bảo là phải phục vụ miễn phí cho bọn chúng. Em vào phòng chúng đang nghỉ thì thấy ba tên xã hội đen. Em chưa kịp quay ra thì bọn nó đã đóng cửa lại. Lần đó em tiếp trong 2- 3 tiếng. Thật là khủng khiếp…”.

Một gái mại dâm quê ở Quảng Xương, Thanh Hóa rơi vào hoàn cảnh trớ trêu, tủi nhục: Vì nghèo đói vợ chồng chị quyết tâm ra phố làm thuê kiếm thêm trang trải cho con cái học hành. Sau đó, chị bị lợi dụng ép làm nghề mại dâm. Người chồng biết chuyện trở nên tàn nhẫn. Mỗi lần vợ “đi làm” về là đánh đập, lên giường là đay nghiến. Chị cũng thường bị chồng cưỡng bức vì: “Mày là gái bán hoa, chiều khách một thì phải chiều chồng mười”.

Bị cả chủ chứa bạo hành vì “không chịu nghe lời”

Ngoài chuyện bị khách bạo hành, những cô gái làm nghề mại dâm còn bị chính những người chủ chứa bạo hành không thương tiếc. Đây là trường hợp của Nguyễn Thị Hải (Quỳnh Lưu, Nghệ An – tên nhân vật đã được thay đổi). Trong một lần trò chuyện, Hải chua chát kể: “Chủ chứa đánh bọn em dã man lắm. Họ túm tóc đánh, đá rồi đập đầu em vào tường. Họ bảo nếu không tiếp khách sẽ rạch mặt. Em bị nhốt biệt lập, không chịu được, em phải đồng ý tiếp khách”.

Không chỉ bị đánh đập, nhiều chị em còn bị quỵt tiền… Chị Tuyết, quê Bắc Giang, đã vào Trung tâm phục hồi nhân phẩm được 3 năm nhớ lại: “Bọn nhà thổ rất khéo mồm, chúng gạ gẫm, dụ dỗ, đưa ra lý do: Khách trả bao nhiêu sẽ đưa cho chúng em 50% nhưng thực sự em cũng không biết khách trả bao nhiêu. Ở chỗ em, họ bắt phải đặt cọc trước 7 triệu đồng, nếu em bị đuổi thì 7 triệu đó thuộc về người ta”.

“Gái mại dâm cần được bảo vệ” là kết luận được rút ra từ nghiên cứu của Th.S Đỗ Văn Quân. Bạo hành tình dục với gái mại dâm đặc biệt nghiêm trọng và trở nên nguy hiểm vì họ không có địa chỉ để chia sẻ hoặc giúp đỡ. Vì thế, nhóm các nhà khoa học làm nghiên cứu này cũng cho rằng, vấn đề đáng báo động là hiện nay, xã hội chỉ thấy gái mại dâm như là một loại tệ nạn mà chưa thấy được họ là nạn nhân cần được pháp luật bảo vệ. Chính cách nhìn ấy dang làm gia tăng nạn bạo hành với gái mại dâm và khiến tình hình kiểm soát mua bán dâm trở nên phức tạp hơn.

Từ nghiên cứu này, Th.S Đỗ Văn Quân chỉ ra biện pháp để giải quyết tình trạng bạo hành với đối tượng gái mại dâm, đó là thông qua các tổ chức xã hội (Hội phụ nữ, cơ quan phòng chống bạo lực…) trang bị cho họ kiến thức để các nạn nhân có thể xử lý khi bị bạo hành. Khi bị ngược đãi, hạ nhục… họ cần phải lên tiếng để bảo vệ quyền sống của chính mình.


Bị cấm yêu, leo vào phòng giết người tình


Bị cấm yêu, hắn leo tường vào phòng của Liễu một tay cầm dao, một tay cầm lọ thuốc sâu hỏi Liễu thích chết theo cách nào.

Bị cấm yêu, leo vào phòng giết người tình

Hung thủ Nguyễn Văn Giàu tại phiên tòa xét xử.


Theo cáo trạng của VKSND tỉnh Vĩnh Long truy tố: Nguyễn Văn Giàu (sinh năm 1975, cư ngụ ấp 5, xã Hòa Thạnh, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long) và người bị hại Huỳnh Thị Mộng Liễu (sinh năm 1991 trú tại ấp 3, xã Hòa Thạnh, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long) có quan hệ tình cảm yêu đương với nhau.

Nhưng thời gian gần đây Liễu thường tránh mặt không tiếp xúc với Giàu, nên Giàu nghĩ Liễu không còn tình cảm với mình nữa vì ông Huỳnh Văn Mười là cha của Liễu hứa gả Liễu cho một thanh niên khác. Từ đó Giàu nảy sinh ý định giết chết Liễu và cùng tự sát theo để giữ trọn tình yêu.

Để thực hiện ý định của mình, vào ngày 3-8-2011 sau khi đã uống rượu, Giàu đi mua một chai thuốc trừ sâu hiệu ALTACH 5EC với giá 13.000 đồng và một con dao với giá 15.000 đồng bỏ vào túi quần và đi đến nhà Liễu.

Bị cấm yêu, leo vào phòng giết người tình, An ninh - Hình sự, giet ban gai, giet nguoi yeu, vu an, an mang, trong an, bao

Tang vật của vụ án.

Khi đến nhà Liễu, Giàu nói chuyện với bà Nga - mẹ ruột của Liễu và bà Nga nói đã xỉn rồi thì về nghỉ đi, sau đó Giàu quay sang nói chuyện với Liễu nhưng Liễu không trả lời. Giàu nói: “Bộ khi dễ tui hả ”, Liễu trả lời: “Đâu có gì mà khi dễ”. Lúc này chuông điện thoại của Giàu cứ reo lên liên tục, Giàu không nghe mà đập điện thoại xuống đất, thái độ của Giàu hung hăng nên Liễu bỏ vào phòng ngủ của mình và chốt cửa lại.

Giàu đi theo vào nhà và trèo lên bàn máy may đang kê cạnh vách buồng của Liễu, trèo tường vào phòng của Liễu. Lúc đó, Liễu đang ngồi trên giường ngủ, Giàu đứng đối diện với Liễu móc con dao và thuốc trừ sâu ra và hỏi Liễu dao và thuốc Liễu chọn cái nào, Liễu hoảng sợ và kêu cứu.

Giàu sợ mọi người nghe và can thiệp liền cầm dao đâm liên tục nhiều nhát vào vùng ngực của Liễu làm con dao bị gãy. Giàu liền mở nắp chai thuốc trừ sâu đưa lên miệng và uống hết chai thuốc. Lúc này anh ruột của Liễu là Huỳnh Công Ngôn nghe tiếng kêu cứu của Liễu chạy đến dùng cây len (đào đất) đập cửa phòng để vào cứu Liễu nhưng không được nên tìm dụng cụ khác.

Lợi dụng lúc Giàu uống thuốc, Liễu mở khóa cửa chạy ra ngoài, Giàu chụp lấy con dao đã gãy cán đuổi theo và đâm vào lưng Liễu, Liễu té ngã bất tỉnh. Thấy Liễu và Giàu chạy ra ngoài, Ngôn cầm khúc cây đuổi theo phía sau Giàu, thì thấy Liễu té ngã nên quay lại đưa Liễu đi cấp cứu nhưng phát hiện Liễu đã tử vong.

Riêng Giàu cầm lưỡi dao bị gãy cán chạy về hướng nhà mình vừa chạy vừa la: “Tôi giết người rồi” và uống thuốc trừ sâu tự sát. Giàu chạy được khoảng hơn 200m đến nhà anh Nguyễn Văn Bảy miệng Giàu sùi bọt mép và liệng dao vào vách nhà anh Bảy. Giàu được người nhà đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Vĩnh Long.

Sau thời gian điều trị Giàu đã bình phục và bị bắt tạm giam. Giàu đã thừa nhận hành vi phạm tội.

Theo kết luận giám định pháp y tử thi kết luận Huỳnh Thị Mộng Liễu tử vong do choáng, mất máu cấp do vết thương đứt thủng tim, phổi bởi vật sắt nhọn.

Đầu tháng 12-2011, TAND tỉnh Vĩnh Long đã mở phiên tòa sơ thẩm hình sự xét xử lưu động tại địa phương với sự chứng kiến của hàng trăm người dân. Tại phiên tòa, Giàu đã thừa nhận toàn bộ hành vi của mình: “Do hoài nghi Liễu không còn tình cảm với mình nữa nên Giàu tức giận và đã dùng dao đâm chết người Liễu rồi uống thuốc trừ sâu để tự tử theo”.

Được nói lời cuối cùng Giàu vừa nói nước mắt vừa rơi: “Chỉ vì bị cáo quá yêu thương Liễu nên ghen tuông quá mức mới có hành động như thế. Chỉ xin HĐXX khoan hồng giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo được làm lại từ đầu".

Riêng phía gia đình Liễu yêu cầu xử đúng theo quy định của pháp luật. Cha nạn nhân cho rằng phải xử hung thủ với hình phạt cao nhất, tử hình.

Xét thấy, hành vi phạm tội của Giàu là nguy hiểm cho xã hội, chỉ vì sự hoài nghi vô cớ; Giàu nghĩ người yêu không còn tình cảm với mình nữa, với tính ích kỷ cao độ Giàu không cho ai được quyền yêu thương Liễu và Liễu là của riêng mình; Hành động phạm tội của Giàu rất quyết liệt, chỉ vì không được đáp lại tình yêu, Giàu giải quyết bằng bạo lực, dùng dao đâm nhiều cái tước đoạt mạng sống của yêu một cách oan uổng, như vậy hung thủ phạm tội có nhiều tình tiết tăng nặng như: phạm tội “vì động cơ đê hèn”.

Tuy nhiên, bản thân Giàu trong quá trình điều tra cũng như tại phiên tòa đã thành khẩn khai báo, tỏ ra ăn năn hối cải; quá trình nhân thân tốt, thuộc thành phần nhân dân lao động, có tham gia một thời gian trong quân đội, nhất thời phạm tội, chưa tiền án, tiền sự. Vì vậy, nên xem đây là các tình tiết để giảm nhẹ cho một phần hình phạt là có cơ sở, nhằm thể hiện sự khoan hồng của pháp luật xã hội chủ nghĩa”.

Với nhận định trên, HĐXX phiên tòa sơ thẩm TAND tỉnh Vĩnh Long đã tuyên phạt bị cáo án tù chung thân về tội “giết người”.


Mẹ gán nợ con gái cho ông chủ làm nhục!


Mẹ nhẫn tâm xù nợ ông chủ rồi bỏ lại cô bé bơ vơ trong vòng tay của kẻ dê xồm.
Mẹ gán nợ con gái cho ông chủ làm nhục!
Càng thương cô bé, người ta càng căm giận người mẹ độc ác kia (Hình minh họa)

8 tuổi thì cha mẹ ly hôn, 12 tuổi đã bỏ quê đi làm thuê cùng mẹ, bị mẹ bỏ rơi và buộc phải làm thuê trả nợ món tiền mẹ đã “cuỗm” đi của ông chủ. Ở cái tuổi các bạn cùng lứa còn đang cắp sách tới trường, được cha mẹ bao bọc đến từng miếng cơm, cứ tưởng rằng những bất hạnh với bé gái Nguyễn Thị Thu T (14 tuổi, quê xã Ninh Ích, huyện Ninh Hoà, tỉnh Khánh Hoà; tạm trú phường 12, quận Gò Vấp, Tp Hồ Chí Minh) như vậy là đã tận cùng nỗi khổ. Thế nhưng những ngày cuối tháng 11-2011, bất hạnh vẫn chưa buông tha cuộc đời em...

“Kéo cày” trả nợ thay mẹ

Với vẻ mặt hiền lành, T là một bé gái đang tuổi chuyển sang thiếu nữ, em nhìn tôi với ánh mắt hơi ngơ ngác, rụt rè, có chút buồn, xen lẫn sự vô tư ngờ nghệch. Có lẽ từ khi bắt đầu biết nghĩ, cuộc sống cuộc sống của em đã tận khổ nên những đau đớn trong em đã chai sạn.

Em sinh ra trong một gia đình nghèo, ba mẹ ly hôn khi em mới 8 tuổi. Mẹ dắt hai chị em về sống cùng bà ngoại. Cuộc sống chỉ dựa vào việc làm thuê làm mướn của bà và mẹ, nhưng mấy năm gần đây, sức khỏe ngoại yếu dần, gánh nặng cơm áo dồn hết lên đôi vai gầy của mẹ. Cách đây hơn hai năm, em bỏ học theo mẹ vào đất Sài Thành làm thuê kiếm sống. Công việc của mẹ chủ yếu là làm bưng bê ở các quán cơm bình dân, mà cũng chỉ những nơi có người quen giới thiệu thì người ta mới nhận bởi giọng nói mẹ cà lăm rất khó nghe, hạn chế khi giao tiếp với khách.

Mẹ ở đâu, em ở đó. Mẹ làm công việc của người lớn, em chỉ phụ những việc qu‎ét dọn lau chùi quán xá. Đồng lương tuy không nhiều nhưng dù sao cũng thoát khỏi cảnh “đói vàng mắt” như ở quê. Ở đây hai mẹ con có cái ăn tử tế, lại tiết kiệm được ít tiền gửi về quê để ngoại đỡ vất vả và trang trải tiền học cho cậu em trai đang học lớp 4. Mấy tháng trước, tiệm cơm cũ đóng cửa, hai mẹ con thất nghiệp. May mắn lại được người quen giới thiệu vào làm tiệm cơm trên đường Phan Huy Ích (quận Gò Vấp). Tiệm cơm chỉ nhận mẹ làm việc, nhưng họ vẫn cho mẹ mang em theo vì thương cảnh mẹ con côi cút.

Nửa tháng sau đó, có lẽ thấy em ngoan ngoãn dễ thương nên ông Ngô Viết Q, chủ một quán cà phê cạnh đó ngỏ ý thuê em làm công việc nhà và phụ bán mấy bàn cà phê, lương 1,2 triệu mỗi tháng. Mới làm được một tháng, mẹ em đã sang mượn 3,5 triệu của ông Q rồi không nói lời nào, một buổi sáng bà bỏ đi mất, bỏ lại con gái, bỏ lại cả khoản nợ bằng đến 3 tháng lương của em. “Không có mẹ bên cạnh, em vừa buồn vừa sợ”, bé gái buồn bã.

Giữa đất Sài Thành cả triệu người ồn ào ngày lẫn đêm, cô bé bơ vơ không một người thân thích. Cô bé thuật lại nhiều lần em muốn xin nghỉ việc về với ngoại nhưng em còn phải làm việc để trả nợ thay mẹ nên không dám nói với ông bà chủ. Mỗi tháng, lúc trả lương chủ nhà trừ 700 ngàn tiền nợ của mẹ.

Đến tháng 11, tiền nợ đã hết nhưng do ngoại ở quê than hết tiền, khó khăn nên em tạm thời ngưng ý định về quê mà ứng thêm 500 ngàn để gửi về “chữa cháy” cho ngoại. Dù buồn nhưng em cũng quen dần, và em cũng hiểu là mình nên tiếp tục “bám trụ” lại Sài Thành thì mới có tiền phụ ngoại và nuôi em trai ăn học. “Nghe đâu mẹ em cũng về ngoài quê nhưng không có việc làm, lại lang thang bữa đói bữa no”, T nói.

Lời tường trình tủi nhục

Ước mơ nho nhỏ bán sức kiếm số tiền hơn 1 triệu hàng tháng ấy cuối cùng vẫn tan vỡ vì theo lời của bé gái, em cũng phải bỏ việc bởi mấy ngày trước ông chủ uống rượu say vào làm nhục em khiến em vô cùng hoảng sợ.

Theo lời Tr. thì ông chủ liên tiếp có hành vi sàm sỡ em 3 đêm liên tiếp trong lúc say rượu. Lần đầu tiên vào khoảng 1hsáng ngày 13-11, khi em đang nằm ngủ thì ông chủ đã mò vào giường ngủ của em. “Lúc giật mình thức dậy, em thấy mình đã bị cởi hết quần áo và ông chủ đang mò mẫm khắp người. Hoảng quá, em lấy chăn đắp lên người nhưng ông ấy cứ lôi ra. Thấy thế, em dùng hai chân đạp mạnh vào ông, rồi bỏ chạy vào nhà vệ sinh đóng cửa lại đến 5 giờ sáng mới dám ra làm tiếp”.

Tuy nhiên sáng sớm hôm sau, gặp em ông vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì và vẫn đối xử với em rất bình thường. Tưởng vì ông say rượu nên vào nhầm giường, nhưng khoảng 1h sáng đêm hôm sau thì sự việc lại tái diễn, ông lại tiếp tục vào giường sàm sỡ lúc em đang ngủ. “Lần này người ông cũng nồng nặc mùi rượu. Thấy em tỉnh dậy, ôm chăn đắp lên người thì ông ném một cục tiền vào người em. Em đáp trả lại và lại bỏ chạy vào toilet đóng cửa, lại ở trong đó đến 5 giờ sáng mới ra làm việc”.

Lần thứ 3, sự việc lại một lần nữa tái diễn ngay trong đêm sau đó. Lời bé gái cho biết vào khoảng 3h sáng, vừa mở mắt ra em đã thấy ông bên cạnh và nhận thấy mình bị trói hai thanh gỗ trên bụng. Bé gái hoảng hốt ôm cả chăn chạy vào nhà vệ sinh. Và từ ngày 16-11 trở đi, gia đình ông chủ không cho em ra khỏi nhà. Em rất sợ nhưng không dám nói với bà chủ vì sợ bị đánh. Gần một tuần sau đó, cố bé em đem chuyện kể với một người khách quen thường uống cà phê và một người bán hàng gần đó để nhờ họ báo công an “giải cứu”. Khi biết lời tố cáo của em, bà chủ chửi em là “đồ giật chồng người khác”. Em bỏ việc, đến nhà một người tốt bụng “lánh nạn” và chờ kết quả giải quyết của công an.

Những bài học hậu vụ án đắng lòng

Sự việc khiến người dân cả khu phố xôn xao. Trước lời tố cáo này, vợ của anh Q lại kiên quyết cho rằng câu chuyện trên hoàn toàn là bịa đặt. Theo chị, việc bé gái làm công viết đơn tố cáo chồng chị “chỉ nhằm mục đích kiếm tiền” và “hoàn cảnh gia đình nó khó khăn. Trước đây con bé còn ít tuổi mà đã biết hỏi nhiều người là “Làm gì để kiếm tiền””. Bà chủ cũng “tố cáo ngược” rằng T là đứa trẻ dối trá, thường “nói không thành có, nói có thành không”.

“Nó thường hay ngồi nói chuyện với mấy đứa thanh niên chẳng ra gì vẫn thường vào uống cà phê. Vì gia đình cần người, bản thân tôi lại mới sinh được hơn một tháng, không thể làm hết việc nên mới thuê cô bé và mỗi tháng tôi vẫn gửi đều đặn 500 tiền công về quê cho nó, đưa nó 200 tiêu vặt, còn lại mới trừ nợ khoản tiền mẹ cô bé đã vay”, người phụ nữ này nói.

Vợ của người đàn ông bị tố cáo cũng xác nhận đúng là sau khi sự việc xảy ra, chị có gửi cho bà ngoại của cô bé số tiền 5 triệu đồng là vì “thương bà ngoại T bệnh tật, T lại còn nhỏ nên cho ít tiền để về quê chữa bệnh”. “Hơn nữa, nếu làm lớn chuyện, dù chồng tôi không có tội cũng bị mang tiếng, mất thể diện với mọi người”, chị nói. Cũng theo chị, ngay sau khi sự việc xảy ra, mẹ của cô bé trước đó “mất tăm mất tích” thì nay bỗng “tái xuất giang hồ” gọi điện đến hỏi gia đình chị đền bao nhiêu tiền nhưng “tôi bảo không có gì phải đền, chỉ là thấy gia đình khó khăn nên giúp cho 5 triệu và trên điện thoại, chị ấy nói là không chịu”.

Một điều tra viên công an quận Gò Vấp là một trong những người thụ lý vụ án cho biết, nhận được đơn tố cáo từ phường gửi lên, công an quận đã cử người xuống xem xét hiện trường và lấy lời khai hai bên. “Bên tố cáo thì bảo có, bên bị tố cáo lại nói không nên chúng tôi đã đưa cháu bé đi giám định ở bệnh viện Từ Dũ và hiện đang chờ kết quả. Khi có kết quả chúng tôi mới đủ cơ sở mời hai bên lên điều tra xét hỏi”, điều tra viên này cho biết.

Vụ án chưa đi đến hồi kết nhưng những hậu họa thì đã thấy. Người thì thương cảm cho cháu bé vì dù bất luận như thế nào, cô bé vị thành niên này cũng đã là nạn nhân của việc gia đình bỏ rơi, phải một mình bươn chải ngoài xã hội kiếm miếng ăn. Người thì lại ái ngại cho gia đình ông chủ là “làm phúc phải tội” nhưng âu đó cũng là một bài học để mọi người phòng tránh khi quyết định mướn người làm. “Bé gái này đang là trẻ vị thành niên và không có người bảo lãnh, sao lại dễ dàng thuê mướn cháu đến thế, lại còn bắt đứa bé phải trả nợ thay mẹ?”, một người cùng khu phố bình luận.


Đêm Valentine oan nghiệt của cô nữ sinh


Trong một phút giây bất cẩn, cô học trò xinh đẹp, giỏi giang đã bị hai gã trai đồi bại thay nhau cưỡng đoạt giữa chốn đồng không mông quạnh.
Đêm Valentine oan nghiệt của cô nữ sinh
Cô học trò giỏi ôm hận vì giây phút bất cẩn (Hình minh họa)

Đêm Valentine bi thảm của thiếu nữ ngoan hiền

Là con một trong gia đình khá giả, Ng.C.L. (SN 1994) được cha mẹ hết mực thương yêu và cưng chiều ngay ừ bé nhưng L. không kênh kiệu mà rất ngoan hiền nên cô bé được nhiều người yêu mến. Thuộc hàng có nhan sắc nên vào tuổi 17, L. được nhiều bạn khác phái bày tỏ tình cảm nhưng cô học trò lớp 11 đều từ chối để tập trung học hành nhằm thực hiện ước mơ trở thành cô giáo nuôi dạy trẻ trong tương lai.

Biết tự kiểm soát bản thân trong tình yêu nam nữ là vậy nhưng thật không may, bất hạnh đã ập xuống đầu L. trong đêm Valentine 14-2-2011, đúng vào thời khắc ngọt ngào, hạnh phúc cho những đôi lứa yêu nhau.

Hồ sơ vụ án thể hiện: Tối muộn hôm đó, L. cùng cô bạn thân V.T.Y.N. (SN 1995) chở nhau trên xe đạp đi tìm Trần Quang Ngân (SN 1992) - bạn trai của N. Khoảng 22h, hai cô gái tìm thấy Ngân khi nam thanh niên này đang đi bộ cùng Nguyễn Văn Mười (SN 13-8-1992), Trần Quốc An (SN 1990, đều ở ấp 6, xã Phú An, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang) trên đường lộ ấp 6, xã Phú An (huyện Cai lậy, tỉnh Tiền Giang), cả ba đều say rượu. Chờ N. tâm sự với Ngân khoảng 15 phút, L. giục bạn ra về vì đã khuya.

Đêm Valentine oan nghiệt của cô nữ sinh, An ninh - Hình sự, nu sinh, oang nghiet, vu an, hoc tro, gio tro, yeu rau xanh, doi bai, bao, bao cong an, bao an ninh

Các bị cáo tại tòa.

Tuy vậy, 3 gã trai đã giữ xe đạp, không cho hai cô gái đi khỏi đó. Nhận thấy dấu hiệu nguy hiểm từ 3 gã say rượu, L. lập tức đi bộ về nhà. Linh cảm của L. đã đúng vì vẻ đẹp của cô đã khiến dục vọng trong Mười, An trỗi dậy và chúng ra hiệu cho nhau hành động.

Khi L. đi được khoảng 50 mét, Mười và An đuổi theo rồi ôm cô bé hất vào bãi đất trống ven đường. Thiếu nữ vùng dậy cố sức chạy được 10 mét thì lại bị An đuổi kịp, đẩy vào bờ ruộng rồi xé tan nát y phục. Sau đó, hai gã trai đồi bại thay nhau kẻ giữ tay, đứa giở trò thú tính với L., bất chấp việc nạn nhân van xin, kêu khóc thảm thiết. Đáng lên án hơn, lúc đó Ngân chứng kiến sự việc nhưng đã không ngăn cản.

Ngay sáng hôm sau, Nguyễn Văn Mười bị Cơ quan CSĐT Công an huyện Cai Lậy bắt khẩn cấp. Từ lời khai của Mười, công an bắt tiếp An. Về phần Ngân, dù đã bỏ trốn lên TP.Hồ Chí Minh nhưng thanh niên này vẫn không thoát được “lưới trời”. Sau đó, An và Mười bị truy cứu trách nhiệm hính sự về tội “Hiếp dâm”, còn Ngân bị truy cứu tội “Không tố giác tội phạm”.

“Yêu râu xanh” trả giá

Mới đây, 3 bị cáo An, Mười, Ngân đã bị đưa ra xét xử trong phiên tòa lưu động mở tại hội trường UBND xã Phú An (huyện Cai Lậy). Hôm đó, người bị hại cũng đến tòa để chứng kiến thời khắc bọn “yêu râu xanh” trả giá. Sau biến cố cuộc đời, nhìn Ng.C.L vẫn trẻ trung, khả ái nhưng khuôn mặt cô bé thật buồn bã, hai hàng lệ chảy dài trên má, đôi mắt lộ vẻ căm hận các bị cáo.

Cả 3 bị cáo đều có trình độ học vấn thấp (học từ lớp 5 đến lớp 9), đều xuất thân trong gia đình nông dân nghèo khổ. Tuy vậy, trước lúc phạm tội, cả ba đều là những chàng trai lương thiện, chăm chỉ lao động. Trong đó, Mười làm bảo vệ cho một trường tiểu học, An làm công nhân, còn Ngân làm ruộng. Thế nên, khi nghe tin 3 thanh niên này dính dáng đến vụ án hiếp dâm, gia đình làng xóm ai nấy đều giật mình vì bất ngờ.

Vị chủ tọa phiên tòa hỏi An và Mười vì sao thực hiện hành vi sai trái như vậy? Hai bị cáo đều trả lời rằng bữa đó do uống nhiều rượu quá nên khi nhìn thấy L. trẻ đẹp, trong đầu các bị cáo chỉ còn có ý nghĩ là phải hiếp dâm cô gái, dù biết làm như vậy là phạm tội.

Vị Hội thẩm nhân dân hỏi bị cáo Ngân vì sao nhìn thấy An và Mười thực hiện hành vi phạm tội mà không ngăn cản, sau đó lại không trình báo cơ quan chức năng, Ngân cãi cùn khiến ai nấy đều lắc đầu ngán ngẩm: “Bị cáo nghĩ chuyện quan hệ tình dục là chuyện bình thường, không có sao cả”.

Được nói lời nói sau cùng, An và Mười tỏ ra ăn năn hối hận, quay xuống xin lỗi người bị hại. Ngoài ra, hai bị cáo còn xin tự nguyện bồi thường cho bị hại 30 triệu đồng.

Về phía bị hại, L. vẫn rất căm hờn những kẻ đã hại đời mình. Cô nghiêm giọng đề nghị Hội đồng xét xử xử lý nghiêm khắc các bị cáo.

Sau khi xem xét toàn bộ các tình tiết của vụ án, Hội đồng xét xử tuyên phạt Trần Quốc An, Nguyễn Văn Mười mỗi bị cáo 9 năm tù giam về tội “Hiếp dâm”, phạt Trần Quang Ngân 1 năm tù giam về tội “Không tố giác tội phạm”.

Các án phạt nghiêm khắc nêu trên đã có tác dụng răn đe, phòng ngừa tội phạm. Mặt khác, vụ án còn là bài học cảnh tỉnh chị em phụ nữ cần phải biết tự bảo vệ mình, không nên đi chơi khuya, uống bia, uống rượu vì như vậy là vô tình tạo điều kiện cho kẻ phạm tội có cơ hội thực hiện ý đồ xấu xa.


Nữ sinh đánh bạn ngất gục tại chỗ

Không hiểu vì lý do gì, ba cô gái lao vào đấm đá túi bụi, dùng guốc đập vào đầu, vào mặt nạn nhân, đến khi nạn nhân bất tỉnh nằm dưới đường cả nhóm vẫn không hề buông tha.
Nữ sinh đánh bạn ngất gục tại chỗ
Chỉ đến khi thấy trên mặt nạn nhân chảy máu, cả nhóm mới dừng tay

Ngày 28-11, trên mạng Youtube xuất hiện một đoạn clip thời lượng hơn 3 phút. Đoạn clip gây xôn xao dư luận trong những ngày qua. Sự việc diễn ra trên một con đường nhỏ, bên đường cây cỏ mọc um tùm, xung quanh rất đông nam sinh, nữ sinh chứng kiến.

Nữ sinh đánh bạn ngất gục tại chỗ, Tin tức trong ngày, nu sinh danh nhau, nu sinh danh hoi dong, bao, tin hot, tin nhanh, tin tuc

Hai nữ sinh liên tiếp tát vào mặt, vào đầu nạn nhân (Ảnh chụp từ clip)

Nạn nhân bị đánh có vóc dáng nhỏ bé, mặc áo khoác màu xanh bị ba cô gái lao vào túm tóc, đánh đấm túi bụi vào mặt, vào người. Nạn nhân chỉ biết cúi đầu, lấy hai tay che mặt, đau đớn chịu đựng những cái tát như trời giáng từ ba nữ sinh.

Xen lẫn những cú đấm, đá, ba nữ sinh liên tục dùng lời lẽ thô tục để mắng chửi, đe dọa nạn nhân. Thô bạo hơn, họ càng đánh càng hăng, liên tục dùng chân, tay lên gối vào bụng, vào mặt nạn nhân. Họ còn giật ngược tóc, bắt nạn nhân ngẩng mặt lên để đánh.

Đỉnh điểm của vụ việc, cô gái mặc áo màu đỏ, còn đeo nguyên cặp chéo đi học chạy lại túm tóc để cho cô gái mặc áo màu đen dùng guốc đánh liên hồi vào mặt, vào đầu nữ sinh mặc áo xanh.

Nữ sinh đánh bạn ngất gục tại chỗ, Tin tức trong ngày, nu sinh danh nhau, nu sinh danh hoi dong, bao, tin hot, tin nhanh, tin tuc

Nạn nhân chỉ biết cúi mặt chịu đòn (Ảnh chụp từ clip)

Nữ sinh áo xanh cố gắng bám vào một cô gái có thể là bạn để bấu víu, nhưng người này không dám can ngăn.

Đứng xung quanh chứng kiến vụ việc có rất nhiều nam sinh nữ sinh, nhưng thật đáng buồn khi mọi người chỉ biết đứng nhìn nạn nhân chịu những trận mưa đòn mà không hề có hành động ngăn cản. Thậm chí nhiều nam thanh niên còn cổ vũ, thỉnh thoảng chêm vào những câu nói phản cảm, cười nói tung hô.

Nữ sinh đánh bạn ngất gục tại chỗ, Tin tức trong ngày, nu sinh danh nhau, nu sinh danh hoi dong, bao, tin hot, tin nhanh, tin tuc

Chỉ đến khi thấy trên mặt nạn nhân chảy máu, cả nhóm mới dừng tay (Ảnh chụp từ clip)

Không thể chịu đựng tiếp những trận đòn của ba cô gái được người tung clip ghi là học sinh của Trung tâm giáo dục thường xuyên Thái Nguyên, nạn nhân áo xanh nằm gục dưới đường. Tưởng nạn nhân giả vờ, cả nhóm tiếp tục dùng chân đá vào bụng, vào hông nạn nhân, chỉ đến khi thấy trên mặt nạn nhân chảy máu, cả nhóm mới dừng tay.

Đoạn clip sau khi được đăng tải trên mạng, ngay lập tức đã gây nên làn sóng bất bình trong cộng đồng.

Người có nickname Tracyhomes bức xúc: “Mấy người trong clip này đánh người thế à? Có còn tính người nữa không? Sao mấy người này thích thể hiện bản thân một cách tiêu cực thế này?? chửi bậy, chửi thề, đánh nhau, thế là oai sao?"

Nhìn mấy bạn nam đứng ngoài chỉ biết nhìn mà không hề có hành động ngăn cản, bạn có nickname theduong1991 không hiểu nổi: “Sao đời còn mấy thằng con trai đứng nhìn con gái đánh nhau rùi quay phim lên thế nhỉ?

Đồng quan điểm, bạn Ailakut3 nói: “Đúng là những đứa trẻ mới lớn thích thể hiện. Sau này trưởng thành rồi nhìn lại mới thấy xấu hổ với bản thân mình”.


Gái trẻ sàm sỡ cụ già trên phố.........


Trời chưa sáng hẳn, trong khi con cái còn đang ngủ, ông Nguyễn Văn Thông (77 tuổi, ngụ đường Ba Đình, phường 8, Q8) ngồi hóng mát trước hiên nhà. Bất chợt ông nghe tiếng kêu từ xa của một cô gái: “Ngoại ơi, mới sáng sớm mà ngoại ngồi đây làm gì cho gió máy. Mấy dì với cậu chưa dậy hả ngoại?”.

Vừa nói, người phụ nữ vừa dựng xe tiến lại gần và ngồi cạnh ông Thông. Mặc dù không nhìn rõ mặt cô gái do tuổi cao, mắt mờ nhưng khi nghe hỏi, ông Thông cứ đinh ninh là một trong những cháu gái của mình. Ông chậm rãi trả lời: “Ờ, dì với cậu mày còn ngủ. Mà mày là ai đó, đi đâu giờ này?”.


Vừa hỏi xong, chưa kịp nghe câu trả lời của cô gái thì bất ngờ ông cảm giác có một bàn tay đang nhè nhè sờ soạng phía dưới quần của mình. Liền sau đó, ông nghe thấy lời gợi ý đi khách sạn “tâm sự” của cô gái nọ.



Võ Thị Thu Hà tại Công an quận 8
Biết ý đồ xấu của cô gái, ông Thông gạt tay và định bỏ vào nhà. Nhưng bất ngờ, cô gái dùng tay bóp mạnh vào chỗ kín khiến ông chỉ biết la ú ớ. Lợi dụng ông Thông đang choáng váng, cô gái nhanh chóng tháo chiếc nhẫn hột xoàn trị giá hơn 10 triệu đồng ông đang đeo trên tay rồi lên xe bỏ đi. Một người con của ông từ dưới nhà đi lên nghe ông kể liền lấy xe gắn máy đuổi theo, bắt giữ cô gái cùng tang vật giao công an.

Tại Công an quận 8, cô gái khai tên là Võ Thị Thu Hà, 29 tuổi, quê Phan Thiết - Bình Thuận, ngụ 68/33 Phạm Thế Hiển, P1, Q.8.


Do cần tiền tiêu xài, Hà thường tìm những người già yếu, lớn tuổi thức dậy sớm ngồi hóng mát, tập thể dục hoặc những “quí ông” ham của lạ để gạ gẫm và dùng thủ đoạn trên hòng cướp tài sản của họ. Hà có bốn tiền án về tội trộm cắp, cướp giật tài sản.


Theo đề nghị của cơ quan cảnh sát điều tra Công an quận 8, Viện kiểm sát nhân dân Q8 đã phê chuẩn quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh tạm giam Võ Thị Thu Hà về tội danh cướp tài sản.


(Theo Công an TP.HCM)

Sám hối của thầy giáo chủ nhiệm cưỡng bức học trò

Khi bị cả trăm người vây khu nội trú của giáo viên, trốn trên trần nhà thầy giáo Phạm Văn Vân (nghi can cưỡng bức học sinh lớp 4) biết sự trừng phạt của pháp luật rồi sẽ tới.


Với kết quả học tập tốt trong trường sư phạm, Vân được chuyển thẳng làm công chức tại Phòng giáo dục và đào tạo Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Rồi thầy giáo trẻ tình nguyện về gieo chữ ở tiểu học Kỳ Sơn.

Và không ai ngờ nam giáo viên dạy giỏi ở huyện, được đồng nghiệp yêu quý này lại trở thành "con quỷ" với cô học trò lớp 4. Một buổi sáng đầu tháng 10/2009, Vân bảo trò Ly vào phòng của thầy ở khu nội trú trong khuôn viên trường lấy hộ giáo án. Đứa bé hồn nhiên làm theo, không ngờ Vân đi theo sau... Cầm cây thước dây, thầy chủ nhiệm nói sẽ may cho em bộ quần áo nhân dịp Tết Trung thu. Khi đứa trẻ ngạc nhiên và vui sướng cũng là lúc Vân bế thốc em đưa vào giường giở trò đồi bại.

Phạm Văn Vân theo cảnh sát về trại giam sau khi tòa tuyên án.
Phạm Văn Vân theo cảnh sát về trại giam sau khi tòa tuyên án.

Ngay sau đó, trong lúc tập nghi thức đội, thấy máu Ly chảy xuống chân, Vân hốt hoảng bảo học trò về nhà thay đồ, mang quần áo bẩn sang cho thầy giặt giúp. Vân đưa Ly 2.000 đồng, dặn giữ kín chuyện vừa xảy ra trong phòng, nếu nói với ai sẽ bị đuổi học.

Về nhà, thấy thái độ bất an của con, mẹ Ly gặng hỏi và hành vi đồi bại của Vân bị lật tẩy. Trưa hôm đó, người thân của bé gái kéo tới bao vây nơi ở của Vân suốt nhiều tiếng. Họ bức xúc, la hét, đòi lấy mạng "yêu râu xanh". Cảnh sát phải tăng cường một tiểu đội đến giải vây nam giáo viên đang run sợ trốn trên trần nhà. Với hành vi đồi bại đã gây ra, Vân bị kết tội hiếp dâm trẻ em, mang án 15 năm.

Giờ đây, trong trại giam Vân hối hận, ăn năn: "Tôi đã dẫm đạp lên tất cả chỉ vì một phút suy nghĩ nông nổi, lệch lạc và sự ham muốn dục vọng tức thời".

Trên những trang viết gửi giám thị trại giam, Vân trải lòng: "Tôi đã chôn vùi mình trong sự sa đọa của bản thân. Từ người vun đắp ước mơ cho bao em thơ, tôi đã làm ô uế, bôi than trát trấu lên sự cao quý của ngành".

Cán bộ trại Đồng Sơn (tỉnh Quảng Bình) cho biết, những ngày đầu mới nhập trại, Vân thường vi phạm quy chế và bị kỷ luật. Được quản giáo giúp đỡ động viên vượt qua những suy nghĩ lệch lạc, Vân đã cố gắng cải tạo tốt để được sớm trở về cộng đồng.

"Tôi đã thấu hiểu thế nào là sự đau khổ, mất mát. Tôi sám hối, quên đi những cái xấu để trở về với chân thiện mỹ", phạm nhân Vân bày tỏ.

"Tôi mong mượn những dòng chữ này như lời nhắn nhủ với các bạn trẻ rằng phải có niềm tin; những mất mát đã qua, hãy đứng dậy trong bóng tối bằng niềm tin và hy vọng", Vân trải lòng trong tâm sự gửi về Cục giáo dục phạm nhân khi tham gia cuộc thi Sự hối hận và niềm tin hướng thiện.

Anh Thư


Giết vợ sắp cưới vì không cho "quan hệ"



Dục vọng thấp hèn khiến hắn ra tay tàn độc, gây ra vụ án chấn động miền quê.

Giết vợ sắp cưới vì không cho "quan hệ"
Nơi cô người yêu bị dìm.

Cuộc trốn chạy của y cũng là một hành trình dằng dặc mà không phải tội phạm nào cũng đủ bản lĩnh để làm. Thời gian phủ bụi mờ lên tất cả, nhưng với các cơ quan bảo vệ pháp luật, một vụ án mạng nghiêm trọng như thế luôn là một món nợ phải trả. Và 10 năm sau, kẻ sát nhân mới sa lưới và nhận sự trừng phạt của pháp luật.

Giết người tình vì… không được “yêu”

Mối tình của Trịnh Văn Tuấn, SN 1980, ở thôn Ngoại, xã Phú Kim, huyện Thạch Thất, Hà Nội và Cấn Thị Duyên, SN 1981, ở thôn Nội, xã Phú Kim, huyện Thạch Thất vừa chớm nở nhưng làng trên xóm dưới đã biết bởi Tuấn là một thanh niên khỏe mạnh, sáng sủa, quản lý một máy xay thóc nên thu nhập rất khá. Còn Duyên có khuôn mặt ưa nhìn và hiền lành. Do cùng xã nên hai người biết nhau trước khi yêu. Đó là vào thời điểm đầu năm 2000, khi Tuấn chính thức đặt quan hệ tình cảm với Duyên. Mối tình của hai người trẻ ngày càng trở nên thắm thiết khi hai gia đình đã qua lại với nhau và đồng ý cho hai người tìm hiểu, nếu mọi việc tốt đẹp cuối năm sẽ tổ chức lễ thành hôn.

Yêu nhau là thế nhưng chưa một lần hai người thật sự gần gũi. Chính vì thế, Tuấn rất muốn một lần “thử”. Dù sao hai người cũng sắp cưới, đó cũng là cách để Duyên chứng minh tình yêu của mình với Tuấn cơ mà? Khoảng 19g ngày 2-8-2000, Tuấn đi xe máy thuê của anh Cấn Mạnh Tiến, người cùng thôn rồi đến nhà Duyên, đón Duyên đi chơi tại cánh đồng Săn, thôn Ngoại. Khung cảnh nơi đây thật yên tĩnh, rất hợp với những cặp yêu nhau. Tuấn yêu Duyên từ lâu và mong ngày đón Duyên về làm vợ. Nhưng những ngày gần đây, Tuấn lại thấy lo lo khi có tin nói là một thanh niên đang có ý định "tấn công" Duyên. Dù chỉ nghe qua lời người khác nói lại nhưng Tuấn rất nóng mặt. Dựng xe máy xong, cả hai cùng ngồi dưới vệ cỏ. Ngay trước họ là con mương nhỏ. Duyên ngồi im, nhìn ra phía trước. Tuấn chủ động ôm Duyên hỏi khẽ:

- Tối nay em có vui không?

- Có.

- Anh nghe nói thằng Giang thích em à?

- Không, em không thích người đó.

- Thế còn cậu thanh niên ở Sơn Tây?

- Là bà nội muốn em làm quen với anh ta. Nhưng em không nhận lời.

Nếu những gì Duyên nói là sự thật thì tốt, Tuấn không phải lo lắng điều gì. Nhưng nếu Duyên không còn yêu Tuấn nữa, nói ra những điều đó để Tuấn không phải nghĩ ngợi thì khác nào Tuấn bị xỏ mũi. Trời về khuya, gió từ cánh đồng thổi tới mát rượi, khoảng cách giữa hai người càng được rút ngắn. Mặc dù ôm chặt Duyên vào lòng nhưng đầu óc Tuấn vẫn lởn vởn nghĩ tới việc Duyên phản bội và yêu người khác: “Nhất định hôm nay Duyên sẽ là của mình. Nếu Duyên còn yêu thì chắc chắn cô ấy không "tiếc" gì mình. Hai người quan hệ thân thiết đã lâu, lẽ nào cô ấy lại từ chối. Mà từ chối có nghĩa là không yêu mình nữa”. Tuấn quàng tay ôm Duyên chặt hơn. Cơ thể nóng dần, Tuấn nói trong hơi thở gấp:

- Em "chiều" anh nhé?

- Không được. Em muốn giữ đến đêm tân hôn.

“Giọng nói của Duyên nghe lạnh quá, không biểu lộ cảm xúc gì. Không đồng ý nghĩa là cô ta không yêu mình nữa. Cô ấy giữ trinh tiết đâu phải cho mình mà là cho một thằng nào đó! - Lúc này, ham muốn trong Tuấn chùng xuống nhường chỗ cho sự tức tối vì nghĩ rằng mình bị phản bội. Rất nhanh, Tuấn đứng dậy lấy chiếc giày vụt mạnh vào đầu Duyên và bất ngờ đẩy Duyên ngã xuống mương nước. Chưa hết, như một con thú, y nhào đến chỗ Duyên đang lóp ngóp để bóp cổ rồi dìm xuống cho tới khi Duyên tắt thở. Liền sau cái chết của Duyên, y đã nghĩ đến việc cao chạy xa bay để không bị tống vào trại giam. Nhưng phải có tiền mới trốn được. Vậy là giữa làn nước tối om, y lần mò tháo đôi hoa tai và chiếc dây chuyền vàng mà Duyên đang đeo trên người. Xong việc, y bình thản phóng xe máy về trả cho anh Tiến rồi lấy chiếc xe đạp của gia đình, bỏ trốn… Ngày 23-12-2010, sau 10 năm lẩn trốn, kẻ sát nhân đã phải tra tay vào chiếc còng số 8.

Giết vợ sắp cưới vì không cho "quan hệ", An ninh - Hình sự, giet nguoi yeu, giet nguoi tinh, vu an, vu an mang, trong an, bao, bao cong an, bao an ninh

Đối tượng Trịnh Văn Tuấn.

Mười năm không ngon giấc

Phải trốn, càng xa càng tốt, để không bị bắt và lĩnh án - đó là câu nói đầu tiên mà kẻ giết người nói với tôi khi y bị giải vào phòng cách ly trước giờ xét xử. Cháu có biết một người bạn ở trong Đắk Lắk nên nghĩ ngay sẽ vào trong đó những ngày đầu vì nơi đây heo hút, rất thuận tiện cho việc lẩn trốn. Người bạn không hề biết những việc cháu đã làm nên vui vẻ giới thiệu cháu đến làm việc ở một nông trường cà phê. Cháu làm việc ở đây được nửa năm, lúc nào cũng cảm thấy bất ổn, bứt rứt trong lòng nên quyết định vào tận Cà Mau. Cháu nghĩ, dù sao đây cũng là vùng đất xa xôi nhất, vì thế những tung tích của mình cũng khó có ai biết được. Cháu đã gặp may khi một người đàn ông ở đây nhận cháu làm con nuôi và cho cháu vào làm việc ở chỗ ông ấy. Công việc chính là nuôi tôm, không vất vả mà thu nhập ổn định. Để che giấu tung tích của mình, cháu đổi tên là Trần Minh Phúc. Hai năm sau, cháu quan hệ với một cô gái tên là Lê Thị Hoa Thơm. Hai người về sống với nhau, có hai mặt con nhưng không đăng ký kết hôn. Vợ cháu là người đơn giản nên cũng chẳng bao giờ cô ấy hỏi về quá khứ của cháu, chỉ yêu cầu khi nào các con lớn thì cho ra Bắc thăm ông bà nội.

Suốt mười năm qua, hầu như không có một đêm nào cháu yên giấc. Những hình ảnh về cái đêm định mệnh với Duyên cứ hiện về. Cháu cũng không thể ngờ mình lại có thể gây ra tội ác tày đình đến thế. Nhưng cháu không đủ can đảm ra đầu thú. Càng để lâu càng ngại, càng nhìn thấy các con mỗi ngày, cháu càng sợ khi nghĩ mình sẽ làm khổ chúng nó cả cuộc đời.

Ngày Duyên mất là ngày 3 tháng 7 âm lịch. Mỗi năm, vào ngày đó, cháu một mình lặng lẽ thắp hương trong nhà hoặc lên chùa cầu siêu. Không một ai biết việc làm này của cháu. Thực ra, cháu lên chùa chỉ để mong cô ấy tha thứ cho cháu và cháu thấy lòng mình được thanh thản thôi.

Những trang hồ sơ "lạnh sống lưng"

Thẩm phán Lê Thị Bích Lan, chủ tọa phiên tòa đã nói với tôi như thế khi chị đọc từng trang hồ sơ vụ án của kẻ giết người. Nếu ở thời điểm hiện tại, những vụ án giết người, cướp tài sản như vậy diễn ra khá nhiều và người ta không thấy choáng váng bởi còn những vụ án ghê rợn hơn như giết người xong chặt đầu, chặt tay chân phi tang… Nhưng nếu xét ở thời điểm cách đây 10 năm thì đó quả là một vụ án mạng kinh khủng. Nó lại xảy ra ở một miền quê thuần nông, con người sống hiền hòa và những tội ác man rợ kiểu như thế dường như chưa từng tới đây.

Tôi đã hơn một lần rùng mình khi giở từng trang hồ sơ vụ án, đặc biệt khi giở đến bản ảnh hiện trường và tử thi. Kẻ giết người là một con thú chứ không phải con người nữa bởi giết người đã là điều kinh khủng, giết người con gái yếu đuối, không có khả năng tự vệ và giữa họ từng có một tình yêu đẹp quả là điều không thể tưởng tượng nổi. Với tội ác dã man như vậy, cần có hình phạt thật nghiêm khắc mới tương xứng với những gì y đã gây ra.

Hồ sơ vụ án cho thấy, vì không thỏa mãn sinh lý nên bị cáo mới ghen tuông rồi nảy sinh ý định tước đoạt mạng sống của Duyên. Thật ra, lý do này chưa thật sự thỏa đáng. Vậy có còn một lý do nào khác không? Bởi có nhân chứng cho rằng, bị cáo vào thời điểm đó cũng là người quan hệ rất rộng, có tiền và chơi bời. Tuy nhiên, tất cả các bút lục đều khẳng định việc Tuấn giết Duyên có khởi đầu từ việc bị Duyên cự tuyệt. Nếu vậy, để đi tìm một lý do khác quả là khó, vì vụ án đã xảy ra quá lâu.

Người bào chữa chỉ định cho bị cáo Trịnh Văn Tuấn là luật sư Đinh Thị Kim Thoa. Chị nói với tôi bằng những lời rất thật: Đó là tội ác không thể có lời bào chữa và bị cáo biết trước kết cục này. Nhưng tôi vẫn gặp gỡ, trò chuyện với bị cáo để Tuấn không giấu bất cứ điều gì trong lòng. Tôi cũng nói với người nhà Tuấn bồi thường cho gia đình bị hại đầy đủ. Mạng người là quý nhất, tiền bạc có mua được đâu. Người âm họ biết hết, hãy làm tất cả những gì có thể, coi như trả nợ để lòng được thanh thản và có được sự tha thứ của người yên nghỉ dưới ba tấc đất.

Tội ác nào rồi cũng phải trả giá. Và bản án tử hình là cái giá mà Trịnh Văn Tuấn phải trả cho những tội ác tày trời y đã gây ra. Suốt quá trình xét xử, rất nhiều lần y ngoái lại phía sau để nhìn lại những người thân của mình, miệng lắp bắp một điều gì đó. Có thể y cầu xin họ tha thứ, có thể y muốn lưu giữ những hình ảnh mà bao năm lưu lạc, nó đã nhòa nhạt, giờ lại hiện trước mắt y, rõ ràng hơn, đau xót hơn.

Chỉ đến khi tòa tuyên bản án tử hình, y mới rũ xuống. Những giọt lệ hiếm hoi ứa ra từ đôi mắt thâm quầng. Đôi bàn tay bị còng vụng về đưa lên quệt ngang mặt. Lúc này, tôi mới để ý đến hai hàng chữ xăm ở hai cánh tay. Ở tay phải là "Thương cha nhớ mẹ" và tay trái là "Nhớ vợ thương con". Đó là những người thân nhất trong đời y, song giờ đây tất cả còn có ích gì khi sự sống của y bắt đầu được tính bằng ngày?


Bi kịch vì quá dễ dãi


Nhiều thiếu nữ lại chính là người "tiếp tay" cho yêu râu xanh vì họ quá dễ dãi trong cách chọn bạn.
Bi kịch vì quá dễ dãi
Dễ dãi nên mất "đời con gái" (Hình minh họa)

Quen qua Internet, trên xe buýt… nhiều cô gái đã "bập" vào yêu hoặc cảm mến mà chưa một lần hiểu rõ về gia thế, hoàn cảnh người bạn trai của mình. Thế là trong một lần được rủ đi chơi, cô gái ấy đã mang trên mình nỗi đau không chỉ về thể xác mà còn cả tinh thần, có khi phải mất nhiều thời gian mới hồi phục lại được. Kẻ phạm tội tất nhiên cũng phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Nhưng đằng sau đó, cũng khiến nhiều người phải suy nghĩ và lên án của lối sống đơn giản, thiếu trách nhiệm với bản thân của những cô gái - nạn nhân những hành vi đồi bại của một số thanh niên trẻ.

Nhìn lại những nỗi đau không nói thành lời

Vụ gần đây nhất xảy ra trên địa bàn quận Cầu Giấy (Hà Nội), 3 thanh niên đã bị khởi tố về hành vi hiếp dâm và đang nằm trong nhà giam để suy nghĩ về hành động của mình. Phạm Văn Trung (19 tuổi), Trần Văn Đức (18 tuổi), Phạm Quang Nam (17 tuổi) cùng quê tại Yên Khánh, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định. Rời quê lên Hà Nội học và làm thuê tại cửa hàng vẽ bản đồ ở phường Trung Hoà (Cầu Giấy).

Trong một lần đi xe buýt, Trung đã làm quen và xin số điện thoại của N.T.T. (20 tuổi), quê ở Hải Hậu, tỉnh Nam Định - sinh viên một trường đại học và đang thực tập tại Bệnh viện E. Là người cùng quê, lại chung nhiều sở thích nên qua những lần nhắn tin giữa T. và Trung có mối đồng cảm sâu sắc. Để tạo sự tin tưởng, Trung đã nhiều lần rủ T. ban ngày đi uống nước nói chuyện. Cảm thấy T. đã tin tưởng và có thể đi chơi với mình, Trung và hai người bạn đã bàn bạc lên "kịch bản" để đưa T "vào tròng".

Khoảng 21h ngày 18-11, sau cuộc điện thoại, Trung đến Bệnh viện E cùng với Đức và Nam rủ T đi uống nước mía nhưng vì không tìm thấy hàng, Trung lại rủ đi ăn ốc luộc. Thấy những người bạn mới quen của Trung đi cùng tầm bằng tuổi, T. không hề cảnh giác và vui vẻ lên xe của Trung. Tàn cuộc ăn ốc và uống rượu vào lúc 23h cùng ngày, lấy lý do là khuya không về nơi trọ để ngủ được (vì nhà chủ khoá cửa), Trung đã ngọt nhạt rủ T. đi nhà nghỉ. Được sự đồng ý của T., cả nhóm đến nhà nghỉ Phương Nguyên, phường Trung Hòa, quận Cầu Giấy thuê 2 phòng. Trung và T. ở cùng phòng 401, còn Đức và Nam phòng 402. Tại căn phòng này, Trung và T. đã "quan hệ"…

Sau khi xong việc, Trung sang phòng 402 báo cho hai bạn của mình biết. Đức và Nam sang phòng 401, thì thấy T. đang trùm chăn nằm trên giường. Đức xông vào T., còn Nam giữ hai tay T.. T. kêu cứu đồng thời cắn vào tay của Nam. Sợ mọi người phát hiện, Đức và Nam quay về phòng của mình. Chiều 19-11, T. đến Công an phường Trung Hoà trình báo vụ việc.

Bi kịch vì quá dễ dãi, An ninh - Hình sự, gio tro, vu an, gio tro doi bai, canh giac, bao, bao cong an, bao an ninh

Đối tượng Trung, Đức, Nam.

Trở lại vào thời gian giữa tháng 9-2011, chỉ ít phút sau cuộc chơi, cô gái 13 tuổi T.T.H. (13 tuổi), trú ở huyện Thanh Trì (Hà Nội) đã là "mồi" cho những thanh niên sống bê tha, hư hỏng. Cô đã đến Công an huyện Thường Tín (Hà Nội) trình báo mình bị hiếp dâm tập thể. H. cho biết, một lần chơi điện tử tại quán ở thôn Cự Đà, Tả Thanh Oai (Thanh Trì) tình cờ quen trên mạng một thanh niên tên là Nguyễn Tài Toàn (21 tuổi), trú tại Thường Tín.

Khoảng 19h30 ngày 15-9, Toàn và Nguyễn Văn Long, 21 tuổi, cùng quê với Toàn rủ cháu H. đến quán Gió ở Đại Áng, Thanh Trì hát karaoke và ăn uống. Trong lúc hát có thêm 4 người bạn của Long đến tham gia là Nguyễn Văn Tùng, 21 tuổi; Nguyễn Văn Liêu, 21 tuổi; Nguyễn Văn Thắng, 21 tuổi và Đạt. Trong khi hát, các đối tượng đã cởi bỏ quần áo nhảy múa.

Thấy nhóm bạn có hành vi thiếu văn hóa, Toàn tỏ thái độ không đồng ý dẫn đến hai bên xảy ra xô xát. Tức giận, các đối tượng rời quán và hẹn Toàn ra khu vực bãi nhãn Tự Nhiên, Thường Tín để giải quyết mâu thuẫn. Toàn cùng H. đi đến khu vực bãi nhãn.

Lời qua tiếng lại, Toàn bị các đối tượng lao vào đánh nên bỏ chạy. Nhóm đối tượng định bỏ đi nhưng 2 trong số đó nhìn thấy H. xinh gái nên nảy sinh ý định hãm hiếp. Hai đối tượng lao đến khống chế H. và đã thực hiện hành vi hiếp dâm H. ngay tại đây… Sau đó, Toàn quay lại chở H. vào nhà nghỉ Liên Sơn ở thị trấn Thường Tín và đã "quan hệ" với nhau.

Hơn một năm trước (ngày 21-4-2010), Dương Hữu Cảnh, trú tại huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình cùng với hai bạn trai rủ bạn gái là L.T.M. (19 tuổi), trú tại xã Dương Thủy (Lệ Thủy) đi chơi biển ở xã Ngư Thuỷ. Cả nhóm ngồi uống rượu đến khoảng 19h thì rủ nhau sang xã Hưng Thủy hát karaoke…

Trên đường về, bạn của Cảnh gọi điện cho Dương Công Sỹ hẹn gặp nhau đi chơi tiếp. Lúc này khoảng 21h, M. muốn về nhà, Cảnh liền chở H. về và rủ Sỹ đi cùng cho vui. Trên đường về, Cảnh nảy sinh thú tính, muốn "quan hệ" với M. nên quay xe đi đường khác.

M. đoán biết ý định "xấu" của hai người bạn trai, nên bảo Cảnh quay lại đường về nhà. Trong khi đó, Sỹ ngồi phía sau xe liên tục sàm sỡ với M.… Khi vừa dừng xe, Cảnh chạy tới ôm M. nhưng bị M. xô đẩy quyết liệt. Tên Sỹ liền kéo M. lên khu vực đập đê, cách chỗ dừng xe khoảng 100m, thuộc thôn Tân Hòa, xã Tân Thuỷ (huyện Lệ Thủy) và hai tên thay nhau thực hiện hành vi đồi bại với M.

Bi kịch vì quá dễ dãi, An ninh - Hình sự, gio tro, vu an, gio tro doi bai, canh giac, bao, bao cong an, bao an ninh

Bị cáo Bào (trái) và Vĩnh tại tòa.

Biết tự bảo vệ bản thân

Gặp Trung, Đức, Nam trong nhà tạm giữ của Công an quận Cầu Giấy, không ai nghĩ họ có thể làm những việc đồi bại với bạn gái mới quen của mình. Vì khuôn mặt còn quá non trẻ, đứng cạnh thì sàn sàn thấp bé như nhau và cùng nhìn xuống đất, hai tay vân vê tà áo… Thấy tôi hỏi: Tại sao nghĩ ra kế hoạch trên, có phải do xem phim "đen"?. Không ai bảo ai, cả ba lí nhí: Chúng em biết lỗi rồi. Chị báo với bố mẹ lên cứu chúng em với… Làm sao bố mẹ có thể cứu được các em khi đã phạm tội tày trời. Hối lỗi, ân hận là một chuyện nhưng gần như các em vẫn dửng dưng, chưa hiểu thấu hết việc làm nguy hiểm của mình gây ra.

Theo nhà nghiên cứu tâm lý Nguyễn An Chất (Công ty Tâm lý An Việt Sơn) cho biết: Gần như một số bạn trẻ rủ bạn tham gia hiếp dâm bạn gái của mình đều còn rất trẻ. Cái tuổi vừa qua vị thành niên, rất dễ bị kích thích, muốn thử và xem, không nghĩ đến hậu quả mình gây ra sẽ như thế nào. Tất cả chỉ là giải quyết trí tò mò, để khám phá cái mình chưa biết chứ không phải là để giải quyết nhục dục. Tuy nhiên điều này lại rất nguy hiểm, vì hầu như tuổi này không làm một mình. Bạn đồng ý thì cả nhóm sẽ tham gia làm hoặc giúp sức mà không hề biết đến việc mình làm đã vi phạm pháp luật. Trong phút chốc tự mình đưa mình vào vòng lao lý.

Người hứng chịu tổn thất nặng nề về mặt thể xác và tinh thần cho những hành động ngông cuồng, mang tính "bỉ ổi"… là các cô gái chân yếu tay mềm, họ đều ở thế bị động. Nhà nghiên cứu tâm lý Nguyễn An Chất phân tích thêm: Về phía nạn nhân của các vụ hiếp dâm chia ra 2 loại. Nạn nhân của những hành động thú tính mất hết tính người nhằm vào các bé gái để thoả mãn nhục dục.

Những nạn nhân này sẽ bị chấn động tâm lý trầm trọng khó có thể hồi phục. Vì các em còn quá nhỏ, ngây thơ khi cơ thể chưa phát triển toàn diện nhưng đã phải chịu ngoại lực tác động mạnh dễ dẫn đến hoảng sợ, xa lánh với mọi người kể cả người thân. Còn nạn nhân bằng tuổi, hoặc cách một vài tuổi với thủ phạm thì bị sang chấn tâm lý không đến mức nghiêm trọng, không sợ sệt, lo lắng và hồi phục nhanh chóng.

Vì các em cũng là người "tiếp tay" cho những hành vi trên. Các em quá dễ dãi trong cách chọn bạn, đa phần các em quen những người bạn trai của mình khi chưa tìm hiểu về hoàn cảnh, gia thế mà đã vội nhận lời đi chơi. Mà gần như những vụ án này chỉ có một mình cô gái đi với một nhóm bạn trai mà không có bạn gái khác đi cùng.

Khi tôi có được số điện thoại của cô gái N.T.T., sau nhiều lần gọi T. đã đồng ý nói chuyện với tôi. Giọng nói nhẹ vẫn mang đậm chất thôn quê của người con gái Nam Định. T. cho biết, hiện giờ em không muốn nhắc lại việc vừa qua, một phần vì còn phải chuẩn bị thi cuối kỳ và bản thân cũng có bài học cho mình trong việc lựa chọn bạn. "Vậy sau lần này em có đi với những bạn mới quen nữa không?" (PV) – T. ngập ngừng nói: "Không bao giờ chị ạ! Em sợ lắm rồi, em không đi một mình nữa".

Quay lại vụ phiên tòa xét xử ngày 9-5-2011, TAND TP Hà Nội tuyên phạt hai bị cáo Đàm Quang Bào (19 tuổi) và Nguyễn Văn Vĩnh (18 tuổi) cùng ở huyện Chương Mỹ, Hà Nội về tội "hiếp dâm trẻ em". Bào nhận mức án 7 năm tù giam, Vĩnh 5 năm tù giam.

Nạn nhân trong vụ án này em gái N.T.L. (16 tuổi) vốn là người yêu của bị cáo Bào. Theo cáo trạng, tối 8-4-2010, Bào đã rủ Vĩnh, Đỗ Văn Huy và người yêu là N.T.L đến quán karaoke Hương Đồng ở xóm Bến, xã Tốt Động, huyện Chương Mỹ. Trong khi uống rượu và hát, Bào ghé tai Vĩnh "gợi ý" rủ bạn quan hệ với người yêu mình là em L…

Tuy nhiên, hành động của Bào và Vĩnh đã không thực hiện được trước sự phản kháng mạnh mẽ của L… Điều đọng lại trong phiên toà, là cô gái trong chiếc áo đồng phục học sinh ngồi tham dự phiên tòa mặt cúi gằm chẳng dám ngước lên vì e ngại, L. và mẹ đã xin HĐXX giảm nhẹ hình phạt cho cả hai bị cáo để cả hai có cơ hội trở về xã hội làm lại cuộc đời.

Thủ phạm và nạn nhân trong các vụ án rủ bạn hiếp dâm bạn gái của mình, tất cả tuổi đời còn quá trẻ. Cuộc sống phức tạp và luôn vận hành đổi mới không ngừng, chúng ta luôn tìm cách chinh phục thiên nhiên và khám phá bản thân. Chính vì thế mà khía cạnh hoạt động tinh thần như cảm xúc, tình cảm… cần có nền tảng sâu hơn về kỹ năng sống, để biết thế nào là tôn trọng, yêu thương, có trách nhiệm với hành động của mình và mọi người xung quanh…

Ý thức được những giá trị cốt lõi này, mỗi người sẽ trang bị được nhận thức và bản lĩnh tốt hơn. Và bố mẹ, gia đình, người thân cũng chính là nơi định hướng những điều tốt đẹp để tránh cho các em bước vào con đường phạm tội, cạm bẫy và hơn hết tự mình biết bảo vệ mình


Tình Yêu Giới Tính

 

© Copyright New | Kiến thức -Thủ thuật - Giải pháp công nghệ 2010 -2011 | | Powered by Blogger.com.
Trang web này hổ trợ tốt nhất với trình duyệt Mozilla Firefox, Nếu không xem được trang web trong Internet Explorer, hãy thử laị với Mozilla Firefox